Rõ ràng tɾong ấn tượng bố mẹ rấthiền hòa dễ gần, môi trường sống từ nhỏ đến lớn cũng vui vẻ không lo nghĩ, vậy mà cô lại nảy sinh ý nghĩ không muốn về nhà, đối với từ "trở về", lại mang the0 sự kháng cự khó hiểụ
Cuối cùng là chuyện cảm xúc ổn định.
Nhịp tim ổn định đến mức hơi kỳ lạ, hóa ra cuối cùng lại là thiết lập của cô.
…
Cho nên vào lúc Hứa Sương Nhung đọc ra đoạn truyện này, cô đã nhớ lại tất cả.
Ký ức của cô là thật, nội dung cuốn sách tɾong tay Hứa Sương Nhung cũng là thật.
Cô tên Tạ Di, một đứa trẻ xuấtthân từ gia đình bình thường.
Vì từ nhỏ đã xinh đẹp, bố mẹ vốn định bồi dưỡng cô the0 hướng nghệ thuật, nhưng lại phát hiện cô trời sinh hiếu động, so với việc đi học vẽ thì lại thích leo cây bắt cá tɾong khu nhà hơn.
Bố mẹ không làm gì được cô, bèn mặc kệ cô.
Thế là cô bắt đầu cuộc đời của "Lục Nhĩ Mi Hầú, mỗi ngày dẫn the0 một đám "Khỉ con" chạy nhảy khắp nơi tɾong khu nhà, trở thành vua trẻ con của khụ
Sau này cấp một, cấp hai, cấp ba, cũng cứ thế mà sống vô lo vô nghĩ.
Mãi cho đến một ngày năm hai đại học, cô gặp được một người đàn ông tên là Mộ Dịch Hòa.
Từ đó cô giống như bị người khác đoạt xá vậy, bắt đầu phớt lờ mọi thứ xung quanh từng khiến cô vui vẻ, tɾong lòng tɾong mắt chỉ có người đàn ông đó.
Tính tình trước đây của cô tự nhiên thu liễm lại, gặp chuyện liên quan đến anh ta thì luôn không tức giận.
Dù bị anh ta đủ kiểu bắt nạt, cô cũng cảm thấy tɾong lòng ngọt ngào như hũ mật.
Tình trạng này kéo dài rấtlâu, mãi cho đến một ngày cô đọc một cuốn tiểu thuyết, tɾong trạng thái đã lâu không tức giận lại vì nội dung tiểu thuyết quá vô lý mà nảy sinh chút cảm xúc phẫn nộ.
Khoảnh khắc đó, sợi dây điều khiển con rối dường như đứt một sợi, cô mơ hồ nhận ra sự khác biệt của bản thân so với trước đây.
Nhưng cô vẫn không thoát khỏi sự điều khiển của cốt truyện. Ngày hôm sau khi thấy Mộ Dịch Hòa sắp gặp tai nạn xe hơi ở cổng trường, cô đã kiên quyết lao lên lấy thân che chắn.
"Rầm… "
Khoảnh khắc cơ thể bị húc văng lên trời, một lượng lớn thông tin ào ạt tràn vào đại não, cô đã hiểu ra tất cả.
Thường gọi là, thức tỉnh.
Mở mắt lần nữa, cô đã đến một thế giới khác, quên hết mọi chuyện từng làm khi bị cốt truyện thao túng.
Vụ tai nạn xe hơi đã mang đi cái tôi bị cốt truyện thao túng kia, chỉ để lại một cái tôi có thể chân thật là chính mình.
…
"Tôi tự cho rằng mình từ một thế giới hiện thực xuyên vào tiểu thuyết, lại không hề biết rằng, thế giới tôi từng ở cũng là một cuốn tiểu thuyết."
Tạ Di cười khẩy một tiếng "Hóa ra thế giới này được tạo thành từ vô số cuốn tiểu thuyết, mọi người đều chỉ là những nhân vật đến từ các thế giới tɾong sách khác nhau mà thôi."
"Cô phản ứng cũng nhanh thật đấy."
Hứa Sương Nhung khẽ gật đầu "Lúc nhìn thấy cuốn sách này, tôi cũng nghĩ như vậy. Cho nên bây giờ tôi rấtmuốn biết, một người đến từ một cuốn tiểu thuyết khác, tại sao không ở yên tɾong thế giới sách của mình, lại cứ phải chạy đến thế giới của người khác, phá hoại cốt truyện của người khác chứ?"