"Bởi vì không cam tâm với thiết lập mà tác giả ban cho cô ở thế giới trước kia, cho nên muốn đến cướp đoạt của người khác sao?"
"Tạ Di, cô làm như vậy là không có đạo đức đâụ"
Cuộc nói chuyện của Tạ Di và Hứa Sương Nhung tan rã tɾong không vui. Trước khi đi, Hứa Sương Nhung chỉ bỏ lại một câu "Mọi người đều là những quân cờ được tạo ra, quân cờ thì nên ở yên vị trí của mình".
Ý mà cô ta muốn biểu đạt qua câu nói này đã quá rõ ràng.
Tạ Di không tranh luận nhiều với cô ta, chỉ nằm trên giường sau khi về phòng, nhắm mắt suy nghĩ về một số vấn đề.
Đúng vậy, tại sao cô lại đến thế giới này?
Nếu thông tin được truyền đến cho cô vào khoảnh khắc tai nạn xe hơi đó đại diện cho sự thức tỉnh, thì đáng lẽ cũng giống như Hứa Sương Nhung, Tiêu Cảnh Tích họ, chỉ là biết được sự thật của thế giới mà thôi.
Dù sao thì Hứa Sương Nhung và Tiêu Cảnh Tích sau khi thức tỉnh cũng đâu có xảy ra tình trạng xuyên sách.
Nếu những cuốn tiểu thuyết khác nhau là những thế giới khác nhau, thì làm sao cô có thể nhảy từ một cuốn tiểu thuyết này sang một cuốn tiểu thuyết khác được.
Chỉ vì tên của cô trùng với tên của nguyên chủ sao?
Khoan đã…
Nói mới nhớ, cũng là người thức tỉnh, cô dường như chưa bao giờ cảm nhận được sự tồn tại của hệ thống.
…
Tuy lòng nặng̝ trĩu tâm sự, nhưng cũng không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ.
Vì không có đïện thoại, Tạ Di ngủ một mạch đến sáng, buổi sáng còn bị tiếng gà gáy tɾong sân đánh thức.
Mà phản ứng đầu tiên của cô khi nghe tiếng gà gáy là, xoạt một tiếng mở mắt, tốc chăn lên gọn gàng lăn xuống giường, vội vàng chạy ra sân bắt đầu tìm kiếm con mồi.
"Ể? Gà? Hôm qua làm gì có gà, Tiểu Ngưu đúng là biết giấu thật, hôm nay tôi nhất định phải ăn tiệc gà toàn phần "
Bên kia, đạo diễn Ngưu vừa thả gà vào sân thì giật nảy mình, lật tay ôm gà bỏ chạy.
"Con này không ăn được đâu, đây là chuông báo thức đó "
"Mặc kệ ông là chuông gì, ăn tuốt, tên trộm Tiểu Ngưu chạy đâu cho thoát "
Sáng sớm tinh mơ đã diễn ra màn rượt đuổi, máy quay của nhiếp ảnh gia còn chưa kịp dựng lên nữa, thấy tình hình này cũng cười không khép được miệng.
Tạ Di bên này đang chạy như điên ngoài đồng thì khóe mắt đột nhiên liếc thấy Hứa Sương Nhung và Úc Kim Triệt cùng nhau đi từ ngã rẽ phía bên kia về.
Hai người dường như đang nói chuyện gì đó, thấy nhân viên đứng đầy trước cổng sân liền ăn ý không nói gì nữa.
Nhưng nhìn vào đường cong tinh tế trên khóe môi Úc Kim Triệt, Tạ Di đoán rằng Hứa Sương Nhung đã nói cho cậu ta biết một số thông tin mà mình biết tối qua.
Dù sao thì hai người họ bây giờ là đồng minh mà.
…
"Công việc hôm nay của mọi người là giúp người g͙ià tɾong thôn bán xoài. Ở đây có tám sọt xoài, mọi người phải mang chúng lên thị trấn bán hết."
"Mỗi sọt xoài khoảng 100 cân 50kg , the0 giá bán thấp nhất là 5 tệ một cân, số tiền mọi người kiếm được cộng lại ít nhất phải được 4000 tệ."
"Hoàn thành nhiệm vụ mới có cơm tối ăn, không h0àn thành thì bữa tối chỉ có thể hít gió tây bắc thôi."
"Còn về bữa trưa thì không cần lo lắng, tổ chương trình sẽ sắp xếp cơm hộp cho mọi người."