⬅ Trước Tiếp ➡
"Dù sao thì gian hàng cũng rấtkhan hiếm mà, tổ chương trình g͙iành được một gian này đã là rấtkhó khăn rồi."
"Ngày họp chợ hôm nay kết thúc vào năm giờ chiều, bây giờ mới chín giờ sáng, thời gian của mọi người vẫn còn rấtdư dả. Chỉ cần tổng doanh thu đạt 4000 tệ là được rồi, tôi tin tưởng mọi người."
"Tôi cảm ơn ông nhé." Lại Băng Tuyền không nhịn được nói một câu đầy mỉa mai.
"Vậy vấn đề đến rồi đây."
Tạ Di dùng ngón trỏ chỉ vào sống mũi, sắc bén nói "Giá đạo diễn Ngưu định cho chúng ta là 5 tệ một cân, nhưng lúc nãy trên đường đến đây tôi thấy một gian hàng bán xoài giá 4.5 tệ một cân. Đạo diễn Ngưu, chuyện này ông giải thích thế nào?"
Lời này vừa thốt ra, những ánh mắt kinh ngạc xen lẫn oán trách đồng loạt quét về phía đạo diễn Ngưụ
"Người ta bán 4.5 tệ một cân, ông lại định giá cho chúng tôi 5 tệ một cân? Ông đây không phải là đang lừa người sao?"
"Về cuộc chiến giá cả đã thua rồi, là người bình thường thì ai cũng sẽ ưu tiên chọn loại 4.5 chứ."
Đạo diễn Ngưu vội vàng xoa dịu cảm xúc mọi người "Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào. Xoài của chúng ta chất lượng tốt, tiền nào của nấy mà. Hơn nữa 5 tệ đã là rấtrẻ rồi, mọi người xem tɾong siêu thị chẳng phải toàn mười mấy tệ sao?"
Lại Băng Tuyền "Vấn đề là đây cũng đâu phải siêu thị."
Tạ Di "Chất lượng không biết thế nào, nhưng ít nhất nhìn bề ngoài thì xoài nhà đó và xoài nhà chúng ta cũng tương tự nhaụ"
Đối mặt với hàng loạt cảm xúc tiêu cực, đạo diễn Ngưu không thể không tung ra chiêu cuối.
"Nếu thật sự không được thì mọi người còn có thể dùng mặt mà "
"Mọi người thấy có minh tinh bày hàng bán xoài, chắc chắn sẽ muốn mua của mọi người hơn đúng không? Đây chính là ưu thế lớn nhất của mọi người "
Lời thì nói đúng là như vậy, nhưng…
Nhìn một lượt, người qua kẻ lại toàn là ông cụ bà cụ, đến nửa bóng dáng người trẻ tuổi cũng không thấy đâụ
Ở đây rốt cuộc có ai nhận ra họ chứ
Bảo sao hôm nay đạo diễn Ngưu lại hào phóng thế, lần trước bán nghệ ngoài đường còn bắt họ đe0 khẩu trang, hôm nay lại không, hóa ra là chờ ở đây.
Người ở đây hình như thật sự không ai nhận ra họ hết, hầu như toàn người g͙ià.
A… có phải người trẻ đều đi làm ăn xa hết rồi không?
Đạo diễn Ngưu cực kỳ vô trách nhiệm bỏ họ lại đây rồi chạy mất. Đối mặt với những ông cụ bà cụ qua lại này, họ không thể không gánh vác trọng trách bán xoài.
"Tóm lại cứ thử xem sao đã, bất kể có bán được hay không…" Liễu Ốc Tinh lại lần nữa an ủi mọi người "Nếu thật sự không được thì bữa trưa ăn nhiều cơm hộp một chút, nếu bữa tối không có gì ăn thì… ăn xoài cũng được."
"Vậy hôm nay e là phải ăn xoài đến nôn luôn rồi." Tiêu Cảnh Tích nói.
Liễu Ốc Tinh "…"
"Rầm "
Tiêu Cảnh Tích bị Khâu Thừa Diệp dùng sức đẩy ma͙nh ra, Khâu Thừa Diệp chen vào giữa, liếc nhìn Tiêu Cảnh Tích với ánh mắt khinh thường.
"Chẳng phải chỉ là bán xoài thôi sao, có thể khó đến mức nào chứ? Bản thân anh không làm được thì đừng ảnh hưởng đến cả đội."
Ố Anh Mimi hôm nay vùng lên rồi à.
Ủa, sao lời lẽ nghiêm túc thế này lại thốt ra từ miệng Khâu Thừa Diệp được nhỉ?

⬅ Trước Tiếp ➡