⬅ Trước Tiếp ➡
Tiêu Cảnh Tích cũng không ngờ có ngày mình lại bị Khâu Thừa Diệp dạy dỗ, khóe miệng lập tức co giật.
Mà Khâu Thừa Diệp nói thì hay lắm đã cầm một quả xoài lên, đối mặt với dòng người qua lại tự tin mở miệng "Bán…"
Chỉ nói được một chữ liền bị kẹt, biểu cảm của anh ta trở nên hơi rối rắm đau khổ.
"Bán…"
"Bán…"
Không được, vẫn ngại không nói ra lời.
Chuyện bày hàng bán xoài thế này quá sỉ nhục nhân cách của anh ta rồi.
"Không bán thì biến sang một bên " Lại Băng Tuyền nhìn không nổi nữa, đẩy ma͙nh anh ta ra, lật tay cầm quả xoài lên rao hàng "Bán xoài đây Bán xoài đây "
Giọng cô ấy vang dội, không hèn mọn cũng không kiêu ngạo, rấtphóng khoáng không hề cảm thấy xấu hổ chút nào.
Khâu Thừa Diệp thấy vậy không khỏi lộ vẻ khinh bỉ "Lại Băng Tuyền, cô thật sự không thấy mất mặt…"
"Có gì mà mất mặt chứ?" Liễu Ốc Tinh cắt ngang lời anh ta "Anh Khâu, sống những ngày cao cao tại thượng quen rồi, nên quên mất lương thực mình ăn đến từ đâu sao?"
Khâu Thừa Diệp nhất thời nghẹn họng.
Vặn lại hay lắm
Sớm đã ngứa mắt Khâu Thừa Diệp rồi, phải có người trị anh ta mới được.
Yêu Tinh Tinh quá, tam quan siêu chuẩn
Chị Liễu tôi không cho phép bất kỳ ai làm trái ý chị
Tiếng rao hàng vang dội của Lại Băng Tuyền nhanh chóng thu hút sự chú ý của người qua đường, mọi người lũ lượt nhìn qua, tuy tò mò về nhóm người trẻ tuổi ở gian hàng này, nhưng cũng chỉ liếc nhìn một cái rồi bỏ đi.
Xoài 5 tệ một cân ở thành phố tuyệt đối được coi là rẻ, nhưng đối với nơi mà các thôn làng xung quanh đều trồng xoài này mà nói, dường như lại là một mức giá hết sức bình thường.
"Thấy chưa, tôi đã biết là không ai mua mà, họ đều đi mua loại 4.5 tệ rồi." Lại Băng Tuyền hơi nản lòng nói.
"Tạ Di, cô đang làm gì thế?"
Cô ấy chú ý đến Tạ Di từ nãy đến giờ vẫn luôn cùng Thẩm Dương Khanh tụ tập ở góc phòng viết viết vẽ vẽ gì đó.
Trẻ con im lặng, chắc chắn đang làm trò.
Tạ Di vung bút một đường, đủ loại màu vẽ được tô tô vẽ vẽ trên một tấm vải trắng, khiến người ta không hiểu gì cả.
Nhưng cô lại tự tin cười sau khi h0àn thành, giơ tấm vải đó lên.
"Đại công cáo thành "
Trên khu chợ của thị trấn xuấthiện một cảnh tượng thu hút sự chú ý.
Hai người khoác vải hoa đứng trước một sạp xoài vừa hát vừa diễn.
Từ nhị nhân chuyển đến tấu hài, đến múa sư tử, đến hát tuồng, đến kịch nói, thậm chí còn đạp xe một bánh tung hứng xoài diễn xiếc.
Quá nhiều yếu tố khiến người qua đường lũ lượt dừng chân xem.
Sống ở thị trấn này đa phần là những người g͙ià ở lại quê nhà, cuộc sống thường ngày của họ rấtđỗi bình thường, gần như mỗi ngày đều lặp đi lặp lại, làm gì có mấy khi thấy cảnh tượng náo nhiệt thế này.
Các ông cụ bà cụ vây xem đều cười không khép được miệng, mắt híp lại thành một đường kẻ, dường như nếp nhăn trên mặt cũng đang vui vẻ nhảy múa.
Thấy thời cơ chín muồi, Lại Băng Tuyền và Liễu Ốc Tinh một trái một phải giơ lên một tấm vải trắng có viết chữ, rao hàng the0 lời Tạ Di vừa nói.

⬅ Trước Tiếp ➡