Thẩm Dương Khanh từng nói, đây là phiên bản di động của khoang game thực tế ảo do anh thiết kế, thông qua cái này là có thể tiến vào thế giới game mà anh tạo ra.
Anh nói khi ngày nào đó không thể gặp mặt, anh sẽ ở nơi đó đợi cô.
Vậy thì...
Bây giờ đang ở hai thế giới khác nhau, vòng tay của họ, còn có thể tiến vào cùng một thế giới game không?
Có lẽ là sợ hy vọng tan vỡ, Tạ Di đặc biệt thấp thỏm.
Nhớ lại phương pháp sử dụng͟͟ Thẩm Dương Khanh dạy cô, mở khóa ngầm trên vòng tay, nhìn nắp máy móc mở ra để lộ nút khởi động, cô cắn răng, nhắm mắt ấn giữ
Một giây, hai giây, ba giây...
Thẩm Dương Khanh nói ấn giữ ba giây là có thể khởi động, nhưng mười giây đã trôi qua, vẫn không hề có bất kỳ phản ứng nào.
"..."
"Quả nhiên vẫn rấtkhó thực hiện ư?"
Dù là công nghệ lợi hại đến mấy, cũng không thể làm được việc kết nối hai thế giới sao?
Ngồi buồn trên bãi cỏ hai giây xong, Tạ Di bật dậy, tiện tay ngắt một cọng cỏ đuôi chó ngậm tɾong miệng, nghênh ngang đi về phía nhà ăn của trường.
Mọi con đường đều dẫn đến thành Rome, nếu con đường này không được, vậy thì tiếp tục con đường cũ của cô thôi.
Con người cô ấy à, cái khác không có, chứ nghị lực thì nhiều nhất.
Trong nhà ăn.
"A "
An Cẩn vô tình làm khay thức ăn đầy ắp va vào người Mộ Dịch Hòa, nước canh làm bẩn bộ quần áo mới mua của Mộ Dịch Hòa.
"Này Cô có mắt không thế " Mộ Dịch Hòa lập tức nổi nóng, vừa phủi loạn xạ vết bẩn trên người, vừa ngước mắt lườm người trước mặt.
Lại sững người khi thấy là An Cẩn "Sao lại là cô nữa?"
"Anh..."
Biểu cảm của An Cẩn lại có chút phức tạp khó nói.
Nói ra thì cô ấy thấy hơi kỳ lạ.
Từ sau cuộc nói chuyện với đàn chị Tạ Di hôm đó, cô ấy đã quyết định vạch rõ giới hạn với Mộ Dịch Hòa, dù Mộ Dịch Hòa là người con trai đầu tiên cô ấy có cảm tình, cô ấy cũng không muốn chen chân vào tình cảm của người khác.
Nhưng không biết vì sao, sau đó cô ấy vẫn thường xuyên gặp Mộ Dịch Hòa, như thể tɾong cõi u minh có sợi tơ hồng buộc cô ấy và Mộ Dịch Hòa lại với nhau vậy, dứt cũng không ra.
Nhìn Mộ Dịch Hòa lại định giở trò bắt đầu màn "cô có phải yêu thầm tôi không" kia, An Cẩn lần này h0àn toàn không còn tâm trạng đâύ khẩu với anh ta nữa, chỉ móc tiền mặt từ tɾong túi ra đưa cho anh ta
"Đây, phí giặt khô."
Mộ Dịch Hòa nhướng mày, không hề nhận "Tôi giống loại người sẽ lấy tiền của con gái sao? Nếu cô thật sự thấy ngại, thì mời tôi ly cà phê đi, ngay tại quán cô làm thêm trước đây đó..."
"Này, anh có cảm thấy sau lưng có một luồng hàn khí không?" An Cẩn cắt ngang lời anh ta.
Cô gái hơi híp đôi mắt hạnh, giọng điệu âm u nói "Lẽ nào anh không phát hiện ra, mỗi lần anh nói chuyện với tôi, đều sẽ đột nhiên từ góc nào đó xông ra một bóng người, khiến anh..."
Mộ Dịch Hòa đột nhiên rùng mình một cái.
"Chắc... chắc không đâu nhỉ? Tôi đã trả lại vòng tay cho..."
Lời còn chưa nói xong, tiếng bước chân quen thuộc và cảm giác áp bức từ phía sau ập tới.
Mắt Mộ Dịch Hòa đột nhiên trợn lớn, kinh hãi quay đầu lại.