⬅ Trước Tiếp ➡
Một bóng người bay vọt lên không trung giơ cao khay thức ăn bằng sắt, cứ thế phản chiếu rõ ràng tɾong đồng tử anh ta.
"Bà nội nhà ngươi tới đây..." An Cẩn ở bên cạnh làm tay thành hình loa, nhỏ giọng lồng tiếng.
Cảnh tượng tương tự đã thấy quá nhiều lần, cô ấy đã rõ quy trình rồi.
Nếu không có gì bất ngờ thì lát nữa đàn chị Tạ Di lại sắp cùng Mộ Dịch Hòa ngất đi rồi.
"Phịch " "Phịch "
Hai người cùng ngã xuống đất.
Đúng là...
Không có chút bất ngờ nào cả.
...
"Xèo xèo xèo... "
Dòng đïện tức thời xộc qua cơ thể, cảm giác đau đớn vừa mới tiêu tan không lâu, Tạ Di bật mở mắt.
The0 quy trình, cô nên tốc chăn lên, cá chép bật dậy nhảy xuống giường, sau đó rời khỏi phòng bệnh rồi.
Nhưng...
Vừa đưa tay ra, không sờ thấy chăn, thậm chí hình ảnh trước mắt cũng không phải là trần nhà trắng quen thuộc kia.
Tạ Di nhíu mày, đang định dụi mắt xem mình có phải hoa mắt không, lại kinh hô thành tiếng ngay khoảnh khắc giơ tay lên nhìn thấy tay mình.
"Vãi chưởng "
Tay của cô sao lại biến thành bán tɾong suốt rồi?
Thậm chí còn kèm the0 độ trễ nào đó, giống hệt như hình ảnh tɾong game vậy.
Khoan đã...
Game?
Tạ Di bật ma͙nh dậy từ dưới đất, kinh ngạc phát hiện ra, cảnh tượng trước mắt cực kỳ quen thuộc.
Cửa bệnh viện, màn đêm, ánh đèn đường vàng vọt, lá rụng bị gió thu thổi bay.
Đây là...
Buổi tối sau khi cô vừa trải qua lần xuyên không thứ ba, tỉnh lại từ bệnh viện, nóng lòng xuống lầu muốn đi tìm Thẩm Dương Khanh, lại gặp được Thẩm Dương Khanh dưới ánh đèn đường trước cửa bệnh viện, và lần đầu tiên xác nhận quan hệ yêu đương với anh.
Cảnh tượng trước mắt không h0àn toàn chân thực, mơ hồ có thể phân biệt được là thế giới tɾong game, nhưng cảm giác thể hiện của toàn bộ khung cảnh lại giống hệt như đêm đó.
Tạ Di sững sờ nhìn quanh bốn phía, chợt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc dưới ánh đèn đường cách đó không xa.
Bóng dáng mặc áo khoác dài, cô đơn, đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt, ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời đêm.
"...Lão Thẩm?"
Cô sững người một chút, thăm dò đi về phía trước hai bước, càng đi về phía trước thì càng chắc chắn.
"Lão Thẩm... "
Người mà cô luôn nhớ nhung cuối cùng cũng xuấthiện trước mắt, Tạ Di không thể kìm nén được nữa mà lớn tiếng gọi tên anh.
"Lão Thẩm... "
Mặc dù bề ngoài lại giả vờ như không có gì, cô cũng không thể phủ nhận.
Cô đã từng sợ hãi.
Sợ hãi không thể quay về được nữa, không thể gặp lại đám người kia nữa.
Lão Thẩm, Liễu Ốc Tinh, Tiểu Thư Lại, Tiểu Du, Điêu Mậu, thậm chí là mỗi một người tɾong tổ chương trình Yêu Sát...
Bước chân của cô chưa bao giờ kiên định như vậy, nụ cười trên mặt cũng dần nở rộ, cô nhanh chân chạy đến trước bóng dáng kia, vội vàng gọi anh
"Lão Thẩm, em..."
Lời đến bên miệng đột nhiên dừng lại, đồng tử Tạ Di hơi sững sờ, nhìn rõ ánh mắt của Thẩm Dương Khanh.
Đó là một ánh mắt bi thương, tràn ngập vẻ thê lương khó tả.
Ánh mắt anh cứ thế xuyên qua cô nhìn lên bầu trời đêm, đang nhớ nhung, đang chờ đợi đằng đẵng.
Môi Tạ Di khẽ mấp máy "Anh... không nhìn thấy em sao?"
Lời còn chưa nói xong, không gian đột nhiên bắt đầu vặn vẹo, ánh sáng ma͙nh mẽ do cảnh tượng biến đổi tạo ra khiến cô the0 phản xạ nhắm mắt che lại.

⬅ Trước Tiếp ➡