Điêu Mậu xông lên bắn pháo hoa chào mừng ở bên cạnh, Du Hồng Huyên vui vẻ chạy vòng quanh họ.
Liễu Ốc Tinh cười lấy đïện thoại ra quay vide0 ghi lại, Lại Băng Tuyền nghiêm túc ghé sát qua xem hai người họ hôn thế nào.
Đạo diễn Ngưu che miệng rơi nước mắt kích động và hạnh phúc, phó đạo diễn thì đúng là khóc đến sụp đổ ở bên cạnh.
Các nhân viên ngoài nhiếp ảnh gia ra đều đình công rồi, chạy qua người tung hoa thì tung hoa, người hùa the0 thì hùa the0.
Tạ Di không hề cảm thấy ngại ngùng chút nào, sau khi hôn Thẩm Dương Khanh xong liền nắm tay anh giơ cao lên, cầm micro hét lên một cách tɾong trẻo và vang dội
“Chúng tôi công khai rồi nha… ”
Ý cười tɾong đáy mắt Thẩm Dương Khanh đầy đến sắp tràn ra ngoài.
“Công khai rồi ”
Tôi cuối cùng cũng đợi được ngày này rồi
Tạ Dương Rút Ván công khai rồi Siêu lớn tiếng .
Nghe thấy rồi Cả thế giới đều nghe thấy rồi
Tạ Di cười tủm tỉm nhìn Thẩm Dương Khanh một cái, sau đó cầm micro chạy lên sân khấụ
“Nhưng mà Người hôm nay tôi muốn tỏ tình không chỉ có một ”
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn qua, mặt lộ vẻ hơi nghi hoặc.
Bỗng thấy Tạ Di giơ tay ra hiệu một cái, màn hình lớn phía sau đột nhiên đổi hình ảnh, biến thành những đoạn phim chung sống của cô và Liễu Ốc Tinh.
“Tôi còn muốn tỏ tình với Liễu Ốc Tinh Tỏ tình sự dịu dàng của cô tɾong quá trình ghi hình trước đây, không nói ra lời nhưng lại luôn thể hiện tɾong hành động.”
“Tỏ tình việc sau khi cô biết mối quan hệ của tôi và Tiêu Cảnh Tích sớm nhất, đã không vạch trần mà lại âm thầm bảo vệ tôi.”
“Tỏ tình thái độ nghiêm túc của cô đối với mọi việc, mỗi lần dẫn dắt mọi người đều có tư duy rõ ràng rấtmạch lạc, quả thực là một người quản lý xuấtsắc.”
“Nhân tiện nhắc tới, quen biết lâu như vậy rồi mà chỉ có thể gọi cả họ tên hình như hơi kỳ lạ, sau này có thể gọi cô là Lão Liễu không?”
Tạ Di toe toét cười, nụ cười rạng rỡ “Bởi vì như vậy sẽ khiến tôi trông rấttrẻ mà.”
Liễu Ốc Tinh dưới sân khấu sững sờ nhìn cảnh này, rõ ràng là h0àn toàn không ngờ tới.
Hốc mắt cô ấy sớm đã bất tri bất giác ẩm ướt, lúc nước mắt sắp trào ra lại vội cụp mắt che giấu, nhưng lại như thể nghĩ đến điều gì đó, ngước mắt lên, mặc cho nước mắt chảy xuống, nở nụ cười rạng rỡ.
“Ừm ”
Cô ấy gật ma͙nh đầu, vì nghẹn ngào không thể nói thành lời, cũng vì có quá nhiều lời cảm ơn không thể dùng lời nói diễn đạt.
“Lão Liễu, mau lên sân khấụ”
Tạ Di vừa vẫy tay về phía cô ấy, vừa nhận một chiếc hộp từ tay PD bên cạnh “Tôi còn chuẩn bị cho cô một món quà tỏ tình… Ái da ”
Lời còn chưa dứt, cô đã bị Liễu Ốc Tinh chạy lon ton lên sân khấu ôm chặt lấy.
Liễu Ốc Tinh dùng giọng nói chỉ hai người họ có thể nghe thấy nói bên tai cô
“Cảm ơn cô.”
“Từ trước đến nay, tɾong đủ mọi chuyện…”
“Đều cảm ơn cô.”
Mọi người dưới sân khấu nhìn cảnh này, biểu cảm sớm đã từ nghi hoặc ban đầu biến thành nụ cười, họ cảm khái lại vui mừng nhìn cảnh này, có người thậm chí đã lặng lẽ lau nước mắt.
Tạ Di cũng chỉ sững sờ tɾong cái ôm này một giây, sau đó liền cười tươi rạng rỡ.
“Biết rồi.”
“Mau đến xem quà tôi chuẩn bị cho cô đi, cô nhất định sẽ thích.”