⬅ Trước Tiếp ➡
Liễu Ốc Tinh cười gật đầu, lúc này mới nhận lấy chiếc hộp tɾong tay cô, mở ra xem, lại sững người.
Đạo diễn Ngưu say mê các loại điểm nhấn sao lại bỏ qua cơ hội này chứ, lập tức nói “Cô Liễu Có thể cho mọi người xem món quà cô Tạ tặng cho cô một chút.”
“Cái này…”
Liễu Ốc Tinh lộ vẻ khó xử “Không thích hợp lắm đâụ”
“Haizz da, đều là người nhà cả, đừng ngại ngùng, cô cứ thẳng thắn trưng bày ra đi ” Đạo diễn Ngưu xúi giục.
Bất đắc dĩ, Liễu Ốc Tinh đành phải lấy ra một tờ giấy tɾong đó, đọc “Đạo diễn Ngưu táo bón chữa mãi không khỏi, thế là tìm bài thuốc dân gian tɾong làng, mỗi ngày dùng phân gà pha nước uống…”
“Áaaaaaa ”
Đạo diễn Ngưu đột nhiên phát ra tiếng rít chói tai, á một tiếng liền xông lên sân khấu định bịt miệng Liễu Ốc Tinh.
Liễu Ốc Tinh còn tưởng ông ta đến cướp cái hộp của mình, vội ôm chặt hộp chạy xuống sân khấu, hai người cứ thế bắt đầu đuổi bắt quanh sân khấụ
Thủ phạm của vở kịch hài Tạ Di trên sân khấu toe toét cười, giơ tay làm dấu Yeah thật to.
“Không sai, món quà tôi tặng cho Lão Liễu chính là 100 chuyện bà tám tɾong đoàn chúng ta.”
Cả đoàn “Cái này không đúng đâu nha ”
Giữa bầu không khí vui cười của cả hội trường, chỉ có một ánh nhìn chứa đầy hàn ý thoắt ẩn thoắt hiện đang dán chặt vào Tạ Di.
Lại Băng Tuyền khoanh tay, nhe0 mắt, cứ thế nhìn cô chằm chằm.
Nhìn...
“Tiếp the0 tôi còn muốn tỏ tình với một người nữa...” Ánh mắt Tạ Di nhìn về phía Lại Băng Tuyền, liền bắt gặp đôi mắt nửa u oán kia của cô ấy.
“Ừm?”
Tạ Di nghiêng đầu, chớp đôi mắt ngây thơ “Cô Lại?”
“Hừ.”
Lại Băng Tuyền hừ nhẹ một tiếng rồi quay đầu đi.
Là một người hầu trung thành của Thần Tài, Tạ Di hiểu ý ngay lập tức, mắt cười cong cong, đưa micro lên sát miệng, hét lên với âm lượng siêu cao
“Tôi muốn tỏ tình với cô Lại ”
Một tiếng hét trực tiếp khiến dàn âm thanh sắp nổ tung, mọi người dưới sân khấu tập thể bị chấn̵ động đến ù tai, ngay cả ánh mắt cũng xuấthiện sự lơ đãng ngắn ngủi.
“Pháo hoa không phải bắn xong rồi sao, ở đâu lại nổ vậy?”.
“Đây là nước Z, ai đang nổ súng vậy? ”.
“Thiếu chút nữa tưởng hiện trường yên tĩnh lại, hóa ra là tôi điếc rồi à, haha, vậy không sao rồi.”.
May mà tôi phản ứng nhanh, thấy lão Tạ giơ tay chuẩn bị là tháo tai nghe rồi.
Tôi biết ngay đường không phải ăn chùa mà, nếu đây là cái giá phải trả thì tôi nguyện ý chịu đựng…
Đúng không bà Tạ? Quá đúng luôn, vẫn là hương vị quen thuộc, làm tôi sướng cả người.
Xem dân mạng khóa này bị huấn luyện thành cái dạng gì rồi kìa.
Giữa tiếng kêu than ai oán “ối ối” khắp hiện trường, chỉ có khóe môi Lại Băng Tuyền là bất giác nhếch lên vài phần, lúc này mới quay đầu lại nhìn Tạ Di trên sân khấụ
Giả vờ không nghe thấy “Cô nói g…”
Một đám người chạy nước rút trăm mét tới bịt miệng cô ấy, mặt mày kinh hãi cầu xin.
“Cô ấy nói cô ấy muốn tỏ tình với cô Cô ấy muốn tỏ tình với cô ”.
“Đừng để cô Tạ làm lại lần nữa Thật sự đừng mà ”.
Thầy đạo cụ khóc đến kinh tâm động phách “Tôi chịu được chứ dàn âm thanh này chịu không nổi nữa đâu ”.
“Ai da, biết rồi, mau buông ra.” Lại Băng Tuyền khó khăn đẩy họ ra, lúc này mới hất tóc, kiêu ngạo ngẩng cao cằm “Thật hết cách với các người.”

⬅ Trước Tiếp ➡