Một mùa xuân nữa lại đến, khí trời vẫn còn phảng phất một ít không khí se lạnh của mùa đông đã cũ. Có lẽ, thành phố Z cũng đang háo hức chào đón một năm mới khi mà sự vui tươi, rộn ràng, tấp nập đang bao trùm cả thành phố này. Mặc cho từng cơn gió lạnh vẫn đang thoảng qua thành phố hưng thịnh, mọi người dân nơi đây vẫn phấn chấn chuẩn bị cho một khởi đầu mới.
Cơn mưa phùn vừa đi qua để lại khoảng trời chiều âm u đến lạ. Bầu không khí náo nhiệt của thành phố Z cũng vì thế chợt hiện lên chút vắng lặng.
Chiếc Volkswagen Passat màu đen đầy sang trọng dần lăn bánh, chậm rãi rời khỏi bãi đỗ xe dưới tầng hầm của một tòa nhà cao tầng, phía Bắc thành phố Z. Chiếc xe lướt nhẹ trên con đường dài và rộng, lao thẳng đến trung tâm thành phố.
Đêm nay, con đường dẫn đến nơi phồn hoa đô thị ấy thật ảm đảm. Những hạt mưa xuân thi nhau rơi xuống, càng làm bật lên một khung cảnh thật tiêu điều. Thứ ánh sáng duy nhất từ những ngọn đèn đường cũng mập mờ bởi hạt mưa ấy.
Tịch Hạ Dạ ngồi trên ghế lái, một tay điều khiển vô lăng, tay còn lại, cô chống nhẹ trên cửa sổ xe đang mở. Từng đợt gió lạnh liên tục tràn vào. Mái tóc vốn mềm mại buông hững hờ sau bờ vai gầy của cô gái nhỏ cũng vì thế mà rối bời.
Hôm nay, Tịch Hạ Dạ vẫn theo phong cách thường ngày của mình. Áo đen, quần đen, giày cao gót cũng đen tuyền. Duy mỗi chiếc áo khoác ngoài màu hồng phấn khiến cho cả người Tịch Hạ Dạ bớt lạnh lẽo đi phần nào. Tịch Hạ Dạ không có nhiều quần áo. Cô không có nhiều sự lựa chọn khác ngoài những bộ cánh màu đen nhàm chán mà cô mặc quanh năm.
Nhà hàng ở trung tâm thành phố Z đang đông nghẹt khách.
Tịch Hạ Dạ sải bước một cách duyên dáng đầy quyến rũ. Đôi mắt đen lãnh đạm nhanh chóng lướt nhẹ xung quanh nhà hàng. Cuối cùng, ánh mắt sắc sảo của cô nàng cũng dừng lại ở một chiếc bàn nằm trong góc của gian thứ ba.
Tịch Hạ Dạ tăng tốc đi về phía ấy.
Có vẻ, người đàn ông nơi góc bàn mà Tịch Hạ Dạ đang hướng đến đã đợi một lúc lâu. Nghe tiếng giày cao gót vang lên mỗi lúc một gần, anh ta vội ngước nhìn người con gái đang tiến về phía mình. Ánh mắt bỗng sáng lên một tia tinh nghịch.
" Anh Vương Hồng?"
Giọng nói trầm khàn mang chút lạnh lùng vang lên. Ánh nhìn kiên định khẽ lướt qua người đàn ông đang ngồi phía trước một cách hững hờ.
Người đàn ông này độ khoảng ngoài 30 tuổi, vẻ ngoài không mấy nổi bật nhưng lại khoác trên mình bộ Âu phục lộng lẫy. Ngay khi nhìn thấy Tịch Hạ Dạ, anh ta đã trao cho cô nụ cười đầy thân thiện. Ấy thế mà trong mắt Tịch Hạ Dạ, người đàn ông này có chút gì đó thật đáng ghét.
Nghe giọng Tịch Hạ Dạ, người đàn ông vội gật đầu và nhanh chóng đứng dậy: "Phải, tôi là Vương Hồng. Cô có phải là cô Tịch Hạ Dạ không?"
Tịch Hạ Dạ gật nhẹ, ngồi xuống chiếc ghế đối diện vị trí của Vương Hồng. "Xin lỗi vì đã để anh phải đợi."
Vương Hồng cũng ngồi xuống.
" Không sao thưa cô Tịch Hạ Dạ. Đàn ông chờ đợi phụ nữ là chuyện hiển nhiên mà. Nhưng, tôi không muốn điều này tái diễn. Ắt hẳn cô Tịch đây cũng đã biết rõ về tôi. Thế mà tôi chẳng biết được bất cứ điều gì về cô. Tôi nghĩ, cô nên bắt đầu bằng việc giới thiệu bản thân."- Giọng nói đầy vẻ kiêu ngạo của Vương Hồng khiến Tịch Hạ Dạ càng thêm chán ghét.
Tịch Hạ Dạ gật đầu một cách hờ hững thay cho câu trả lời. " Gọi món ăn trước đi, anh Vương!"
Tịch Hạ Dạ vẫy tay gọi phục vụ.
"Tôi là Tịch Hạ Dạ. Tôi đang làm việc ở tập đoàn Quang Vinh Thế Giới. Năm nay tôi 26 tuổi."
Tịch Hạ Dạ tháo chiếc găng tay và quẳng chúng sang một bên, rồi nói một cách thờ ơ.
"Hừm, ấy thế mà tôi đã nghe mợ Lưu giới thiệu khác về cô. Mợ Lưu bảo cô từng ghi danh vào Học viện quân sự và tốt nghiệp trường Thương mại quân đội."
Như chợt nhớ ra điều gì đó, Vương Hồng dừng lại, rồi nhìn Tịch Hạ Dạ một cách đầy sâu lắng, và tiếp tục với vẻ hách dịch vốn có: "Không giấu gì cô, bản thân tôi đã từng phục vụ trong quân đội. Mặc dù chức vụ hiện tại của cô cũng khá phù hợp với tôi. Nhưng, tôi không muốn tìm người có lý lịch tương tự như mình. Tôi cho rằng phụ nữ nên làm tốt vai trò của một người nội trợ đảm đang và người vợ hiền. Cô thấy có đúng không, cô Tịch Hạ Dạ?"