⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe những câu nói toát mùi gia trưởng của Vương Hồng, đôi mắt đen xinh đẹp của người phụ nữ đối diện toát lên tia lạnh lùng đáng sợ. Tịch Hạ Dạ vẫn giữ nguyên biểu cảm từ đầu buổi trò chuyện đến giờ, chán ghét và lạnh lùng, cô tiếp tục giữ im lặng để mặc Vương Hồng tự mãn.
"Trước đây, cô có bạn trai chưa? Cô còn trong trắng không?" Người đàn ông hỏi lại lần nữa, cứ như hắn không cảm thấy đây là một vấn đề riêng tư hết sức tế nhị vậy.
Tịch Hạ Dạ lập tức nhíu mày ngay khi nghe Vương Hồng hỏi. Sự chán ghét càng ngập tràn bầu không khí.
"Theo lẽ thì, cô nên như vậy. Tôi không thích hẹn hò với những cô gái ngây thơ. Họ có quá ít kinh nghiệm sống và thường thì họ cũng chẳng biết mình muốn gì. Thật sự mà nói, họ dễ bị cám dỗ và không biết chung thủy. Thà rằng tôi tìm một người đàn bà dày dặn kinh nghiệm, còn hơn bị cắm sừng sau hôn nhân". Từng lời Vương Hồng thốt ra một cách không ngần ngại, tỏ vẻ như gã ta dày dặn và ghê gớm lắm.
Thấy Tịch Hạ Dạ vẫn im lặng, Vương Hồng tiếp tục luyên thuyên về bản thân như để cô gái đối diện hiểu rõ hơn về mình. "Tôi là dạng đàn ông chú trọng tính thực tế. Tôi đã trải qua quá nhiều chuyện rồi. Tôi đã làm qua tất cả những gì một người đàn ông có thể, đã nếm trải cũng như vượt qua nhiều chướng ngại của cuộc đời. Tôi muốn tìm một người đàn bà dày dặn sẽ nắm tay tôi đi đến hết quãng đời này. Tôi chẳng thích kết hôn với những người phụ nữ ngây thơ như cô. Cũng không phải là tôi không dám; chỉ là chúng ta không hợp nhau. Mà lý do chính là xây dựng mối quan hệ với những người phụ nữ đơn giản thường không có dài lâu".
"Tại sao anh chắc chắn rằng một người đàn bà với quá khứ không hoàn hảo thì sẽ dày dặn kinh nghiệm? Và làm thế nào anh có thể suy diễn được rằng những người phụ nữ ngây thơ thì không có kinh nghiệm cuộc đời, và họ không thể nào chống cự lại những cám dỗ?" – Sau một khoảng dài im lặng, cuối cùng Tịch Hạ Dạ cũng cười nhạt vặn hỏi lại. "Quan niệm của anh hơi cực đoan rồi đấy, anh Vương."
"Vậy để tôi nói cho cô nghe nhé cô Xi, tôi đã từng có nhiều mối tình một đêm. Hiện tại, tôi vẫn đang có người yêu. Thế cô có thể chấp nhận một người đàn ông như tôi làm chồng cô không, cô Tịch?" Vương Hồng nhìn Tịch Hạ Dạ đầy kiêu ngạo, cứ như đây là một điều rất đáng tự hào của hắn.
" Thế hôn nhân đối với anh là cái quái gì?"- Giọng đầy lạnh lùng.
"Trách nhiệm, chung thủy và sự tin tưởng lẫn nhau".
" Vậy thì nãy giờ anh đang cố chứng minh điều gì thế, anh Vương? Anh muốn khoe khoang rằng anh là một tên đào hoa à? Cái 'chung thủy' và 'tín nhiệm' của anh được minh chứng bằng việc anh đi xem mắt với một người phụ nữ trong khi vẫn cứ có tình một đêm và đang có bạn gái ư? Anh Vương à, chắc hẳn anh là một người đàn ông "chuẩn mực" xuất thân từ quân đội. Tôi nghĩ mình nên tìm chỉ huy của anh, kể cho họ nghe chiến công anh đã đạt được để họ trao cho anh một tấm bằng khen thật xứng đáng".
Tịch Hạ Dạ vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm vốn có, nhưng cái địch ý trong giọng nói của cô nàng cứ như băng lỏng trên mặt hồ những ngày đầu xuân. Lạnh băng băng đâm thấu tim tên đào hoa đối diện.
"Tôi không tìm những người phụ nữ thơ ngây. Đây là tiêu chuẩn hôn nhân của tôi. Mặt ngoài họ tỏ vẻ thơ ngây trong khi sự thật là, họ không ổn định tí nào. Chính vì vậy, họ chẳng thể thủy chung."
Vương Hồng dường như rất cương quyết. Đôi mắt anh ta ánh lên vẻ quyết tâm khi ông ta nhìn Tịch Hạ Dạ. Thế nhưng, Hạ Dạ chợt thấy có gì đó lóe lên sâu trong đôi mắt người đàn ông này.
"Thế thì, anh Vương à, anh cứ việc dành thời gian tìm kiếm người phụ nữ dày dặn kinh nghiệm xã hội của anh đi." Tịch Hạ Dạ cười nhẹ, nói một cách thờ ơ đầy chế nhạo.
Ngay lúc này, người phục vụ bày thức ăn lên bàn. Tịch Hạ Dạ cũng không tỏ vẻ phải giữ kẽ. Đôi tay mảnh khảnh bắt đầu cầm đũa, coi như gã đàn ông trước mặt không hề tồn tại.
"Cô giận à, Cô Tịch? Tôi không thể phủ nhận rằng những điều cô vừa nói cũng có lý, nhưng đó chỉ là ý kiến chủ quan của cô. Những kinh nghiệm hơn 30 năm qua cho tôi biết, nhiều người phụ nữ đơn giản chẳng có gì tốt lành."
"Anh Vương à, tôi nghĩ rằng anh chẳng cần giải thích với tôi làm chi nữa. Ngay từ lúc ngồi xuống chiếc ghế này, tôi đã chắc hẳn rằng anh cũng chẳng phải người đàn ông của cuộc đời tôi. Chồng tôi à, phải cao ít nhất 1m 80. Nếu anh ấy phục vụ trong quân đội, đơn vị công tác phải từ trung đoàn trở lên và quân hàm ít nhất là trung tá. Chồng tôi hẳn phải là một người đàn ông hoàn hảo. Tôi xin chia buồn với anh rằng anh chả đáp ứng được bất cứ tiêu chuẩn nào mà tôi đưa ra. Nói tóm lại, anh, Vương Hồng, không xứng với tôi, Tịch Hạ Dạ. Đi ăn với người như anh khiến tôi thật sự chán ghét. Tôi xong việc rồi. Tận hưởng bữa ăn của anh nhé, anh Vương!"
Phớt lờ biểu hiện khó chịu của người đàn ông kia, Tịch Hạ Dạ tiếp tục lạnh nhạt: "Ắt ẳn anh là một tên quái đảng trong trung đoàn. Tôi nghĩ, tốt nhất anh nên xin giải ngũ ngay ngày mai. Anh quả là sự sỉ nhục của ngành quân đội."
Tịch Hạ Dạ cau mày chán ghét, đặt mạnh vài tờ 100 tệ lên bàn. Cô nhặt đôi găng tay và nhanh chóng rời khỏi một cách đầy kiêu ngạo.
Quả là người đàn ông "chuẩn mực" với những tiêu chuẩn "xuất chúng".
Quá đủ với cô rồi. Tịch Hạ Dạ cười nhẹ.
Trong năm vừa qua, việc xem mắt của cô dường như diễn ra mỗi ngày. Thậm chí, thi thoảng cô còn phải hẹn hò chỉ vỏn vẹn trong một ngày. Đây là việc làm hết sức tồi tệ, cứ lặp đi lặp lại một cách tẻ nhạt càng khiến Tịch Hạ Dạ dần tan vỡ.
⬅ Trước Tiếp ➡