Họ không nói với nhau câu gì.
Bước ra khỏi bệnh viện, trời vẫn đang mưa và màn đêm đã ngự trị toàn Thành phố Z. Đèn hai bên đường đã sáng lên tự bao giờ.
"Hôm nay, cảm ơn anh rất nhiều, anh Mộ." Khuôn mặt thanh tú lóe lên nụ cười thật rạng rỡ.
Mộ Du Thần gật nhẹ trước khi đáp lời một cách tinh nghịch, "Cô đã cảm ơn tôi tận năm lần rồi đấy."
Tịch Hạ Dạ gượng cười xấu hổ, định giải thích gì đó thì điện thoại cô chợt vang lên. Cô lịch sự nhìn Mộ Du Thần trước khi nghe điện thoại.
Là số của Tố Nam. Hạ Dạ chợt nhận ra bây giờ đã tối muộn. Ban đầu, Hạ Dạ cho rằng buổi gặp mặt này cũng như những lần trước đó, sẽ không mất nhiều thời gian của cô. Cô sẽ đến sân bay đón Tố Nam ngay khi kết thúc buổi hẹn. Ấy thế mà, sự cố bất ngờ lại ập đến. Hạ Dạ cảm thấy khó chịu về sự bất cẩn của bản thân.
"Alo? Hạ Dạ à? Tớ vừa đáp máy bay này. Cậu lái xe đến đón tớ à? Cậu lại trễ nữa rồi, hay là đã quên bẵng tớ rồi đấy?"
Giọng nói đầy tức giận của Tố Nam vang vọng trong điện thoại. Hạ Dạ phải để điện thoại ra xa một tí để đỡ đau tai vì cô bạn khó tính này.
Tịch Hạ Dạ hít một hoi thật sâu, "Tớ sẽ đến sân bay ngay đây. Cậu chờ tớ tí nhé, Tố Nam."
Nói xong, Hạ Dạ vội cúp máy vì biết tính cách của cô bạn thân, cô ấy chắc chắn sẽ cằn nhằn không thôi.
Nhìn cơn mưa ngoài trời ngày càng nặng hạt…trong khi xe vẫn còn để ở nhà hàng Rừng Tre lá Phong, Hạ Dạ không khỏi thở dài. Từ chỗ cô quay về nhà hàng mất khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ. Hơn nữa, tình trạng hiện tại không cho phép Hạ Dạ lái xe. Cô đang cân nhấc về việc gọi taxi thì giọng người đàn ông bên cạnh vang lên.
"Cô đang vội sao, cô Tịch?"
Lại bị anh ta làm cho giật bắn người, Hạ Dạ vội gật đầu. "Tôi đã hứa với cô bạn thân sẽ đến sân bay đón cô ấy. Nhưng tôi lại quên bén đi. Hôm nay, cảm ơn anh Mộ nhiều lắm. Lần sau tôi sẽ mời anh dùng cơm nhé. Giờ tôi đang gấp lắm, tôi phải đi trước rồi. Tạm biệt anh!"
Hạ Dạ không còn quan tâm gì nữa. Vội đặt túi xách lên đầu để chuẩn bị chạy xuyên qua màn mưa mỗi lúc một nặng hạt ngoài kia…
Cái nhìn lãnh đạm của Mộ Du Thần lướt qua màn mưa xám xịt rồi nhìn chăm chú thân hình mảnh khảnh của cô gái mới vài giây trước thôi còn đang luyên thuyên áy náy với anh, giờ đã đội mưa và ngồi vào chiếc taxi cách đó không xa. Lại một tia sáng đầy bí hiểm lóe lên nơi đáy mắt sâu thẳm của Mộ Du Thần.
Du Thần vội quay lại trở lại xe của mình.
Sau khi Ah Mo thanh toán và đi ra xe với túi thuốc trong tay, anh nhận ra trong xe chỉ còn mỗi ông chủ của mình. "Cô Tịch đâu rồi, ông chủ?"
"Cô ấy rời đi rồi."
Mộ Du Thần đang tập trung vào những thông tin đang hiển thị trên laptop được anh đặt gọn trên đôi chân thon dài. Ánh sáng từ màn hình hắt ra càng tôn lên khuôn mặt đẹp đầy tuấn tú của chàng trai này. Trong màn đêm, Du Thần càng thêm bí ẩn.
Vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Ah Mo vẫy vẫy túi thuốc trong tay, "Cô ấy quên thuốc rồi."
Du Thần nhìn lên. Thấy túi thuốc trong tay Ah Mo, khuôn mặt đẹp kia tỏ vẻ không hài lòng. Rồi hắn hạ giọng, "Tìm cơ hội đưa cô ấy sau vậy."
Rồi anh ta tiếp tục dán mắt vào chiếc laptop trước mặt.