⬅ Trước Tiếp ➡
"Bệnh viện T", Mộ Du Thần trả lời ngay. Rồi anh ta lấy quyển tạp chí ngay cửa xe và bắt đầu xem xét điều gì đó.
Tịch Hạ Dạ cũng không nói gì. Cô ấy hơi co người lại trên ghế và đặt bàn tay bị thương lên đầu gối.
Tựa đầu vào cửa sổ, Hạ Dạ lại thả hồn nhìn ra ngoài.
Bên ngoài vẫn cứ mưa phùn và sương mù phủ đầy ngõ hẻm. Mặt đường ẩm ướt, những người đi bộ đang cố giữ trên tay chiếc dù để tránh được những giọt nước tuy không to, nhưng đủ làm người ta ướt sũng. Cơn gió ngoài kia vẫn cố len lỏi qua khe cửa sổ như muốn đóng băng tâm hồn vốn đã lạnh lẽo của Hạ Dạ. May thay, hệ thống sưởi của xe đã đẩy chúng ra phía sau bóng lưng gầy của cô gái, để cô ấm áp thêm phần nào giữa khí trời thế này.
"Thành phố Z đã thay đổi rất nhiều."
Đột nhiên, chất giọng trầm khàn của Mộ Du Thần vang lên, phá tan sự ngột ngạt trong xe. Tịch Hạ Dạ xoay đầu, bắt gặp ánh mắt người đàn ông bên cạnh cũng đang đăm chiêu nhìn ra cửa sổ.
Bất chợt, Tịch Hạ Dạ nhớ ra rằng anh ta đã định cư ở nước ngoài vài năm, nên cô cười nhẹ vì điều này, "Vâng, đặc biệt những năm gần đây, sau khi kế hoạch năm năm mới được áp dụng, nơi này đã trở thành khu vực phát triển bậc nhất. Người dân của thành phố Z quyết tâm tạo ra một thành phố phát triển khác giống như thành phố phía bắc."
Tập đoàn Quang Vinh Thế Giới cũng có một vài dự án ở đây. Và Hạ Dạ quản lý một trong những dự án lớn này, nên cô ấy khá thông thạo vấn đề phát triển của Thành phố Z.
"Tôi đã nghe họ nhắc đến."
Người đàn ông đột ngột chuyển ánh nhìn sang cô gái bên cạnh. Thấy đôi mày đang nhíu lại trên khuôn mặt thanh tú, anh ta nhìn ngay xuống bàn tay Hạ Dạ. Mu bàn tay cô ấy sưng tấy lên khiến nét mặt Mộ Du Thần càng nghiêm nghị, "Đến nhanh bệnh viện T trong vài phút nữa, Ah Mo."
Ah Mo đạp ga tăng tốc khi có sự thúc giục của Mộ Du Thần.
Bên trong phòng tư vấn rộng rãi và sạch sẽ của Bệnh viện T.
"May cho cô là vết thương chưa phồng lên, nếu không thì hơi khó đấy. Phải dùng những loại thuốc tôi kê cho đúng thời gian quy định để hạn chế làm vết thương nhiễm trùng nhé. Còn nữa, trong vài ngày tới, đừng để vết thương bị ướt."
Sau khi bác sĩ xử lí vết thương cho Hạ Dạ, anh ta kê cho cô một lọat loại thuốc phải sử dụng cùng vô vàn lưu ý.
Tịch Hạ Dạ khẽ gật đầu, "Cảm ơn bác sĩ".
"Đừng lo, lần sau hãy cẩn thận hơn. Lấy toa thuốc và thanh toán bên ngoài nhé."
Bác sĩ đã đưa đơn thuốc cho Tịch Hạ Dạ. Ngay khi cô gái chìa tay ra, người đàn ông bên cạnh đã nhanh hơn một bước. Những ngón tay thon dài giành lấy đơn thuốc rồi đưa cho Ah Mo, "Chúng tôi sẽ chờ anh trong xe."
"Vâng, ông chủ.", Ah Mo vội gật đầu.
Thế rồi, dáng người dong dỏng cao rời đi và biến mất sau cánh cửa.
"Đi thôi."
Mộ Du Thần nhìn về phía Tịch Hạ Dạ vẫn đang ngồi trên giường bệnh. Chẳng mấy chốc, người đàn ông này đã bước ra khỏi phòng tư vấn. Thảng thốt một hồi lâu, Hạ Dạ mới hoàng hồn bật dậy lấy túi xách, sải bước đuổi theo anh ta.
Tiếng bước chân của họ vang vọng trên hành lang trống. Hai cái bóng trải dài trên sàn nhà. Hạ Dạ đã bắt kịp Mộ Du Thần, cô nhanh chóng đi lên phía trước cách anh ta khoảng độ một bước chân.
Hai đôi chân tạo ra những âm thanh khá chói chang giữa hành lang vắng lặng.
⬅ Trước Tiếp ➡