Như nhận được sự đồng cảm từ người đối diện, Dạ Hạ nhìn vào khoảng không vô định, thở dài mệt mỏi, "Nếu có thể, ai lại đi hy sinh bản thân để thành toàn cho người khác?"
Hít thật sâu lấy lại bình tĩnh, Dạ Hạ cười dịu, "Thật sự, tôi không thích để anh thấy bộ dạng chán chường của tôi như bây giờ một chút nào cả. Anh đã giúp đỡ tôi khá nhiều lần rồi. Tôi cũng chẳng biết phải cảm ơn anh làm sao đây nữa."
Mộ Dụ Thần nhìn cô thật lâu, ánh mắt toát lên vẻ nghiêm nghị. Sự lơ đễnh thẳm sâu trong đôi mắt đang ngận nước của Hạ Dạ khiến cô càng thêm quyến rũ. Một xúc cảm chợt dấy lên nơi đáy lòng người đàn ông họ Mộ này.
Không hiểu vì sao, chứng kiến sự đau khổ của cô lúc này, Du Thần chợt nhớ về quá khứ…
Thấy bầu không khí im lặng kéo dài, cô cất tiếng, "Anh thường hay đến đây à, anh Mộ?"
Ngay khi câu nói vừa thốt ra, Hạ Dạ nhận ra mình thật ngốc nghếch, "Tôi quên mất anh vừa trở về nước không lâu."
Đôi môi mỏng khiến những cử chỉ của cô gái đối diện thêm phần quyến rũ. Đôi mắt nhìn xa xăm vào con đường trang trí lộng lẫy phía trước, "Quả thật là một khu vực giải trí mang tính chiến lược."
Thật ra, sau khi rời bệnh viện, Mộ Du Thần định quay lại dinh thự để nghỉ ngơi. Nhưng trên đường đi, anh nhận được cuộc điện thoại bất ngờ từ bà của mình.
Emperor Entertainment City đã hoạt động được nhiều năm. Vào thời điểm trước khi Mộ Du Thần rời Thành phố Z, anh là khách quen của chốn xa hoa này.
Giờ thì, mọi thứ đã khác xưa. Nơi đây vẫn giữ nguyên phong cách vốn có của nó, chẳng có nhiều thay đổi. Thời điểm này, khung cảnh vẫn vậy, chỉ khác ở con người.
"Nơi này khá tốt đấy. Tố Nam thường đến đây lắm. Cô ấy đang đợi bên trong. Không nghĩ đến tình huống này nên chúng tôi chỉ đặt chỗ cho hai người…", Hạ Dạ ái ngại.
"Tôi sẽ không phiền nếu nhận được lời mời dùng cơm của cô vào lần tới."
Câu trả lời khiến Hạ Dạ tròn mắt kinh ngạc trong khi Du Thần vẫn khư khư vẻ mặt hờ hững chẳng bộc lộ tí cảm xúc gì. Cô gái với giọng điệu nghiêm túc, "Vậy chúng ta hẹn bữa khác nhé. Tôi sẽ mời anh một bữa cơm thay cho lời cảm ơn anh đã giúp tôi nhiều lần như vậy."
"Thuốc của cô vẫn còn trong xe tôi đấy."
Mộ Du Thần khẽ cười trước nét mặt nghiêm túc của cô gái này. Anh chỉ vào bàn tay đang băng bó của cô, "Bác sĩ bảo cô không nên để tay tiếp xúc với nước. Sau khi về nhà, cô nên thay băng gạc mới. Tôi sẽ bảo Ah Mo lấy túi thuốc cho cô."
Liền sau đó là cuộc điện thoại mà Hạ Dạ chắc hẳn người nhận là cấp dưới của Mộ Du Thần. Anh ta ra lệnh cho Ah Mo rồi nhanh chóng tắt máy.
"Tôi ổn mà. Chỉ là vết thương nhỏ thôi. Vài ngày nữa là khỏi hẳn."
Bất chợt, Hạ Dạ cảm thấy ấm áp trước lòng tốt và sự quan tâm mà người đàn ông xa lạ này dành cho mình.
Thật tình thì cô thấy không thoải mái lắm khi có người lo lắng cho cô như vậy. Cô đã quen với sự cô độc và sống thiếu thốn sự chăm sóc ân cần của một người khác giới đã khá lâu. Thế nên, một cử chỉ nhỏ bé thôi cũng làm trái tim khô cằn cảm động.
"Bản thân cô cũng đừng cố gắng gượng như vậy nữa. Hãy tập yêu quý bản thân mình hơn."
Từng câu nói mà Du Thần thốt ra đều chất chứa sự chân thành.
Ah Mo nhanh chóng mang thuốc đến, anh ta ngạc nhiên khi thấy ông chủ đang ngồi cạnh Hạ Dạ.
Anh chào hỏi lịch sự, "Cô Tịch, không ngờ rằng cô cũng ở đây. Tôi đang lo không biết làm sao để mang số thuốc này đến chỗ cô."