Thật may khi gặp cô ở đây, điều này giúp Ah Mo không phải tìm xung quanh hoặc đưa thuốc đến trước cửa nhà cô..
"Chào anh!"
"Thuốc của cô đây, cô Tịch."
Tịch Hạ Dạ mỉm cười nhận lấy và không quên cảm ơn anh. Cô quay sang Du Thần, chần chừ một lúc mới cất lời, "Anh có thể ở đây chờ tôi một tí không? Tôi sẽ đi lấy ví tiền…Tôi quên gửi lại anh tiền thuốc…"
Mộ Du Thần nhanh như chớp chắn ngang lối đi của Hạ Dạ, giọng chắc nịch, "Cứ xem như cô nợ tôi một bữa ăn là được. Cô về nhà sớm đi."
Ngay sau đó, Du Thần cũng rời đi. Cô gái dõi theo bóng lưng người đàn ông bí hiểm đến khi anh ngồi vào xe.
"Cô Tịch à, cậu chủ không thích người khác nhắc về những thứ nhỏ nhặt ấy đâu. Cô phải cẩn thận vết thương đấy nhé. Tạm biệt cô!", Ah Mo cười rồi nhanh chóng rảo bước theo Mộ Du Thần.
Tịch Hạ Dạ định đẩy cửa bước vào thì bên trong có người đẩy ra. Khuôn mặt tràn đầy sự lo lắng của Tố Nam xuất hiện.
"Hạ Dạ, cậu ổn không?"
Cô bạn vội đỡ lấy bờ vai mảnh khảnh của Hạ Dạ.
Hạ Dạ lắc đầu, "Đương nhiên là mình ổn. Khuya rồi, chắc cậu mệt lắm. Tớ sẽ đưa cậu về."
"Nhưng… Hạ Dạ…"
Nhìn bóng lưng cô bạn đã khuất xa một đoạn, Tố Nam vội đuổi theo, "Hạ Dạ à, lúc nãy…mình vừa gặp ba của cậu…"
Lời của Tố Nam khiến đôi chân thon dài của cô gái phía trước bỗng khựng lại, thân hình mảnh mai chợt cứng ngắt.
"Có lẽ, họ đến để chào đón sự trở lại của hai người kia. Thư ký riêng của ba cậu vừa gọi điện nhờ tớ chuyển lời đến cậu, tuần sau là sinh thần của ông nội cậu đấy. Ba cậu muốn cậu có mặt vào ngày quan trọng này. Ông ấy biết cậu sẽ không nghe máy, cho nên…"
Tố Nam vội rảo bước khi thấy Hạ Dạ dừng lại. "Cậu cứ thế này làm tớ lo quá."
"Lo về cái gì cơ chứ?"
Hạ Dạ xoay người nhìn cô bạn với một đôi mắt hững hờ không chút gợn sóng, cười khẽ, "Có nhiều thứ bắt buộc tớ phải chịu đựng. Lâu dần, trở thành thói quen. Cho nên tớ vẫn ổn đấy thôi."
"Nhưng mà…"
Hạ Dạ tiếp tục đi, "Đi nào, trễ rồi đấy."
Cùng thời điểm ấy, mọi thứ khá sống động đang diễn ra tại căn phòng Hoàng gia 808.
Những ánh đèn vàng ấm áp xen lẫn ánh xanh dương nhạt lành lạnh dàn trải cả căn phòng. Nhiều món ăn sang trọng và thức ăn nhanh bày đầy bàn. Vài chai thủy tinh rỗng bị quăng ở một góc phòng và màn hình karaoke đang chiếu dang dở một bài hát.