Dù là chủ quán nhưng Hạ Dạ không mấy để tâm đến việc quản lý Mộc Trà. Cô giao toàn quyền trông coi mọi việc tại đây cho một người đàn ông tuổi trung tuần khá tinh tế và sâu sắc, Lưu Xuân Vũ. Theo như Hạ Dạ biết, ông Lưu Xuân Vũ từng là giảng viên đại học và là chuyên gia nghiên cứu nền văn minh Hoa Hạ thời cổ đại. Ông còn thành thạo nghệ thuật trà đạo và nhiều loại nhạc cụ quê hương.
Lúc Mộc Trà vừa ra đời, hầu như mỗi ngày, ông Xuân Vũ đều đến thưởng thức trà và chơi cờ. Lâu dần, cả hai trò chuyện thoải mái, thân thiết và tin tưởng hơn. Cuối cùng, Tịch Hạ Dạ để ông quản lý Mộc Trà. Đương nhiên, đây cũng là nơi lý tưởng để ông Xuân Vũ sáng tác nghệ thuật.
Cả quán trà gần như được phủ kín trong một rừng tre rộng lớn. Không gian cũng không rộng lắm, chưa đến 40 mét vuông, một trệt một lầu với lối trang trí mang phong cách cổ điển đầy ý thơ.
Bước vào Mộc Trà với chồng sách vừa mua ở tiệm, Tịch Hạ Dạ đã nghe thấy tiếng đàn tranh nhẹ nhàng mà trong vắt. Mộc Trà vẫn luôn đông khách vào những ngày cuối tuần.
"Cô Tịch, cô đến rồi à!"
Tất cả những người phục vụ ở đây đều rất quen thuộc với Tịch Hạ Dạ. Bởi lẽ, hầu như cuối tuần nào cô cũng đến với Mộc Trà. Thế nhưng, rất ít người biết được chủ của quán trà này là một cô gái trẻ trung đầy quyến rũ. Họ vẫn luôn cho rằng Tịch Hạ Dạ là học trò của Giáo sư Lin và cũng là một người bạn thân của ông ấy.
Tịch Hạ Dạ khẽ gật đầu chào, rồi bắt đầu sắp xếp những quyển sách lên chiếc kệ gần như đầy ắp sách một cách ngăn nắp. Người phục vụ nhanh chóng mang lên cốc trà Mao Tiêm Tín Dương mà cô vẫn thường uống. Tịch Hạ Dạ thở phào nhẹ nhõm khi những quyển sách đã về đúng vị trí của nó. Cô bưng cốc trà lên, nhẹ cuối đầu thưởng thức mùi hương thoang thoảng, rồi nhấp một ngụm nhỏ.
Ngay lúc đó, chuông điện thoại của cô vang lên.
Hạ Dạ vội nhấc máy trả lời, không để ý tên người gọi. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói ngọt ngào đầy nũng nịu của cô bạn thân, Tố Nam. "Hạ Dạ, là mình nè! Mình vừa tới thành phố XX. Mình đang chuyển tiếp, tầm tám tiếng nữa, cậu sẽ thấy được cô bạn Tú Nam mà cậu vẫn ngày nhớđêm mong!"
Hạ Dạ lại nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà. Nụ cười rạng rỡ hiếm hoi nở rộ trên khuôn mặt xinh đẹp.
Cô nói đầy tinh nghịch: "Cô Tố Nam à, chúng ta chỉ vừa xa nhau có mấy ngày thôi, mà cái tính tự kiêu quá đáng của cô lớn hơn hẳn rồi nhỉ."
Ngay lập tức, đầu máy bên kia vang lên tiếng cười giòn tan của Tố Nam. Nhưng sau đó, Tố Nam chợt im lặng một lúc lâu và Hạ Dạ cũng không nói gì. Giọng Tố Nam có vẻ do dự, "Hạ Dạ…"
Giọng điệu khá nghiêm túc pha chút cay đắng, ngập ngừng vì lý do nào đó.
"Hừm?"
Hạ Dạđặt cốc trà trên tay xuống, với tay lấy một quyển sách nghệ thuật cắm hoa và chậm rãi xem xét. Cô nhận ra vẻ ngập ngừng trong giọng nói của Tố Nam, nên cô hỏi tiếp, "Có chuyện gì vậy, Tố Nam?"
Đầu dây bên kia, Tố Nam hít một hơi thật sâu, cứ như sắp phải đưa ra một quyết định ghê gớm. Cô nói với giọng trầm thấp, "Mình… mình vừa thấy Hàn Nhất Phong… cùng Tịch Tâm Ý… Hai người bọn họ trên cùng chuyến bay với mình…"
"Họ trở về rồi, Hạ Dạ…"
Từng câu từng từ mà Tố Nam nói khiến mọi thứ dường như vỡ vụn, khuôn mặt vốn rạng rỡ dần trở nên vô hồn. Đôi tay mảnh khảnh cứng lại, siết chặt điện thoại một cách vô thức.
Giọng nói trầm thấp và ngột ngạt của Tố Nam không ngừng vang dội bên tai cô.
Mình vừa thấy Hàn Nhất Phong… với Tịch Tâm Ý… Hai người bọn họ trên cùng chuyến bay với mình…
Cả hai đầu dây điện thoại bỗng rơi vào trạng thái im lặng đến nghẹt thở. Dù đang ở một nơi cách xa thành phố XX hàng nghìn cây số, Tố Nam vẫn cảm nhận được sự ngột ngạt đáng sợ, đang bao lấy cả hai cô gái nhỏ bé.
Tố Nam bắt đầu thấy hối hận vì đã kể cho Tịch Hạ Dạ sự việc kinh hoàng mà cô vừa chứng kiến.