Tịch Hạ Dạ cố gượng trở về căn hộ chung cư của mình với một cơ thể mệt rã rời.
Cô vừa mua căn hộ này vào năm ngoái. Căn hộ nằm ở ven sông, tầm khoảng 90 mét vuông với một phòng ngủ và một phòng khách. Có vẻ khá chật chội, nhưng với một cô gái độc thân như Tịch Dạ Hạ, không gian thế này cũng xem như là ấm cúng.
Cả ngôi nhà được bao trùm bởi những ánh sáng màu vàng thật ấm áp. Đây là sự kết hợp hài hòa giữa phong cách La Mã và đường nét hiện đại. Phần bày trí trong nhà có chút xa hoa, thời thượng nhưng không hề thể hiện sự phô trương của chủ nhân. Ngược lại, gây cho người khác một không khí thật êm dịu.
Rót cốc nước lọc, Tịch Hạ Dạ ngả mình xuống ghế sofa để tâm trạng vốn căng thẳng của cô dễ chịu đi phần nào. Lướt nhìn xung quanh ngôi nhà trống vắng, đôi mắt đẹp bỗng hiện lên vài tia u sầu pha lẫn cô độc.
Tịch Hạ Dạ uống một ngụm nước nhỏ, bật tivi, chuẩn bịđắm chìm vào không gian riêng của mình thì tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên, cắt ngang sự im lặng vốn có của căn hộ nhỏ.
Tịch Hạ Dạ dừng ngay mọi cửđộng, cô nhấc máy. Khi thấy tên người gọi sáng bừng trên màn hình tối đen, vẻ u sầu trong đôi mắt ấy càng thêm kịch liệt.
"Dạ? Ông à, là cháu đây."
Giọng nói lạnh băng khi trò chuyện cùng người đàn ông khi tối như thay đổi phần nào, dịu dàng trầm ấm hẳn.
Bên kia đầu dây, một tiếng ho nhẹ trước khi giọng nói quan tâm đầy thân thuộc vang lên: "Hạ Dạ, cháu ăn tối chưa?"
"Vâng, cháu vừa ăn rồi ạ. Cháu vừa về đến nhà. Cũng trễ rồi, sau ông chưa nghỉ ngơi nữa ông?" Tịch Hạ Dạ vặn nhỏâm thanh ti vi, nhẹ nhàng hỏi.
"Ha ha, ông có bao giờ ngủ sớm đâu. Ông vừa uống cốc trà, nên cũng chẳng thể ngủ được. Ông có điều này muốn nói với cháu. Nhưng cháu phải hứa thực hiện nó cho ông." - giọng nói mệt mỏi tiếp tục vang lên đầy quả quyết.
"Sức khỏe của ông chẳng thể khá lên được. Mẹ cháu thì suốt ngày tập trung vào công việc. Ông thì luôn lo lắng cho cháu. Ông đã hứa với cháu sẽ tìm được một mối nhân duyên tốt nhất cho cháu.Ông không quáđề cao bất kỳ ai cả. Thế nên ông cũng không muốn giới thiệu ai cho cháu bởi vì ông cứ nghĩ rằng họ chẳng phù hợp với cháu."
Giọng nói có tuổi chợt dừng lại, rồi tiếp tục, "Nhưng hôm nay, ông muốn giới thiệu cho cháu một chàng trai. Anh ta khá chững chạc và là một người có trách nhiệm. Vừa từ New York trở về nhé Tịch Hạ Dạ. Hai cháu nên gặp mặt, biết đâu cả hai hợp nhau. Ông đã sắp xếp điểm hẹn cho cháu vào chiều thứ bảy tuần này, lúc 15:30. Phòng thượng hạng ở quán Rừng Tre Lá Phong. Nhớ nhé Tịch Hạ Dạ, đừng trễ hẹn. Dù cho hắn ta thế nào đi nữa, cháu cũng nên thử tiếp xúc. Ông nghĩ rằng hai cháu sẽ khá hợp nhau đấy."
Vừa dứt câu, ông tắt máy ngay lập tức. Tịch Hạ Dạ còn chưa kịp phản ứng hay trả lời thì đã nghe tín hiệu máy bận.
Khẽ nhìn màn hình điện thoại bắt đầu tối một cách vô hồn, Tịch Hạ Dạ thấy có chút đắng chát nơi cổ họng, miệng nở nụ cười nhẹ trong vô vọng.
Giờ thì, ngay cả ông, người luôn ủng hộ quyết định của cô, cũng bắt đầu lo lắng về hôn nhân của đứa cháu gái. Cô phải nói sao với ông đây?
Giọng nói dịu dàng của Thẩm Văn Na lại vang lên trong tâm trí cô.
Hạ Dạ, con 26 tuổi rồi, không phải 16…
Hôm nay là sáng thứ bảy. Dù không phải đến công ty, Hạ Dạ vẫn dậy từ rất sớm như một thói quen.
Dọn dẹp phòng, tự thưởng cho mình một bữa sáng đơn giản trước khi rời khỏi nhà.
Khí trời sáng nay vẫn còn se se lạnh. Khi cô bước ra ngoài, mưa phùn đang rơi, từng cơn gió lạnh ùa vào khiến khuôn mặt trắng nõn của Hạ Dạ thêm lạnh buốt.
Tịch Hạ Dạ là một người cô gái sống khá khép kín. Ngoài những mối quan hệ cần có chốn công sở, cô hầu như chẳng liên lạc với bất kì ai. Những lúc rảnh, thay vì tụ tập bạn bè như người khác, Tịch Hạ Dạ thả mình vào những trang sách, nhâm nhi tách tràấm trên nền nhạc cổ điển nhẹ nhàng.
Tịch Hạ Dạ có niềm đam mê mãnh liệt với những lá trà. Thế nên, một nơi tách biệt với sự phồn hoa nhộn nhịp, phía bắc Thành phố Z, Tịch Hạ Dạ mở một quán trà cũng là điều dễ hiểu. Hạ Dạ đặt tên cho món ăn tinh thần này là Mộc Trà, để khi nhắc đến nó, người ta tìm thấy sự bình yên đến lạ.