⬅ Trước Tiếp ➡
Tịch Hạ Dạ lướt nhìn những món ăn đẹp mắt bày ra trên thực đơn, nhẹ nhàng lắc đầu: "Không cần đâu. Tôi không đói".
"Cô không thích ăn đồ ngọt à?"
Mộ Du Thần nhìn cô gái đối diện một cách tò mò. Giọng trầm thấp ngụý chất vấn nhưng đôi mắt vẫn ánh lên những tia ấm áp.
Tịch Hạ Dạ khẽ gật đầu, lại nhấp thêm một ngụm trà nữa, dừng lại suy ngẫm vài giây trước khi đưa ra câu trả lời thỏa đáng "Lúc còn bé, mẹ đặc biệt quan tâm vấn đề răng miệng của tôi. Thế là tôi luôn bị hạn chế ăn bánh, kẹo, những thứ quá ngọt. Lâu dần, thói quen ấy theo tôi đến tận bây giờ."
Mộ Du Thần mỉm cười vì câu trả lời. Khi anh ta định nói điều gì đó, điện thoại trên bàn bỗng nhiên đổ chuông. Mộ Du Thần nhìn Tịch Hạ Dạ đầy ái ngại, không quên xin lỗi đối phương trước khi bắt máy.
Cuộc gọi từ bà ngoại. Bà đang nôn nóng không biết cháu trai của mình có đến buổi hẹn đúng giờ không.
Đầu dây bên kia truyền đến sự lo lắng của bà khiến Mộ Du Thần không khỏi chau mày. Có vẻ thương bà nên anh vẫn giữ máy nghe bà cằn nhằn thêm vài điều trước khi trả lời, "Cháu đang ngồi cùng cô ấy đây bà à. Khi về cháu sẽ nói chuyện với bà sau nhé."
Lẳng lặng cúp máy, Mộ Du Thần lướt nhìn cô gái ngồi đối diện. Hạ Dạ vẫn cầm tách trà nhỏ trong tay, ánh mắt lơ đãng nhìn xa xăm nơi ánh chiều tà dần ngả xuống ngoài cửa sổ.
Có lẽ nào, tình yêu đang che mờ mắt ta…
Niềm say mê chẳng có gì có thể cản ngăn ta…
Ai sẽ rơi vào tình yêu?
Ai sẽ phải đầu hàng trước tình yêu, để ngọn lửa yêu thương bao lấy sự côđ ộc hôm nào?
Nếu hơi ấm từ nụ hôn có thể nguôi ngoai mọi sự thù hận…
Cơn gió lạnh len lỏi vào khung cửa sổ, sự im lặng lại thống trị bầu không khí. Hạ Dạ chợt run nhẹ.
Cô gái nhỏ vô thức đan chặt hai tay lại với nhau như đang trấn an điều gì đó. Ngay khi cô buông hai tay, một sự cố bất ngờập đến. Sự nóng rát bao trùm lấy mu bàn tay. Hạ Dạ cảm thấy cổ tay đang bị kéo mạnh bởi một bàn tay lớn.
" Cẩn thận"
Sự quan tâm ngập tràn trong lời nói.
Hạ Dạ choàng tỉnh, thì ra cô đã sơ ý làm đổ tách trà vào mu bàn tay. Ngại ngùng trước sự bất cẩn của bản thân, cô nàng định rụt tay che đi. Trước khi cô kịp thực hiện ý định, một chiếc khăn trắng đã được đưa đến trước mặt.
Ngập ngừng một lúc, cuối cùng Hạ Dạ cũng nhận nó đầy bối rối. Cô nhẹ nhàng lau sạch phần chất lỏng đáng ghét dính trên tay.
"Cảm ơn anh!"
Lại một lần nữa, nụ cười duyên dáng xen sự xấu hổ lại lan rộng trên khuôn mặt thanh tú của cô gái.
"Cô có bị thương không, Hạ Dạ?" - Mộ Du Thần cau mày chỉ vào vệt đỏ khá to nổi bật trên bàn tay trắng nõn nà.
Hạ Dạ nhẹ lắc đầu. Đôi mắt nhưđang ẩn chứa điều gìđó khiến đối phương khó có thể đoán được, mỉm cười đáp lại một cách gượng gạo, "Tôi sẽ chườm đá vào tay. Anh đừng lo."
⬅ Trước Tiếp ➡