⬅ Trước Tiếp ➡
"Bầu trời chất chứa quá nhiều điều thú vị, nhiều đến nỗi khiến người ngắm nó trở nên lơ đãng…"
Lúc này, Mộ Du Thần lại lơ đãng trông ra khoảng trời mà cô gái đối diện đã thả hồn vào đó. Trước mắt anh, chỉ là một bầu trời ảm đạm. Một màu xám đen chán ngắt mà tẻ nhạt. Gió lại xuyên qua khung cửa, nhưng lần này mang theo chút ẩm ướt. Bên trong căn phòng vẫn có thể cảm nhận được từng hạt nước đang thi nhau rơi xuống.
"Tôi thật sự không thích ngắm trời kiểu này lắm. Mưa phùn cứ làm tôi thấy khó chịu." Nhìn vệt đỏ hiện rõ trên mu bàn tay rồi dõi theo ánh nhìn của người đàn ông đối diện, Hạ Dạ thở nhẹ, "Dường như mùa xuân đang ngập tràn cả thành phố Z. Lễ hội đầu xuân còn chưa bắt đầu mà khí trời đã thế này rồi…"
"Mmm...sáng nay, khi đi ngang quảng trường, tôi nghe mọi người bàn tán xôn xao rằng mùa xuân sẽ bắt đầu trong hai ngày nữa", Mộ Du Thần trả lời và rồi, bất ngờ xoay đi. Đang định cầm cốc trà của mình lên, thoáng thấy tay Hạ Dạ vẫn đang cầm chiếc cốc ban nãy như cố che đậy thứ gì đó. Anh quay phắt sang, kéo tay kia của Hạ Dạ. Ngay lập tức, anh nhìn thấy vết bỏng trên tay cô càng đỏửng hơn ban nãy.
Mộ Du Thần lặng thinh trong giây lát. Rồi anh đứng bật dậy, với tay lấy túi xách của Hạ Dạ.
Cô gái vì hành động lạ của người đàn ông mà hoảng hốt. Ánh nhìn ngờ vực, định hỏi xem anh ta đang làm cái quái gì thế thì giọng trầm ấm lại vang lên đầy cương quyết.
"Đến bệnh viện thôi. Không thì sẽ đau lắm đấy."
Không đợi Tịch Hạ Dạ đồng ý, người đàn ông đã nhanh chóng rời đi.
Vừa bước chân ra khỏi nhà hàng, thuộc hạ của Mộ Du Thần, Ah Mo đã lao xe đến. Đó không phải là một chiếc xe quá xa xỉ, khá giống với chiếc Passat của cô, một chiếc Volkwagen Phaeton.
Mặc cho vẻ bên ngoài không mấy cuốn hút, những thiết kế bên trong xe thật xa xỉ khiến người ta không khỏi xuýt xoa.
"Ông chủ!", Ah Mo dừng xe trước cửa nhà hàng và nhanh chóng mở cửa xe chào đón người đàn ông này.
Tuy nhiên, khi hắn thấy Tịch Hạ Dạ đứng cạnh Mộ Du Thần, đôi mắt bỗng sáng lên. Ah Mo không thể nào che đi nụ cười lém lỉnh trên vành môi khi bắt gặp hình ảnh này. Cố giữ bình tĩnh rồi khẽ lướt sang nhìn ông chủ. Ah Mo nhận ra ông chủ của mình vẫn giữ nguyên khuôn mặt cứng ngắt đầy tẻ nhạt thường ngày.
"Đây là Ah Mo", Mộ Du Thần chỉ về phía Ah Mo.
"Xin chào, tôi là Tịch Hạ Dạ", cô nàng gật đầu đáp lại.
"Rất vui được gặp cô, cô Tịch!"
Ah Mo mỉm cười thân thiện và mở cửa xe.
Mộ Du Thần đứng bên cạnh chỉ tay như ra mệnh lệnh cho cô gái bị thương phải vào trong xe.
Chợt nhớ ra xe mình vẫn còn đậu trong bãi, Tịch Hạ Dạ khẽ nói, "Cảm ơn anh Mộ. Nhưng tôi sẽ tự lái xe đến bệnh viện."
Mộ Du Thần hạ tầm mắt nhìn xuống đôi tay trắng nõn đang sưng lên vì vệt bỏng, giọng trầm thấp run lên vẻ khó chịu, "Cô có chắc mình vẫn lái xe được chứ?"
Tịch Hạ Dạ chợt nhìn xuống tay. Cơn đau rát khiến cô gái đẹp phải chau mày. Khi thấy Ah Mo đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để rời đi, Hạ Dạ đắn đo vài giây rồi quyết định ngồi vào xe.
Ah Mo lập tức khởi động xe.
" Chúng ta đi đâu đây, ông chủ?"
⬅ Trước Tiếp ➡