"Không. . . Không phải là em không nguyện ý, là. . . Thời cơ không đúng, em. . . Em là bà dì đến." Ninh Tiểu Phi bày ra biểu cảm bất đắc dĩ, "Ông xã khó có khi trở về một chuyến, em đương nhiên muốn cùng anh hâm nóng một chút, thế nhưng là. . .Thật sự là trùng hợp. Không tin. . . Anh tự mình xem, nếu lừa anh. . . em là đồ con lợn!"
Dù sao cô cũng tuổi lợn, biến thành lợn thì vẫn cô chính là biến thành tuổi lợn.
Nhìn vẻ mặt Mục Thiên Dã trầm xuống, ảm đạm như mùa đông, Ninh Tiểu Phi cắn răng nói thêm một câu.
"Ông xã nếu như không chê em, vậy chúng ta. . . Dứt khoát huyết chiến, em. . . Em vì anh làm cái gì cũng đều nguyện ý!
Vừa nhắm mắt, Ninh Tiểu Phi trực tiếp nằm lại trên giường, làm bộ tùy anh làm tới.
Cô gái nhỏ trước mắt, quần áo che nửa người, tóc dài buông hờ trên ga giường màu xám, càng làm nổi bật lên làn da trắng nõn mềm mại, vòng eo nhỏ gọn lấp ló lộ ra dưới lớp quần áo, dáng vẻ kia vô cùng quyến rũ, vô cùng chọc người. . .
Mục Thiên Dã thở dài, từ trên người cô bò dậy, quay người đi hướng phòng tắm.
Anh còn chưa đói khát đến trình độ biếи ŧɦái như vậy, tự nhiên cũng sẽ không ở thời điểm này mà cưỡng ép cô.
Cảm giác bên giường biến đổi, Ninh Tiểu Phi lặng lẽ đem mí mắt mở ra, nhìn thấy Mục Thiên Dã đi hướng phòng tắm, cô một bụng mừng rỡ, lập tức liền như chú cá nhỏ xoay người từ trên giường đứng lên, ngọt ngạo nói vọng ra:" Ông xã, vậy em không quấy rầy anh ngủ ngơi, ngủ ngon"
Hướng Mục Thiên Dã nói xong, Ninh Tiểu Phi với lấy gối ôm quả chuối lớn trên giường chuồn đi.
Mục Thiên Dã từ trước cửa phòng tắm quay đầu lại.
"Cô định đi đâu?"
Ninh Tiểu Phi vội vàng dừng bước, xoay người lại, cười cười giải thích, "Em đến phòng cho khách ngủ, dáng ngủ em không tốt, sợ ảnh hưởng ông xã nghỉ ngơi."
"Cà phê đen, không thêm đường mang qua thư phòng."
Vứt xuống một câu phân phó, Mục Thiên Dã quay người đóng cửa phòng tắm.
Nhìn thấy anh đóng cửa lại, Ninh Tiểu Phi không khách khí giơ tay phải lên, hướng phòng tắm đưa qua ngón giữa.
Lột da, phát xít. . . Côi cô là giúp việc sao?
Nghĩ lại, cô căn bản còn không bằng giúp việc, giúp việc còn có tiền lương, còn không cần ngủ cùng.
Ngón tay vừa giơ lên, cửa phòng tắm đã bị Mục Thiên Dã từ bên trong kéo ra.
Nhìn thấy nam nhân lần nữa ló mặt ta ngoài, Ninh Tiểu Phi vội vàng giơ nốt bốn ngón tay còn lại, làm bộ dạng giống như đang phe phẩy quạt tới.
"Nóng quá nóng quá. . . Lúc này mới vừa giữa tháng tư mà nóng như vậy. Ông xã, anh còn muốn phân phó gì thêm nữa không?"
Mục Thiên Dã quét mắt một vòng cô ở giữa không trung lấy bàn tay quạt gió.
"Sủi cảo hấp, cháo gạo lức, ở Hồng Tân Lâu."
Hồng Tân Lâu?
Cái kia tốn bao nhiêu tiền vậy!
Ninh Tiểu Phi trái tim cũng co lại, chỉ có thể nhịn đau mà cười khổ.
"Được"
Được rồi, coi như là của đi thay người!
Mục Thiên Dã lại một lần nữa đem cửa đóng lại, Ninh Tiểu Phi nhẹ nhàng thở ra, cũng không dám giở trò, nhanh nhẹn quay người xuống lầu đi vào phòng bếp.