⬅ Trước Tiếp ➡
Bật bếp, đun nước, Ninh Tiểu Phi từ tủ lạnh lấy ra hộp cà phê của mình, đem bột cà phê đổ vào máy pha cà phê, lấy điện thoại tới mở ra APP đặt món ăn, nhìn thấy phía trên Hồng Tân Lâu yết giá bên trong, Lập tức đau lòng như bị cắt thịt.
Lấy chồng theo chồng, ăn ngon mặc đẹp.
Người khác đều cho là cô gả cho Mục Thiên Dã sẽ được ăn uống no say, kết quả cô còn phải mời hắn anh, đạo lý gì thế này. . .
Thời điểm pha xong cà phê, giao hàng Hồng Tân Lâu cũng đưa đến ngoài cửa, Ninh Tiểu Phi tiếp nhận túi đồ ăn, hướng anh giao hàng nói cám ơn, cô quay người đem túi đồ ăn đem vào nhà.
Ngửi ngửi một trận mùi thơm trong túi truyền ra, Ninh Tiểu Phi không khỏi thèm rỏ dãi.
Nhìn thấy sau lưng không có người, Ninh Tiểu Phi nhanh nhẹn mở cái túi trong tay, kéo ra chưng sủi cảo hấp, nhìn sủi cảo hộp thủy tinh sáng long lanh, rốt cuộc nhịn không được duỗi tay ra cầm lên một cái.
Nhìn xem miếng sủi cảo vỏ ngoài mềm mỏng còn lộ ra nhân bánh bên trong, đến là mê người, Ninh Tiểu Phi không khỏi liếm môi thèm thuồng.
Vạn nhất, bị vị kia Diêm Vương Gia phát hiện làm sao bây giờ?
Quên đi, vẫn là đừng có ăn.
Tiền là cô trả, dựa vào cái gì mà cô không thể ăn?
. . .
Cô còn không tin, cô ăn một miếng sủi cảo thì đã làm sao, cô ăn rồi anh làm gì được cô?
Nghĩ vậy, Ninh Tiểu Phi mở miệng nhỏ, đem sủi cao hấp đến bên miệng, không tự chủ cắn một cái, vừa đem nửa cái sủi cảo, liền thấy cánh cửa đối diện mở ra, Mục Thiên Dã khoác áo choàng tắm, một thân cao lớn xuất hiện trước tầm mắt cô.
Ninh Tiểu Phi hiện tại vô cùng bối rối lại không thể làm gì, miếng sủi cảo đã bỏ vào trong miệng, nhân bánh còn có chút bỏng.
Nuốt không trôi, nhả không được, Ninh Tiểu Phi chỉ có thể ngậm miếng sủi cảo đứng ở mép bàn, giơ khóe môi hướng anh mà cười.
Nhân bánh vẫn còn nóng hôi hổi, Ninh Tiểu Phi chu miệng hút lấy ngụm khí lạnh, miếng sủi cảo làm phồng lên hai bên má, đôi mắt sáng ngấn nước có mấy phần ngượng ngùng, còn có mấy phần lấy lòng, lại thêm vài phần bất đắc dĩ.
Biểu cảm kia, đáng yêu như trẻ con, liền xem như một người luôn lạnh nhạt như Mục Thiên Dã, cũng là trong lòng mềm nhũn.
Dùng sức nhai mấy cái, Ninh Tiểu Phi nhanh chóng đem nuốt xuống miếng sủi cảo bên trong miệng.
"Em. . . Em không phải cố ý ăn vụng, em chính là giúp ông xã nếm thử có mặn hay không. . . Em liền ăn một cái. Nếu là anh không đủ. . . Hức. . ."
Nói được một nửa, ninh Tiểu Phi không kiềm chế được nấc lên một cái.
Vì lúc nãy nuốt quá gấp mà miếng sủi cảo bị nghẹn trọng họng.
Cổ họng nghẹn đến khó chịu, Ninh Tiểu Phi khống chế không nổi lại nấc thêm cái nữa, vội vàng xoay ngươi vọt tới vòi nước bên kia, lấy ngay một cốc nước lạnh đem uống hết, lúc này mới xem như đem miếng sủi cảo còn nghẹn ở cổ họng nuốt xuống.
Đưa tay vuốt ngực xuống, Ninh Tiểu Phi xoay người chạy tới cạnh bàn bên cạnh Mục Thiên Dã.
"Em lấy cho anh một miếng nhé?"
"Không cần."
Mục Thiên Dã kéo ra cái ghế, ngồi ở bên bàn.
Ninh Tiểu Phi thầm thở phào, đem cà phê đã pha xong bưng tới bên tay anh.
"Đây là cà phê của ông xã, vậy anh từ từ ăn, em lên lầu trước.
Vỗ vỗ ngực vì bị nghẹn mà thấy khó chịu, Ninh Tiểu Phi cầm điện thoại cấp tốc chạy lên lầu, Mục Thiên Dã quét mất một vòng trên bàn bày ra chưng sủi cảo hấp cùng với bát cháo, cầm lên đôi đũa Ninh Tiểu Phi chuẩn bị cho mình, gắp lấy một miếng sủi cảo đưa đến bên miệng.
Chú ý tới cà phê, Mục Thiên Dã lập tức đứng dậy, đem cà phê bỏ vào trong tủ lạnh bên cạnh.
⬅ Trước Tiếp ➡