Giọng nói của Mục Thiên Dã từ sau cánh cửa truyền ra, rõ ràng đang mất bình tĩnh, cô khẽ đẩy ra một khoảng trống, liền thấy bên trong anh đang đứng đối diện cô, nghe điện thoại, còn đang mắng người trong điện thoại
Làm nhân viên của anh thật sự là đủ thảm!
Ninh Tiểu Phi thầm cảm thán một câu, rón rén đi tới, đem cà phê đặt trên bàn anh, quay người lẻn đi.
Mục Thiên Dã từ bên trong cửa sổ sát đất nhìn thấy bóng dáng của Ninh Tiểu Phi, xoay người lại, nhìn thấy cô chính là đang đi ra ngoài, thấp giọng.
"Đứng lại!"
Ninh Tiểu Phi đành xoay mặt lại, đưa tay chỉ chỉ mình, ý hỏi lại.
"Chờ chút." Vứt cho cô hai chữ, Mục Thiên Dã tiếp tục gọi điện thoại, lại mắng người trong điện thoại một trận, dặn dò xong lúc này mới đem điện thoại tắt đi ". . . Gửi đến văn phòng của tôi trước 9 giờ sáng ngày mai!"
"Khụ!" Ninh Tiểu Phi hắng giọng, ngọt ngào mở miệng, "Cà phê của anh em đặt ở trên bàn, anh còn có cái gì muốn phân phó?"
Mục Thiên Dã vòng qua cái bàn, ngồi xuống, đưa tay qua cầm lấy ly cà phê, đưa đến bên miệng nhấp một cái.
Nhiệt độ cà phê lạnh vừa đủ, kỹ năng pha cà phê của cô cũng không tồi.
Ngẩng mặt lên khỏi ly cà phê, Mục Thiên Dã buông ra 2 chữ
"Áo khoác."
Ninh Tiểu Phi cơ hồ muốn giơ chân, một hồi muốn ăn khuya, một hồi cà phê, một hồi áo khoác. . . Đây không phải là người giúp việc không cần tiền nhưng có thể tùy ý sai bảo phải không?
Cô là vợ của anh, không phải người giúp việc!
Không nghe được động tĩnh của cô, Mục Thiên Dã từ màn hình máy tính ngẩng mặt lên, ánh mắt có phần nghiêm nghị rơi vào người Ninh Tiểu Phi.
"Tôi nói, "Áo khoác" !"
"A, áo khoác đúng không, lập tức tới ngay!"
Tiếp nhận ánh mắt của anh, Ninh Tiểu Phi trái tim xiết chặt, vội vàng xoay người bước nhanh xuống ầu, chạy tới cái giá treo đồ bên trong đại sảnh, với lấy áo khoác âu phục của anh trên giá
Bịch!
Vừa quay người muốn đi, lại có một vật gì đó trong bộ âu phục trên tay cô rơi xuống, Ninh Tiểu Phi quay qua, chỉ thấy trên mặt đất thình lình xuất hiện một hộp quà tinh xảo, nắp hộp quà đã bị bung ra, lộ ra bên trong là một bó hoa hồng.
Ninh Tiểu Phi xoay người, đem hộp quà ôm trở lại kệ để đồ, đem nắp hộp lần nữa mở ra, nhìn thấy bên bên trong là hoa hồng Champagne, không khỏi bất giác mỉm cười.
Nhìn không ra, Mục Thiên Dã lại còn sẽ mua hoa tặng cô
Không đúng, nếu là mua cho cô, làm sao lại không có nói cho cô, không chừng là cho ai mua đây mà!
Loạn nam nhân giống như anh, đừng nói là tiểu tam tiểu tứ, tiểu ngũ tiểu lục cũng có đến vài người đi, chẳng qua thế cũng tốt, anh tốt nhất, mỗi ngày đi tìm tình nhân của mình, cô liền có thể sống tự do tự tại.
Hừ!
Một bó hoa thôi mà, cô mới không thèm đâu.
Đem hộp hoa lần nữa đóng lại, để lại trên tủ để đồ, Ninh Tiểu Phi cầm theo áo khoác âu phục của Mục Thiên Dã, một lần nữa lên lầu, gõ cửa thư phòng.
Thấy được Ninh Tiểu Phi tiến vào, Mục Thiên Dã trực tiếp hướng cô đưa tay phải qua.
Có tiền là đại gia, anh là nhất!