Loại đồ uống như cà phê này, hoặc là phải uống lạnh, hoặc là phải uống nóng, Mục Thiên Dã chính là không thích cà phê nguội như này.
Mục Thiên Dã đem cà phê bỏ vào tủ lạnh, ánh mắt nhìn quanh, không khỏi sinh ra nghi hoặc, trừ một hộp cà phê cùng một túi bắp cải hẹ, Mục Thiên Dã không nhìn thấy bất cứ đồ vật gì có thể ăn được bên trong tủ lạnh.
Mục Thiên Dã nhíu mày, quay người kéo ra một bên ngăn tủ, cũng không thấy một loại gia vị cùng đồ ăn nào, giống như trong tủ lạnh, rỗng tuếch.
Theo như lời của Chu Đào, Ninh Tiểu Phi từ sau khi kết hôn liền đến đây ở, làm sao có thể ở trong phòng bếp cái gì cũng không có?
Mục Thiên Dã đưa tay đóng lại cửa tủ, nhìn tới bên trong thùng rác, chỉ có 2 túi vỏ của mì ăn liền, anh xoay người, nhìn tới sủi cảo trên bàn, trước mắt loại hiện lên hình ảnh lúc nãy, dáng vẻ Ninh Tiểu Phi ăn vụng sủi cảo bên trong này, con người lập tức trầm xuống.
Trước đó, Mục Thiên Dã chỉ biết Ninh Tiểu Phi là cháu ngoại của Quý gia, cũng không hiểu rõ tình cảnh của Quý gia, chẳng qua từ chuyện hôm nay nhìn tới, Ninh Tiểu Phi ở Quý gia rõ ràng là không được sủng ái, hiện tại xem ra, cô chẳng lẽ tiền cơm đều không có?
Nếu không, loại cuộc sống an nhàn suиɠ sướиɠ của đại tiểu thư, sao lại chuẩn bị mì ăn liền cùng cải hẹ loại đồ vật này.
Trước mắt hiện lên dáng vẻ Ninh Tiểu Phi nhìn chằm chằm chưng sủi cảo hấp, lông mày Mục Thiên Dã lại càng cau lại sâu hơn.
Một phần sủi cảo hấp cũng làm cô thèm rỏ dãi, thời điểm bị anh kéo đi cũng không quên cầm lấy mọt cái chân cua. cô gái này đã bao lâu chưa được ăn ngon rồi?
Cất bước ra khỏi phòng ăn, Mục Thiên Dã đi nhanh lên lầu, vừa mới lên đến nơi, liền bắt gặp Ninh Tiểu Phi đang từ trong phòng mình đi tới.
"Đem phòng bếp thu dọn một chút, chờ cà phê lạnh thì đem qua thư phòng"
Vứt xuống một câu mệnh lệnh, Mục Thiên Dã hướng thư phòng mà bước vào.
Làm bộ dơ nắm đấm ở sau lưng anh, Ninh Tiểu Phi xoay người đi xuống lầu.
. . .
. . .
Moah moah ta.
Bước vào phòng ăn, nhìn tới trên bàn cơ hồ không có gì thay đổi, chưng sủi cảo hấp cùng với bát cháo gạo lức còn bốc hơi nóng, Ninh Tiểu Phi lập tức một trận giận dữ không có chỗ phát tiết.
Tám tệ một miếng sủi cảo tôm, một miếng này cũng đủ mua hai hộp mì ăn liền, còn có bát cháo, rõ ràng còn chưa có động qua, vị này không phải là đem tiền của cô vứt xuống sông xuống biển sao?
Ninh Tiểu Phi tức giận, bưng đồ ăn trên bàn, xoay người muốn ném đi, lại ngửi được mùi thơm thoảng thoảng, lại dừng lại, cười khổ
Mục Thiên Dã không ăn, Ninh Tiểu Phi cô ăn!
Ngồi xuống bên cạnh bàn, Ninh Tiểu Phi không chút khách khí cầm lên một miếng sủi cảo bỏ vào trong miệng, ăn ngon lành.
Tôm bóc vỏ còn nguyên vị, nhân bên trong lại thơm thơm không ngán. . . Tám tệ một miếng sủi cảo tôm, quả nhiên đáng tiền, thật là mỹ vị nhân gian a!Nháy mắt, Ninh Tiểu Phi đã tiêu diệt liền 3 miếng sủi cảo, nhìn tới bên trong còn dư lại 6 miếng sủi cảo, Ninh Tiểu Phi cầm lên 1 cái bỏ vào bên trong miệng.
Ăn xong mấy miếng sủi cảo, từ miệng xuống đến dạ dạy, đều là thơm ngọt thỏa mãn, Ninh Tiểu Phi chậm rãi ăn thêm nửa bát cháo, xoa xoa cái bụng căng mồng, suиɠ sướиɠ thở một hơi.
Ngày ngày đều ăn mì gói, cô ăn đến chán rồi.
Nhìn nhìn tới đồng đồ ăn thừa trên bàn, Ninh Tiểu Phi thầm tính toán, cháo với sủi cảo còn thừa, bỏ vào trong tủ lạnh, ngày mai cho vào lò vi sóng hâm lại một chút, vừa tiết kiệm thời gian, vừa có mĩ vị để ăn.
Nghĩ thế, Ninh Tiểu Phi lập tức đứng dậy đem đồ ăn cất vào trong tủ lạnh, thuận tay đem cà phê trong đó bỏ ra, bưng lên lầu cho Mục Thiên Dã.
Vừa mới thưởng thức một "bữa ăn thịnh soạn", —— mặc dù là đồ ăn thừa của người nào đó, nhưng tâm tình của Ninh Tiểu Phi vẫn rất tốt, vừa đi lên lầu vừa ngâm nga hát.
Đi đến trước cửa thư phòng, Ninh Tiểu Phi giơ tay lên gõ cửa vài cái.