⬅ Trước Tiếp ➡
đưa hồ sơ cho cô ta.
Ngô Linh Chi làm sao có lòng thật sự phỏng vấn cô,  cô ta chỉ muốn tìm cách sỉ nhục có nhiều hơn thôi. Linh  Chi lật lật hồ sơ của Mỹ An xong ném qua một bên khinh bỉ nói:
“Kinh nghiệm làm việc cũng không có, cô định lấy gì ứng tuyển? Hay cố định dùng biệt tài bò lên giường đàn ông của mình để làm việc”
Hai tay Trần Mỹ An nắm chặt thành quyền, cô nhịn, đây là công ty tốt, cô sẽ nhịn.
“Tuy không có kinh nghiệm nhưng tôi tốt nghiệp loại giỏi chuyên ngành quản trị kinh doanh, tôi tin mình có thể  vừa làm vừa học hỏi một cách nhanh nhất có thể
“Tôi thấy cô vẫn nên tiếp tục chuyên ngành quyến rũ đàn ông thì hơn. Mặc dù hơi lớn tuổi nhưng thân hình của cô vẫn dụ được mấy lão già năm sáu chục tuổi đó. Tốn chút sức kêu rên vài đêm chắc cũng bằng cả tháng lương
đây, cô cần gì vất vả đi làm” - Cô ta càng nói càng khó nghe toàn những lời nhục mạ kinh tởm.
Trần Mỹ An cảm thấy bản thân không thể ở lại đây nữa những lời của Linh Chi nhắc cô nhớ đến vũ nhục đêm đó Lưu Thanh Bách dành cho mình. Những vết thương lại một lần nữa bị người ta xé toạc ra, cô rằng giọng hỏi Linh Chi:
 “Cô không cảm thấy bẩn miệng và hay cô vốn dĩ đã quên nói mấy lời dối trá đó?”
“Đồ vô si! Cô là thứ đàn bà lăng loàn, chính cô đã bò lên giường của Thanh Bách, chính cô đã cướp mất vị trí của tôi!” - Linh Chi mãi mãi không quên được việc sáu năm trước Thanh Bách chia tay cô ta vì Mỹ An.
 Trần Mỹ An cảm thấy Ngô Linh Chi vì yêu mà quá mụ
mị rồi, không muốn cùng cô ta chấp nhất nữa, cô chỉ muốn được phỏng vấn công bằng.
“Ngô Linh Chi, nếu cô đã không muốn phỏng vấn tôi thì đừng nhiều lời nữa, phí phạm thời gian cả hai. Tôi đến đây để được phỏng vấn một cách đàng hoàng không phải nghe cô nói nhảm.”.
 Ngô Linh Chi nghĩ Trần Mỹ An đang muốn gặp Lưu  Thanh Bách nên sắc mặt càng kém hơn, cô ta không biết
anh nghĩ gì mà lại nhận Mỹ An vào công ty làm. Không thể nào có chuyện Thanh Bách niệm tình nghĩa xưa với Mỹ An càng không có chuyện anh để tâm đến cô, Ngô Linh Chi tự trấn an mình.
“Cô mau cút đi, ở đây không có chỗ cho cô”.
Trần Mỹ An gượng cười, cô đúng là không nên trông đợi quá nhiều, suốt một buổi nhẫn nhịn chỉ vì mong muốn được nhận được công việc này. Sao có thể ngu ngốc đến thể chứ, có lẽ do cô đã đặt hết hy vọng vào hôm nay. Hy vọng cho tương lai của chị cô và cả cô.
“Cô nghĩ tôi muốn nhìn thấy bản mặt cô làm à? Không phải đuổi, tôi đi ngay đây” - Mỹ An chán nản đứng dậy.
 Ngay lúc đó, cửa phòng lại một lần nữa mở ra, Lưu Thanh Bạch cau mày đi vào, cường thể ra lệnh:
“Ngồi xuống!”
Chúng ta vẫn là bạn chứ?
Trần Mỹ An không thể tin được vào mắt mình bất giác ngồi xuống trở lại ghế. Một Ngô Linh Chi còn chưa đủ giờ  lại xuất hiện thêm Lưu Thanh Bách, vốn tưởng đây chỉ là
chuyện trùng hợp nhưng xem ra cô lại bị bọn họ coi như  trò cười rồi.
“Thanh Bạch, sao anh lại đến đây?" - Ngô Linh Chi nén xuống tức giọng trong lòng nhanh chóng vươn tay nắm lấy cánh tay anh.
 Trần Mỹ An vẫn ngây người nhìn Lưu Thanh Bách, ánh  mắt từ bất ngờ chuyển sang chán ghét. Cô đã cố gắng bỏ  chạy khỏi anh nhưng sao anh vẫn cứ kiên quyết đeo bám  lấy cô.
“Đây là trò cười hai người dựng lên đúng không?"
Lưu Thanh Bạch nghiến răng không nói, anh vừa không muốn Mỹ An bỏ đi vừa không muốn giải thích bất kì  điều gì.
“Hiểu rồi, tôi đi là được” - Trần Mỹ An bình thản đứng dậy rồi lao nhanh ra khỏi cửa phòng.
“Trần Mỹ An!” - Lưu Thanh Bách đưa tay ra muốn kéo cô lại nhưng không kịp.
“Thanh Bách, sao anh lại muốn giữ cô ta? Anh quên.  cô ta đã đối xử với chúng ta như thế nào sao?” - Linh Chi  khó tin hỏi, hai tay vẫn ra sức bấu chặt lấy cánh tay anh.
"Anh không quên” - Thanh Bách nhẹ nhàng gỡ nhẹ tay  Linh Chi xuống - “Anh chỉ muốn giữ cô ta lại để dày vò thôi.”
 Ngô Linh Chi chưa kịp vui mừng vì câu nói của anh đã  thấy anh lao nhanh theo hướng Trần Mỹ An chạy khỏi.
 Trần Mỹ An bước đến trước công ty quay lưng lại nhìn  lại chữ “Bách Niên mà mắng chửi.
 “Lưu Thanh Bách, anh làm ơn cát xa cuộc đời tôi một  chút.”
Tức giận là thế nhưng Mỹ An lại càng thất vọng nhiều  hơn, so với nỗi đau anh mang đến cô càng lo nghĩ cho tương lai của mình và chị gái. Trần Mỹ An hít sâu một hơi, coi như là một chút vấp ngã vậy, cô bước vội khỏi cửa công ty.
“A!” - Bỗng một người không biết từ đầu lao đến và vào cô.
“Em là Mỹ An? Là Mỹ An thật phải không?” - Người và vào đó chính là Lưu Thanh Tùng, người suốt bốn năm vẫn vì cô mà mong nhớ.
 “Thanh Tùng?” - Trần Mỹ An cũng không tin vào mắt  mình, cô không ngờ trong tình huống này còn gặp được cậu.
Lưu Thanh Tùng kích động ôm chầm lấy cô, gấp gáp nói:
“Là em thật rồi, anh không có nằm mơ, anh không phải say rượu hoa mắt, em cuối cùng trở về bên anh rồi”
Lưu Thanh Bách đuổi theo đến chứng kiến một màn như thế này không biết sao trong lòng cực kỳ khó chịu.
“Anh say rồi sao?” - Trần Mỹ An có thể nghe thấy mùi  rượu nồng nặc từ cậu, cô chỉ biết vỗ vỗ lưng Thanh Tùng -
 "Anh buông em ra được không?”
“Mỹ An, em đã đi đâu vậy? Mấy năm qua em sống có  tốt không?” - Thanh Tùng buông cô ra, mừng rỡ nắm lấy tay cô tha thiết hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡