Lưu Thanh Bách nhìn không được nữa bước tới gạt mạnh tay hai người ra khỏi nhau, nghiêm mặt nhìn Thanh
Tùng:
“Em định làm tên nát rượu đến bao giờ?”
Lưu Thanh Tùng vừa nhìn thấy anh liền thay đổi thái độ, bày ra tư thể bảo vệ món đồ của mình, bước lên che chắn trước cô:
"Anh yên tâm đi, Mỹ An trở về rồi, không còn lý do để em say mềm nữa”.
Trần Mỹ An thật sự không có hơi sức ở đây xem hai anh em nhà này tranh cãi, hiện giờ cô không còn chút liên hệ nào với bọn họ. Cô lặng lẽ bước lùi về sau tính quay lưng bỏ đi.
“Tôi cho phép cô rời đi chưa?” - Anh ngước mắt nhìn cô lạnh lùng nói.
“Anh không quyền ra lệnh cho cô ấy” - Thanh Tùng không hài lòng lên tiếng phản bác.
Lưu Thanh Bách tiến lên một bước, mặt đối mặt với Thanh Tùng, dùng khí thế của mình trấn áp cầu:
“Vậy em thì có quyền?” Thanh Tùng hơi lùi lại một chút, đúng là cậu không thắng được anh ở điểm này nhưng cậu còn cách khác. Thanh Tùng lúc này đã tỉnh rượu rồi nhưng lại hơi liêu xiêu ngã về phía cô. Trần Mỹ An thấy thế đành phải vươn tay đỡ lấy cậu, lo lắng hỏi:
“Anh không sao chứ?”
"Anh thấy chóng mặt quá, em đưa anh về được không?”
“Lưu Thanh Tùng” - Thanh Bách lạnh giọng gằn xuống từng chữ, sao anh lại không biết em trai mình đang bày trò mèo chứ.
Trần Mỹ An nhìn anh rồi lại nhìn cậu, cuối cùng đưa ra lựa chọn hợp lý nhất:
“Được, em đưa anh về.”
Lưu Thanh Bạch định lên tiếng ngăn lại nhưng cánh tay đã bị Ngô Linh Chi giữ lấy không cho anh hành động.
“Anh cứ để bọn họ như thế đi, anh còn muốn ngăn lại, cô ta sẽ ảo tưởng anh có tình ý với cô ta mất.”
“Không bao giờ” - Lưu Thanh Bách khẳng định chắc nịch với Ngô Linh Chi sau đó quay trở vào công ty.
Ngô Linh Chi nhìn Trần Mỹ An đỡ Lưu Thanh Tùng vào taxi, cô thấy quá rõ ràng ý tứ tranh giành của hai anh em.
bọn họ. Tại sao đàn ông lại cứ muốn giành giật thứ đàn bà để tiện đó, cô không hiểu. Cô nhất định phải tranh thủ trở thành con dâu chính thức của nhà họ Lưu trước khi Mỹ An kịp làm gì.
Suốt một đường về đến chung cư, Lưu Thanh Tùng vẫn không chịu buông tay Trần Mỹ An ra. Có nhiều lần
muốn rút tay lại nhưng cậu kiên quyết không cho. Cô tự trấn an mình dù sao Thanh Tùng cũng say rồi, coi như người say làm bậy đi, không cần để ý.
Cô mở tủ lạnh lấy gừng và chanh, pha cho cậu một ly trà giải rượu, Thanh Tùng rất ngoan ngoãn uống hết ly nước Mỹ An đưa.
“Em đã đi đầu trong bốn năm qua vậy? Hiện giờ em đang ở đâu, em sống có tốt không?”
Trần Mỹ An mỉm cười, trả lời qua loa, cô cũng không muốn kể lể quá nhiều với cậu.
“Em có biết anh đã luôn tìm em không?” - Ảnh mắt Lưu Thanh Tùng tràn ngập thâm tình nhìn cô.
Nói Trần Mỹ An không cảm động đó là nói dối, cô không thể ngờ có người vẫn chờ đợi mình lâu như vậy.
Tình cảm mà cậu dành cho cô, cô vốn nghĩ nó đã sớm kết thúc khi cô và Thanh Bách kết hôn.
“Em... em không đáng để anh như thế”
“Sao lại không chứ?” - Thanh Tùng kích động nắm lấy tay cô - “Anh biết em đã chịu nhiều đau khổ, anh hứa sẽ bù đắp cho em, sẽ yêu thương em thật nhiều”
Trần Mỹ An khẽ cắn môi, cô không biết nên phản ứng như thế nào, đổi lại người khác chắc cô sẽ thấy rất vui
nhưng đây là Thanh Tùng. Mỹ An không muốn lại dính líu gì đến Lưu Thanh Bách nữa.
“Em nghĩ anh nên bình tĩnh lại trước đã. Chuyện này hãy để sau đi” - Cô chỉ muốn một cuộc sống tránh xa những nỗi đau trong quá khứ.
Lưu Thanh Tùng hơi xuống giọng hỏi:
“Em không tin tưởng anh đúng không? Mỹ An, em cần anh chứng minh như thế nào?”
Trần Mỹ An lắc đầu, vấn đề không phải ở sự tin tưởng, cô cố rút bàn tay đang bị nắm lại.
“Gặp lại anh em rất vui nhưng hiện tại không phải lúc nói những chuyện này. Anh cũng tỉnh rượu rồi, em về đây”
"Anh không cho em đi” Lưu Thanh Tùng càng khẩn trương, nắm chặt tay cô.
Nguyễn Văn Anh mở cửa bước vào chứng kiến một màn dần có của hai người, tay của cả hai vẫn còn đang
dính lấy nhau.
“Vân Anh...” “Sao cậu ở đây?”
Trần Mỹ An vô cùng bất ngờ trước sự xuất hiện của người bạn thân này, còn phản ứng của Lưu Thanh Tùng thì lại vô cùng chột dạ. Cô nhanh chóng hiểu được gì đó, dùng sức thoát ly khỏi tay Thanh Tùng, đứng dậy khỏi sofa bước đến chỗ Vân Anh.
“Cậu có khỏe không? Lâu quá rồi tớ không gặp cậu”
Khác với sự mừng rỡ của Mỹ An, Vân Anh nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc:
“Sao cậu lại trở về?” Bàn tay đang định vươn ra ôm Vân Anh của Mỹ An bỗng nhiên cứng đờ, câu nói này hoàn toàn là ý không hề muốn cô trở về. Chuyện gì đã xảy ra trong bốn năm cô rời đi, tại sao Vân Anh lại chán ghét cô đến thế.