⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi anh rời đi cô lập tức thở ra mấy hơi gấp gáp, tự đâm vào ngực mấy cái trấn an chính mình. Mỹ An gặp  lại Thanh Bách như con cá mắc lại lưỡi câu, chỗ nào cũng
đều là đau đớn nhưng cô biết ngoài mạnh mẽ lên thì không còn cách nào khác.
Gặp lại
Ngô Linh Chi nhìn Lưu Thanh Bách suốt một buổi anh  cũng không có phản ứng lại. Mặc dù hơi khó chịu nhưng  vẫn nở một nụ cười nũng nịu kéo kéo lấy áo anh:
“Thanh Bách, anh cùng em đến bệnh viện kiểm tra có được không?”.
 Lưu Thanh Bách cũng không nhìn cô, mắt vẫn chăm chú vào màn hình ipad chỉ bình thản hỏi:  “Em cảm thấy như nào mà lại đi bệnh viện?”
“Không biết sao mấy năm em thấy mặt hơi nhức, không ngủ được, chắc là vết thương lại tái phát rồi” - Linh Chị vừa nói vừa lấy tay ôm mặt.
Linh Chi vẫn luôn lợi dụng sự áy náy của Thanh Bách  dành cho mình, nhất quyết bám lấy anh. Dù Thanh Bách
đối xử với cô rất chừng mực, không hề giống như trước kia hai người còn ở bên nhau thì Linh Chi vẫn tìm đủ cách để tranh thủ sự yêu thương của anh.
“Để anh nói trợ lý Thái đặt lịch cho em”
“Anh không chở em sao?” - Ngô Linh Chi bĩu môi ôm. chặt lấy cánh tay anh - “Sao hôm nay anh cứ lạnh nhạt với em thế nào ấy”
Lưu Thanh Bách Vỗ nhẹ lên tay cô, nhàn nhạt nói: “Anh sẽ đưa”
Từ đêm gặp Mỹ An, tâm trạng Thanh Bách phải nói xấu đến cực điểm, dù không thể hiện ra ngoài nhưng trong lòng anh như có sóng cuộn.
 Trần Mỹ An chỉ làm việc vào buổi tối, sáng và trưa cô đều ở bệnh viện chăm sóc cho Mỹ Tâm. Cô ngồi cạnh
giường bệnh nắm lấy tay chị, kể cho Mỹ Tâm nghe một số  chuyện của mình khi đi lang bạt ở khắp nơi.
“Chị phải mau tỉnh lại đó, em muốn dẫn chị đến một  nơi, nơi đó rất đẹp, có rất nhiều hoa tử đinh hương. Á, em
quên mất, chị không thích mấy thứ hoa cỏ nhưng không sao, chỉ cần chị tỉnh dậy, chị muốn đi đâu em cũng đi cùng chị”
Mỹ An nói một lát cảm thấy sống mũi cay cay, bác sĩ nói khả năng tỉnh lại của Mỹ Tâm chỉ có năm phần, đối với một bệnh nhân bị hôn mê sâu mà nói thì mười phần còn mong manh chứ nói gì chỉ có năm phần.
 Đột nhiên cửa phòng bệnh được mở ra, người bước vào là Thiên Kim, cô vừa nhìn thấy Mỹ An đã kích động lao tới ôm chầm lấy cô, mừng rỡ nói:
“Cậu về rồi sao, Mỹ An, là cậu thật sao, tớ tìm cậu vất  vả lắm biết không hả?”
Mỹ An cũng vui mừng khi được gặp lại bạn thân, vỗ vỗ lưng Thiên Kim cười nói:
“Biết cậu nhớ mà, tớ cũng nhớ cậu lắm”
Hai người dẫn nhau ra ngoài sân bệnh viện ngồi trên ghế đá tâm sự, Thiên Kim vẫn luôn không dám tháo kính xuống vì cô hiện tại đã là nghệ sĩ nổi tiếng luôn có phóng  viên theo dõi cô để khai thác tin tức.
“Cậu đi một lần là đi luôn mấy năm, cậu thật sự nhẫn tâm đó.”
Mỹ An cười trừ, cô biết rất nhiều người mong nhớ cô nhưng nếu cô không rời đi cô cũng không thể trở thành một người như hôm nay.
“Giờ tớ đã về rồi đây, cậu cũng thực hiện được ước mơ  trở thành minh tinh hạng A của mình rồi, tớ đi đến đâu  cũng thấy quảng cáo của cậu.”
“Đừng có trêu ghẹo tớ" - Thiên Kim lườm cô nhưng tay vẫn nắm chặt tay cô - “Cậu gầy đi nhiều quá”
Mỹ An có thể nhìn ra ánh mắt đầy sự thương xót của  Thiên Kim, cô biết người bạn này thật tâm đối tốt với
mình. Tuy nhiên, cô không muốn ai phải tỏ thương hại cô hết, Mỹ An tiếp tục ghẹo Thiên Kim:
 À mà tên cậu bây giờ đầu còn là Phan Thiên Kim nữa nhỉ, đổi thành cái gì Ru ru, đúng rồi, Ruby Thiên Kim”
 Thiên Kim xụ mặt nhìn Mỹ An, cô bạn hiền lành của cô  từ khi nào lại biết chọc ghẹo người khác vậy? Thời gian.
đúng là làm người ta thay đổi, Mỹ An có thể trở nên mạnh  mẽ như giờ đúng là không dễ dàng.
 Cậu đã tìm được công việc nào chưa, tớ biết viện phí của chị Mỹ Tâm rất đắt đỏ”
Mỹ An gật đầu nhưng cô lại nói dối về công việc, cô không phải xấu hổ, chỉ là không muốn Thiên Kim lo lắng  cho cô.
"Tớ phụ giúp ở một tiệm cà phê, tớ vẫn còn trống nhiều thời gian nên đang muốn tìm thêm một công việc nữa”
 Thiên Kim chợt nhớ ra điều gì đó, rút trong túi xách ra một tấm danh thiếp đưa cho cô Mỹ An:
“Buổi tiệc giao lưu giữa giới thương gia và giới giải trí này rất lớn, bên ấy đang tuyển nhân viên phục vụ có ngoại
 hình một chút, lương một buổi khá cao. Cậu gọi cho số
điện thoại trên này nói là tớ giới thiệu, cậu chắc chắn sẽ được nhận”
Mỹ An không ngần ngại nhận lấy danh thiếp, cẩn thật cất nó vào trong túi nói cảm ơn ríu rít với Thiên Kim.
Nếu Thiên Kim không đeo kính, Mỹ An đã có thể thấy đôi mắt hơi đỏ của cô. Thiên Kim không thể ngờ được một Trần Mỹ An thiên kim sống trong nhung lụa cho đến khi gả cho Lưu Thanh Bách dù không được yêu thương nhưng chưa từng thiếu thốn thứ gì. Hôm nay lại phải đi
bưng bê ở tiệm cà phê rồi đi làm phục vụ cho các bữa tiệc  sang trọng nơi ngày xưa chính Mỹ An là khách ở đó.
“Không biết Vân Anh sống như thế nào rồi, tớ không  nghe tin gì từ cậu ấy”
“Tớ cũng không thường gặp lắm” - Thiên Kim nhớ lúc mình trở về từ nước ngoài đi khắp nơi hỏi tin tức của Mỹ  An thì Vân Anh là người thản nhiên nhất, cô ta còn tỏ ra có chút vui mừng vì Mỹ An biến mất. Từ đó Thiên Kim không qua lại với Vân Anh nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡