⬅ Trước Tiếp ➡
Mỹ An nghe ra trong giọng Thiên Kim có chút không  vui nên cũng không hỏi nữa.
Ngô Linh Chi đang tay trong tay cùng Lưu Thanh Bách  bước đi trên hành lang bệnh viện thì trùng hợp gặp phải  Mỹ An và Thiên Kim đang đi trở về phòng bệnh.
Hai bên mở to mắt nhìn nhau, đều rất không tự nhiên với sự hiện diện của đối phương. Mỹ An cười khổ trong  lòng, ông trời đúng là biết trêu ngươi, mới có mấy ngày đã  gặp phải anh đến tận hai lần.
Ngô Linh Chi ngây người ra nhìn Mỹ An, cô cứ tưởng  Mỹ An sẽ không trở lại nữa, không ngờ còn can đảm dám quay về đây. Linh Chi càng dính sát vào người, vênh mặt
lên nói:
“Không ngờ còn có thể gặp lại cô, cô đúng là không còn liêm sỉ nữa mới dám quay về”
"Ăn nói cho sạch sẽ một chút!” - Thiên Kim không nhịn được đáp trả cô ta.
“Tôi có nói sai à? Cô còn làm bạn với cô ta sao, đại  minh tinh, cô cẩn thận đó, loại đàn bà chuyên bày kể leo lên giường đàn ông như cô ta có ngày bán cả cô đi đó”
“Không cần cô phải quản, lo cho cái mặt xấu xí của  mình trước đi.” - Thiên Kim từ khi làm minh tinh luôn phải
cẩn trọng ăn nói nhưng dù hôm nay có một chục phóng
viên ở đây cô cũng phải chửi người phụ nữ độc mồm độc  miệng này.
 Linh Chi giận đến run người ngước nhìn Lưu Thanh  Bách nãy giờ vẫn không nói lời nào. Anh vẫn đang dùng
ánh mắt bằng giá nhìn Mỹ An, mỗi lần thấy cô lòng anh  liền không yên.
“Anh, bọn họ lại ức hiếp em, không phải mặt em ra  nông nỗi này là do cô ta sao?
Trần Mỹ An trong lòng âm thầm vỗ tay cho sự diễn xuất của Linh Chi, bao năm rồi vẫn chỉ có một kiểu này.
“Cô đừng ngậm máu phun người, tôi chưa từng hại cô” “Cô vẫn còn nói dối?” - Lưu Thanh Bách lên tiếng.
Trần Mỹ An ngước mắt lên nhìn anh vô cùng kiên định nói ra từng chữ:
“Tôi không có làm”
Lưu Thanh Bách tức giận vung tay Linh Chi ra bước  tới đẩy mạnh Trần Mỹ An vào tường, gầm lên:
“Sao cô không chịu nhận việc cô đã làm?”
 Nỗi đau mất đứa con đó dường như không thể phai mờ trong cả hai người.
 Mỹ An cắn chặt môi không để mình phát ra bất kỳ âm  thanh yếu đuối nào, một lần nữa nhìn thẳng vào mắt anh nói:
“Tôi không có làm”
Ngô Linh Chi nhìn Thanh Tùng và Mỹ An động chạm vào nhau giận đỏ cả mặt, lao tới kéo Thanh Bách ra.
“Cô đúng là loại phụ nữ để tiện!”
“Linh Chi, tôi nhắc lại một lần nữa, cô ăn nói cho sạch sẽ vào” - Thiên Kim đỡ lấy Mỹ An, xoa xoa phần vai của cô vừa bị Thanh Tùng dùng sức “Thanh Tùng, dù sao Mỹ An cũng từng là vợ anh, anh có thể không yêu cô ấy, anh có cần đối xử với cô ấy thế không?”
“Vì cô ta đang bị như thế” - Thanh Tùng trả lời Thiên  Kim nhưng tầm mắt vẫn chưa từng rời khỏi Mỹ An.
Trần Mỹ An không muốn cùng hai người này tranh cãi nữa, bọn họ đã gây ra không ít sự chú ý của mọi người tại bệnh viện. Cô nói nhỏ vào tai Thiên Kim:
“Mặc kệ họ đi, nhiều người đang nhìn lắm, để ai chụp được cậu sẽ không tốt đâu”.
 Thiên Kim gật đầu với Mỹ An cả hai không thèm liếc  nhìn hai người kia quay lưng bước đi.
Linh Chi không thể chấp nhận được thái độ của Mỹ  An, đáng lẽ lúc này cô ta phải khóc lóc thảm thiết mặc cho cô sỉ nhục chứ, sao Mỹ An có thể dựng dửng bình tĩnh như vậy.
“Ai cho cô đi, cô mau đứng lại” - Linh Chi nhào tới kéo mạnh Mỹ An một cái.
Do quả bất ngờ Mỹ An mất thăng bằng ngã xuống nền,
 rất may Thiên Kim đã kịp thời đỡ được cô.
 “Cậu có sao không?” - Thiên Kim lo lắng hỏi.
Trần Mỹ An lắc đầu, nhìn Thanh Bách đang ôm lấy  Linh Chi đầy vẻ bảo vệ. Mỹ An đứng dậy phủi phủi áo mới
phát hiện tấm danh thiếp Thiên Kim đưa khi nãy đã rơi ra từ bao giờ. Cô khẩn trương nhìn xung quanh nhưng không  thấy.
“Đừng tìm nữa, lát tớ đưa cậu tờ khác, chúng mình đi thôi” - Thiên Kim thật sự không chịu nổi tính khí của Linh  Chi nữa, còn ở lại cô sợ mình sẽ không nhịn được.
Lưu Thanh Bách cúi xuống nhặt lên tấm danh thiếp bỏ vào túi. Lúc Linh Chi kéo ngã Mỹ An, Thanh Bách theo phản xạ vươn tay ra nhưng Linh Chi nhanh tay bắt lấy cánh tay ấy rồi nép vào lòng anh mới tạo thành cảnh tượng như Mỹ An thấy.
Mỹ An chỉ mong bản thân có thể không gặp lại Thanh Bách nữa, lần nào cô tưởng mình đã ổn thì anh lại xuất  hiện và khơi gợi lại bao nhiêu vết thương.
“Đứa con bất hạnh của mẹ, cha con thật sự quá vô tình rồi...
Tôi mua cô
 Lưu Thanh Bách ngồi vắt chéo chân trên ghế trầm tư, tin tức Mỹ Tâm bị tai nạn trở thành người thực vật chính là anh cho người truyền đi khắp nơi. Nếu không Mỹ An cũng không thể biết được nhanh như vậy, mục đích của anh đúng là muốn cô trở về.
Thanh Bách luôn phủ nhận chuyện anh nhớ cô, anh không thể nào có chút cảm tình nào với loại phụ nữ đó. Thanh Bạch chỉ muốn Mỹ An Trở về để tính toán từng món nợ cho thật rõ ràng.  “Tổng giám đốc, buổi tiệc tối nay anh có đi không ạ? Hay là để em từ chối giúp anh” - Trợ lý Trương Minh Thái hói.
⬅ Trước Tiếp ➡