Một chút dấu hiệu mộng xuân cũng không có, cô chỉ cảm thấy mơ hồ thân thể bị người làm, mí mắt nặng đến mức trợn mắt cũng không mở ra được, chỉ có thể bị cái người cao cao giơ chân lên, bóp bắp đùi bị chơi thoải mái.
Đó là lần đầu tiên cô mộng xuân trong hai mươi mốt năm qua, chân tay có phần luống cuống, nhưng dù gì cũng không phải thiếu nữ cái gì cũng không hiểu, đơn giản là vì trưởng thành có nhu cầu mà thôi, lén lén lút lút giặt sạch ga giường, còn có quần đùi màu hồng.
Chạm vào nhau
Lúc đầu cô ngay cả mắt cũng không mở nổi, ý thức mơ mơ màng màng, chỉ có tối hôm qua, lần đầu tiên cô mở mắt ra nhìn thấy mồ hôi người kia chảy xuống dưới cằm và cơ bụng.
Cầm bàn chải đánh răng trong tay, cô nhìn chính mình trong gương, chẳng lẽ vì trưởng thành có nhu cầu? Nên gần đây mới thường xuyên như thế..
Nhưng mà cô tự nhận mình cũng không phải người đói khát như vậy, ngoại trừ cấp hai có một lần từng vô tri sờ mó lẫn nhau với Cố Tranh..
Lúc đó cô mới mười ba tuổi, lại phát dục nhanh hơn một chút so với nữ sinh bình thường, ngực các cậu ấy vẫn bằng phẳng mà cô đã phát dục hơi nhô lên, thường xuyên vô cùng đau đớn.
Ngày đó tan học, cô đến nhà Cố Tranh làm bài tập, hai nhà vốn là hàng xóm, chỉ có điều sau đó ba Cố mua nhà ở một tiểu khu mới ít khi qua lại hơn chút, nhưng mà cái này cũng không thể ngăn cản tình hữu nghị của hai người.
Trường Ngọc mở sách bài tập ra, tay nhỏ cầm bút thỉnh thoảng cắn nắp bút, một bộ dạng khổ não. Mà Cố Tranh lại làm hơn nửa trang rồi, Trường Ngọc gấp đến mức khổ sở, hỏi Cố Tranh làm thế nào, cậu vẫn đang giải đề, cô giật giật tay áo của cậu ấy, lại không ngờ lúc cánh tay Cố Tranh di chuyển, khuỷu tay đụng phải bánh bao nhỏ vừa mới nhô lên không lâu của mình.
Đau đến mức mắt cô lập tức ứa lệ, dẩu miệng, một giây sau liền muốn khóc thành tiếng.
Cố Tranh vội vàng che miệng của cô, môi đỏ thẫm bị che kín trong lòng bàn tay cậu, "Cậu sao thế?"
Trường Ngọc thút tha thút thít đáp, trên lông mi thật dài dính nước mắt trong suốt, "Cậu đụng vào tớ, đau quá.."
"Đụng vào chỗ nào của cậu rồi?"
Trường Ngọc kéo tay cậu che miệng mình ra, đặt trên chỗ bị đụng đau, "Nơi này."
Cảm xúc mềm mềm dưới lòng bàn tay, Cố Tranh vội vàng rút tay ra, tai gần như đỏ lên một mảng.
Ban đầu Trường Ngọc ngơ ngác nhìn thấy vẻ mặt tránh không kịp của cậu, suy nghĩ một chút dường như hiểu rõ gì đó, khóc hu hu.
"Cậu bắt nạt người ta, tớ không chơi với cậu nữa." Nói xong liền muốn thu dọn sách bài tập rời đi.
Cố Tranh sao mà đồng ý, kéo cô lại ôm người vào trong lòng, giọng nói ấm áp thì thầm, "Xin lỗi, tớ nhận lỗi với cậu."
Trường Ngọc dẩu miệng, nghiêng đầu không để ý tới cậu, vẻ mặt Cố Tranh bất đắc dĩ, "Tớ thổi thổi cho cậu được không?"