⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy cô đi tới, mẹ Cố nhanh chóng đứng lên, một bộ dáng chờ mong đầy cõi lòng dọa cho Trường Ngọc sững sờ, bước chân tiến lên cũng ngừng lại.
Mẹ Cố cũng ý thức được phản ứng của mình dường như hơi lớn, bà kiềm chế cảm xúc lại, lại ngồi xuống, bảo Trường Ngọc ngồi vào phía đối diện.
Trường Ngọc bất an ngồi xuống, nói thật cô cũng không muốn gặp người nhà Cố Tranh lắm, Cố Tranh chết đã bào mòn tất cả lòng can đảm của cô, cô không thể tiếp thu việc người một giây trước còn đang chơi đùa với cô, một giây sau tuyên bố tin dữ, nhìn thấy người nhà của cậu ấy sẽ khiến cho cô nhớ tới cậu nằm ở đó tấm vải trắng mãi mãi không thể vén lên.
Trường Ngọc thở ra một hơi, miễn cưỡng ổn định lại tâm trạng, "Dì Cố, cho hỏi dì tìm con có chuyện gì không?"
Mẹ Cố rũ mi mắt xuống: "Ngọc nhi, đây có món đồ A Tranh đưa cho con."
"Cho con?"
"Đúng vậy."
Mẹ Cố lấy một cái hộp nhỏ trong túi xách ra, "Lúc trước vì A Tranh.. Đồ trong phòng của nó dì đều không động tới, hai ngày trước dì muốn rời khỏi nơi này, du lịch khắp nơi.. cũng coi như thả lỏng tâm tình một chút, lúc thu dọn phòng A Tranh phát hiện cái này, dì nghĩ có lẽ cái này đưa cho con."
Nói xong, bà cầm hộp quà trên tay đưa cho Trường Ngọc.
Trường Ngọc chần chờ tiếp nhận, muốn mở ra nhưng không có dũng khí đó, cũng may mẹ Cố không ép cô.
"Ngày mai, dì và ba thằng bé muốn rời khỏi nơi này, con sẵn lòng trông coi nhà giúp chúng ta trước khi chúng ta về không?"
"Dì sẽ cho người quét dọn nhà định kỳ, con chỉ cần chờ sau chúng ta trở về giao chìa khóa lại cho chúng ta là được, được chứ?
Trong mắt mẹ Cố ngấn nước mắt, nắm lấy tay Trường Ngọc, đồ vật lạnh lẽo đặt giữa tay hai người, cô không đành lòng từ chối, gật đầu đồng ý.
Mẹ Cố nở nụ cười, vẻ mặt tang thương.
Sau khi mẹ Cố đi, Trường Ngọc nhìn hai món đồ trong tay, chìa khóa bạc màu trắng lạnh lẽo nằm lẳng lặng trên bàn, thậm chí cô còn không hỏi bao giờ mẹ Cố trở về, dưới cái nhìn của cô, bọn họ sẽ vĩnh viễn không quay lại.
Dù sao nơi này thực sự quá thương cảm.
Mà việc khác cũng vậy, cô cụp mắt, hộp quà nhỏ thắt dây lụa màu nâu, đầu ngón tay trắng nõn kéo ruy băng, mở hộp quà ra, một sợi dây chuyền bạc rơi trước mặt.
Chính giữa dây chuyền có một viên ngọc huyết sắc chạm rỗng, huyết sắc lẳng lặng lưu động trong đó dưới ánh đèn rực rỡ.
Trong nháy mắt Trường Ngọc rơi lệ, cô chợt nhớ tới đây là sợi dây chuyền lớp mười hai năm đó mình tâm tâm niệm niệm mong ước đã lâu, Cố Tranh nói chỉ cần cô thi đậu cùng trường với cậu ấy, cậu ấy sẽ đưa cho cô.
Vì lời hứa hẹn này, cho dù Cố Tranh là học sinh đứng nhất lớp mà cô chỉ ở trình độ trung bình của lớp cũng liều mạng mà học.
Mà giờ khắc này cô hiểu rõ, dù cô không thi đậu, Cố Tranh cũng đã sớm chuẩn bị đưa cho cô.
Tay cô run rẩy đeo lên cho mình, đêm đó cô mộng xuân.

⬅ Trước Tiếp ➡