⬅ Trước Tiếp ➡
Tầm mắt một màu đen kịt, bên tai còn tràn ngập tiếng Cố Tranh thở dốc khó nhịn, Trường Ngọc hơi sợ hãi, gọi thử.
"Cố Tranh."
Người trên thân dừng lại, sau đó lại càng thêm điên cuồng kéo tay cô.
Cậu cúi người tiến đến bên tai cô, răng nanh cắn đôi tai trắng nõn của cô, chật vật thở dốc.
"Ngọc nhi ngoan, gọi thêm mấy tiếng."
Trường Ngọc còn nhỏ, tính cách lại lớn, lúc trước không làm cho cô vui vẻ, cô lờ mờ cho rằng cũng không thể nghe theo cậu, cô cũng không muốn làm cho cậu thoải mái!
Không nói một câu, mặc cho Cố Tranh lại hôn vành tai cô một lần rồi lần nữa.
Đáng tiếc cuối cùng, Trường Ngọc vẫn lên tiếng, vì nhũ hoa của cô bị cắn một cái.
"Hu hu hu.. Đau quá."
"Cố Tranh tên bại hoại.. Tớ muốn tuyệt giao với cậu."
Người trên thân không để ý đến, động tác càng ngày càng kịch liệt, cuối cùng đột nhiên bắn ra mới dừng lại.
Đuôi mắt thiếu niên màu đỏ ửng yêu dã, đôi mắt thỏa mãn rơi trên người thiếu nữ.
Trên bụng mềm mại trắng nõn dính mấy vết dịch màu trắng, trong nhất thời lại có chút không xuất ra được.
Thiếu niên hơi ngưng lại, lồng ngực phập phồng, bên tai dường như nghe thấy tiếng tim đập.
"Thình thịch thình thịch thình thịch."
Đập rất nhanh.
Khẩu giao
Lúc đó Trường Ngọc còn nhỏ, không biết gì hết, chỉ tức giận Cố Tranh bắt nạt cô, không để ý tới cậu vài ngày, Cố Tranh dỗ dành cô mấy hôm mới được, nhưng mà cậu cũng không làm ra những chuyện này với cô nữa.
Trường Ngọc cũng dần dần quên đi, cho đến gần đây mới nhớ tới, hiểu rõ ngày đó Cố Tranh làm gì với cô và rốt cuộc đồ vật nóng bỏng trên bụng cô là cái gì.
Gương mặt Trường Ngọc đỏ bừng, chỉ là vừa nghĩ tới Cố Tranh đã mất mặt cô lại không khỏi lạnh lẽo, rũ mí mắt, trong một khắc cô gục đầu xuống không nhìn thấy này, sau lưng hiện lên một cái bóng đen mơ hồ.
Nhưng rốt cuộc Cố Tranh đã chết rồi. Người chết không thể sống lại, lúc này cô suy nghĩ cái cũng đã chậm.
Đợi cô tỉnh lại một lần nữa, ngẩng đầu lên, trong gương chỉ có gương mặt xinh xắn của cô, cô thở ra một hơi, ra khỏi phòng tắm thay quần áo khác.
Cô có nhiều bạn bè, ngoại trừ mối quan hệ tốt nhất với Cố Tranh còn có bạn thân Vu Nam Nam, mặc dù sau khi hai người lên cấp ba không học cùng trường nhưng vẫn luôn liên lạc, quan hệ không tệ, hôm qua Vu Nam Nam hẹn cô ra ngoài chơi, Trường Ngọc vui vẻ đồng ý.
Chọn cái túi đeo vai, một tay Trường Ngọc cầm điện thoại gọi điện cho Vu Nam Nam, bên kia nhanh chóng nghe máy, nói đã ra cửa, Trường Ngọc gật đầu ra ngoài đi tới địa điểm đã hẹn.
Nơi hai người chọn là một tiệm trà sữa, chờ Trường Ngọc đến tiệm Vu Nam Nam đã gọi trà sữa cho cô rồi, cắn ống hút liều mạng với chân trân, thấy cô đi tới hai mắt tỏa sáng, gọi cô đến.
"Ngọc nhi! Bên này bên này."
Trường Ngọc buồn cười đi sang ngồi, hai người tán gẫu những chuyện thú vị trong cuộc sống, Trường Ngọc thấy Vu Nam Nam không thay đổi chút nào, vẫn là người thích khóc yêu cười điên điên khùng khùng lúc trước.
"Đúng rồi Ngọc nhi." Vu Nam Nam bỗng nhiên nói.
Trường Ngọc nhìn cô: "Sao vậy?"

⬅ Trước Tiếp ➡