⬅ Trước Tiếp ➡
"Thật ra Cố Tranh cũng rất đáng tiếc, người ta dáng dấp đẹp trai trong nhà lại có tiền, nếu không phải Cố Tranh thích cậu tớ cũng muốn theo đuổi một lần." Vu Nam Nam cảm thán.
Tường Ngọc cầm thìa khuấy, nghe như vậy liền dừng lại, giữ chặt cái thìa nhìn cô, "Cậu nói gì?"
Vu Nam Nam: "Cậu không biết sao, Cố Tranh thích cậu đấy, người sáng suốt cũng nhìn ra được, cậu ấy lạnh lùng như vậy chỉ cười với một mình cậu, từ trước đến nay mua cái gì cũng có một phần của cậu.."
Yết hầu Trường Ngọc căng lên, trà sữa thơm ngọt bỗng nhiên mất đi mùi vị, cô muốn phản bác nhưng hồi ức trong đầu dời sông lấp biển, trút ra hết rất nhiều chi tiết cô xem nhẹ.
Tính cách Cố Tranh lạnh lùng cô luôn biết, là người bạn duy nhất của cậu ấy chẳng lẽ đồ ăn vặt cũng không có một phần của cô sao, cười cũng là vì cô là bạn tốt của cậu ấy.. Không đúng không đúng, lên cấp ba cậu ấy cũng có bạn bè, Phong Triết chơi thân với cậu ấy, có thể là có thể là..
Lời nói mắc lại bên miệng, mím môi thật chặt, ánh mắt nhìn Vu Nam Nam hơi thất thần.
Vu Nam Nam thấy cô như vậy, bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng, mở to miệng, "Chẳng lẽ Cố Tranh còn chưa thổ lộ với cậu?"
Vu Nam Nam thấy bộ dạng hồn bay phách lạc của cô ấy, lúc này mới phát hiện mình nói sai, lẽ ra cô không nên nói những cái này, cô ấy không biết gì hết, Cố Tranh chết thì cũng đã chết rồi, trong nội tâm cô ấy cũng không có chút gánh nặng nào, nhưng mà bây giờ..
Vu Nam Nam luống cuống nhìn cô, bờ môi rời khỏi ống hút, để lại một cái nếp gấp.
"Ngọc Nhi tớ.. Xin lỗi."
Trường Ngọc lắc đầu, cười với cô một cái, sắc mặt lại hơi tái nhợt, "Không có việc gì."
Vu Nam Nam há hốc miệng, hối hận miệng mình nhắc tới Cố Tranh, sau khi Cố Tranh chết Trường Ngọc khó chịu ròng rã ba năm, sao cô lại không biết, cô hối hận vỗ đầu mình, sao mà ngu như thế chứ!
Cuối cùng cuộc hẹn của hai người kết thúc với sự không thoải mái của Trường Ngọc, Trường Ngọc nằm tựa vào ghế taxi, ngơ ngơ ngác ngác, ánh mắt mệt mỏi, đến nhà ngay cả cơm trưa cũng không ăn, về đến phòng liền nằm lỳ trên giường.
Tháo dây chuyền đeo trên cổ xuống, nhìn viên ngọc đỏ huyết sắc láng mịn kia, ánh sáng chiếu rọi trong huyết sắc lưu động dường như muốn chảy xuôi vào trong tay cô, mũi Trường Ngọc bỗng nhiên chua chua, hốc mắt hồng hồng, nước mắt rơi xuống viên ngọc "Tí tách", xoay tròn trên viên ngọc bóng loáng.
Trường Ngọc ngủ thiếp đi, một giấc ngủ thẳng đến ban đêm, vốn dĩ cô ngủ đến sáu giờ đã tỉnh, lúc mặt mày đang dãn ra lại bị một ý thức nào đó túm vào phía chỗ sau.
Trường Ngọc lại nằm mơ.
Lần này lại không phải ở trên giường mình mà đi tới trong nhà Cố Tranh, dường như cô về tới hồi cấp hai, tay nhỏ cầm bút đang làm bài, cô muốn nhìn mặt Cố Tranh nhưng trước mặt cậu lại giống như bị bịt kín một lớp sương mù, không thể nào nhìn thấy rõ.

⬅ Trước Tiếp ➡