⬅ Trước Tiếp ➡
Cơ thể nàng nhích xuống, đến bên đùi Hướng Ca, dời mắt nhìn vật thể mềm mại đang nằm giữa hai chân chàng. Nó có màu hồng phấn, ẩn trong bộ lông đen xoăn lại, bên cạnh còn có hai viên tròn tròn.
Thật sự là, không khó coi.
Lâm Kim biết rõ phải nhét thứ này vào trong cơ thể mình. Nàng còn chưa hiểu phải làm như thế nào. Vật này mềm như vậy, phải tiến sao đây? Nàng cúi thấp đầu, đến gần, còn run rẩy đưa tay sờ nhẹ, có chút mùi vị nhàn nhạt khó tả, cũng không khó ngửi. Nàng thuận tay nhéo nhéo, không ngờ vật kia cảm giác được, dường như "phụt" một tiếng sung huyết dựng thẳng, đập vào gương mặt nhỏ bé mềm mại của Lâm Kim.
Lâm Kim bị đập đến sững sờ, tay vẫn còn nắm thứ kia. Rõ ràng đã dựng đứng, nhưng vẻ mặt của Hướng Ca vẫn không gợn sóng như trước, chỉ có đôi mắt đẹp càng rũ xuống thấp hơn.
Lâm Kim cảm nhận được độ nóng của vật kia, tiếp tục dùng tay nhẹ nhàng sờ sờ, lần này cũng không dám nhéo nữa. Được rồi, bước tiến theo chính là nhét vào! Vẫn rất đơn giản nhỉ!
Lâm Kim tự động viên mình trong lòng, nhắm mắt lại, hít sâu một cái.
Nàng trèo lên người Hướng Ca, yếu ớt ngồi giữa hai chân chàng, còn sợ mình đè lên chàng.
Nàng lau mồ hôi trên trán, hai tay cầm đồ vật kia, muốn nhét nó vào trong người mình. Nhưng mà nhét vào đâu? ? ?
Chỗ nào trên người nàng có lỗ?
Trong xuân cung đồ vẽ cái lỗ trên người thiếu nữ ở chỗ nào? Lâm Kim dừng lại, sự nghiệp chuyên nghiệp bị đả kích. Nàng đành phải cười gượng buông vật kia của Hướng Ca ra trước, đặt mông ngồi xuống bên cạnh, nghĩ mình phải nghiên cứu trước một chút.
"Thiếu gia.. Em không tìm thấy chỗ." Bối rối nói ra những lời thẹn thùng làm gương mặt vốn dĩ đã đỏ đến nhỏ máu của Lâm Kim càng đỏ hơn.
"Để ta đến." Giọng nói lạnh lùng lúc này dường như có chút gì đó khác biệt.
Không đợi Lâm Kim kịp phản ứng, nàng đã bị đặt lên giường, còn gối lên ngọc chẩm của thiếu gia. Thiếu gia ngồi giữa hai chân nàng, nghiêm túc tách hai chân nàng ra, ánh mắt giống như ngày thường đọc sách, nhìn vô cùng nghiêm túc. Thiếu gia vẫn luôn nghiêm túc như thế.
Tay của chàng lạnh buốt, cứ thế xoa nhẹ hoa huyệt của Lâm Kim. Chỗ kia của Lâm Kim cũng giống như người nàng, mũm mĩm trắng nõn non nớt, cảm giác không tệ, lông mọc thưa thớt tinh tế.
"Hay là em tự mình tới nhé!" Lâm Kim run lên, nàng muốn ngăn hai bàn tay kia lại. Hướng Ca không trả lời, hai tay đi xuống, giống như đang nghiên cứu thứ gì. Chàng nghi hoặc chọc chọc, cảm giác mềm mại, lại xoa nắn vài cái. Sau đó chàng thấy hơi ẩm ướt. Chàng đẩy hai cánh hoa đầy đặn kia ra nhìn thật kỹ. Tay phải của chàng theo dòng nước ướt át kia, chạm vào một miếng thịt mềm mại, theo bản năng khêu khêu.
Chỉ nghe Lâm Kim yếu ớt "ưm" một tiếng.
Chàng lại gảy một chút.

⬅ Trước Tiếp ➡