⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Kim cũng không biết đây là cảm giác kỳ lạ gì, chỉ muốn tìm thứ gì đó che mặt lại. Hướng Ca là một học sinh thông minh, lúc trước chàng đã xem tranh vẽ, vẫn còn đang nghĩ Lâm Kim và trên sách khác nhau. Chàng đã vô sự tự thông (*) đặt ngón tay thon dài của mình vào nơi mềm mại kia, nhét một đoạn ngón tay vào trong. Chàng cảm thấy ngón tay mình bị thịt mềm hút chặt, không tự chủ tiến về trước một chút.
(*) Vô sự tự thông: Không thầy cũng tự thông tỏ.
Lâm Kim cam chịu dời ánh mắt đi, đợi thiếu gia của nàng tới khám phá. Nhưng mà cơ thể đột nhiên bị thứ gì nhét vào, có chút căng ra hơi khó chịu. Đau cũng không phải, chỉ là lạnh lẽo.
Lúc Hướng Ca cắm cả ngón trỏ vào, Lâm Kim khẽ ngâm một tiếng.
"Ta đoán, hẳn là nơi này." Khóe miệng của chàng khẽ cong lên, giống như cảm thấy thú vị. Ngón tay chàng ở bên trong co duỗi một chút, làm cả người Lâm Kim giật bắn một cái.
"Đừng.." Lâm Kim hơi sợ.
Hướng Ca rút ngón tay của mình ra, ngón tay dính mật dịch cứ thế xoa nắn bên ngoài lỗ nhỏ của nàng.
Kích thích đến mức ngón chân Lâm Kim cũng bắt đầu co lại. Sau khi chàng xoa nắn xong, giống như lại bị hai con thỏ trắng lớn của Lâm Kim hấp dẫn. Tay của chàng đã không còn lạnh buốt như vừa rồi, có lẽ là được truyền nhiệt độ từ Lâm Kim. Chàng cứ thế xoa bóp ngực Lâm Kim, có thể là thấy cảm giác rất tốt, lại nhéo vài cái. Hai cánh tay xoa bóp cặp thỏ trắng, giống như đang nhào bột.
Lực tay của chàng không nặng, nhưng cũng không nhẹ. Thỉnh thoảng còn miết hai nụ hoa nhỏ của Lâm Kim. Trong lòng Lâm Kim tuyệt vọng, cuối cùng mở miệng nói: "Thiếu gia, muộn rồi, không bằng.."
"Hửm?" Hướng Ca nghiêng đầu, cuối cùng vẫn dời sự chú ý đến chuyện nên làm tối nay. Chàng lại từ hơi nước mà tìm được cái động nhỏ mới phát hiện kia, hứng thú nhét tay vào móc móc.
Vành mắt Lâm Kim cũng bị kích thích mà đỏ lên.
Sau khi rút ngón tay ra, chàng không nhanh không chậm cầm vật cứng của mình, tiến vào hang động vừa phát hiện. Chỉ có điều lại gặp trở ngại, lúc đi vào, chàng không nhịn được dừng lại nhíu mày, thật sự có một chút đau đớn, siết chặt. Lâm Kim cũng đau, nhưng còn có thể chịu được, thậm chí còn hơi nóng vội. Dù sao chết sớm chết muộn đều là chết, không bằng tốc chiến tốc thắng. Ngày mai nàng phải dậy sớm, xong nhanh rồi còn về đi ngủ.
Nàng quyết định tự mình đến. Vì vậy nàng đỡ lấy vật kia, cảm thấy kinh hãi bởi kích thước của nó, chẳng trách lại cảm thấy đau nhức. Sau đó nàng tiến lên từng bước, một tay đặt lên lưng thiếu gia, để chàng nhích xuống. Trong chốc lát, cơn đau xé rách khiến Lâm Kim thật sự rơi lệ.
-- Đau, đau quá!
Nàng đau đến nỗi muốn cuộn người lại, nhưng Hướng Ca vẫn còn vững vàng ngồi trên người nàng, nàng không thể đứng dậy.
Không được, nàng vội vã lùi về sau, muốn thoát khỏi cái thứ làm mình đau nhức kia. Nhưng nàng phát hiện, nàng khẽ di chuyển sẽ càng đau hơn.
Hướng Ca cũng đau, nhưng không có cách nào từ chối khoái cảm, tiếng rên rỉ trầm thấp bật ra khỏi cổ họng.

⬅ Trước Tiếp ➡