"Rất nghe lời đấy." Hướng Ca nhếch khóe miệng, vừa vén váy của nàng lên một chút. Tay của chàng thon dài lại lạnh lẽo, chạm vào da thịt ấm áp của Lâm Kim, khiến Lâm Kim không ngừng run rẩy.
Dường như, nàng đã biết thiếu gia của mình muốn làm gì rồi? Chàng ấy muốn bạch nhật tuyên dâm (*).
(*) Bạch nhật tuyên dâm: Ban ngày ban mặt làm chuyện ư ư a a ( ꈍᴗꈍ)
Lâm Kim sợ, muốn mặc quần của nàng vào ngay.
"Không phải ngày thường em nói muốn luyện chữ sao? Tại sao còn chưa bắt đầu?" Tiếng thì thầm trầm thấp làm da đầu Lâm Kim tê dại.
Nàng rất oan ức, không nói đến việc nàng có thật sự muốn luyện chữ hay không, nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ đến mình phải không mặc quần viết chữ. Bây giờ nàng chỉ muốn đứng lên khỏi người Hướng Ca, cảm giác này có hơi đáng sợ.
Phía sau là mùi hương quen thuộc của thiếu gia, là mùi hương nàng xông cho chàng ấy.
"Nhưng, nhưng nô tì không biết nhiều chữ."
"Chữ Hướng có biết không?"
"Biết ạ." Lâm Kim mừng thầm trong bụng, chữ Hướng này cũng dễ viết.
"Hôm nay, ta dạy cho em viết chữ "Ca".
Vẻ mặt Lâm Kim đơ ra, mặc dù nàng không biết chữ, nhưng cũng đã thấy qua. Chữ này và chữ Hướng không cùng một độ khó. Rõ ràng là muốn làm khó nàng.
Trước mặt nàng bây giờ chính là tờ giấy Tuyên Thành trải rộng và bút lông.
Hướng Ca múa bút như rồng bay phượng múa, viết một chữ "Ca" lên giấy.
"Dựa theo viết đi."
Chàng dựa sát vào, mỗi lần chàng nói một lời, cảm giác hơi nóng cũng phả vào lỗ tai của nàng.
Nàng có thể làm gì đây, nàng cái gì cũng không thể làm, đành phải bắt đầu cầm bút, dựa theo chữ trên giấy, bắt đầu viết lên một tờ khác. Chữ viết của nàng đương nhiên rất xấu, bút không biết phải cầm thế nào, chữ cũng không biết, cuối cùng quậy thành một đống mực.
"Thất bại rồi."
Lâm Kim biết mỗi tờ giấy Tuyên Thành có giá không thấp, tất nhiên là đối với nha hoàn như nàng.
"Thật xin lỗi.. Thiếu gia, em.."
"Cởi thêm một thứ nữa."
Nàng chưa kịp ngẫm nghĩ, váy đã bị vén lên.
"Thiếu gia!"
Rõ ràng là động tác phóng đãng, chàng ấy lại không hề có tí cảm giác sai trái nào. Dường như chỉ đơn giản là vén váy lên mà thôi. Nhưng Lâm Kim cảm thấy lạnh lẽo lại có chút kỳ quái. Nàng thậm chí cảm giác được nhụy hoa của mình đã bắt đầu tiết ra mật hoa. Nàng trở nên căng thẳng, trên gáy rỉ ra một tầng mồ hôi mỏng.
"Thiếu gia! Nô tì đứng lên đã! Nếu không em sẽ làm dơ áo choàng của người!"
Trên y phục màu xanh nhạt đã có vệt nước nho nhỏ, Lâm Kim không dám nhìn kỹ.
"Nghiêm túc."
Cái gì nghiêm túc hay không nghiêm túc? Váy cũng bị vén lên rồi. nàng làm sao có thể tập trung được nữa?
"Em cởi, cởi một thứ ra trước đã." Lâm Kim rốt cuộc tìm được cơ hội đứng lên, cởi áo ngoài của mình ra. Nhưng không được bao lâu, nàng cũng không biết như thế nào, lại trở về trạng thái vừa rồi, thậm chí làn váy càng bị kéo lên cao hơn.