Sau khi Phong Hành Lãng đưa muỗng đựng nước thuốc đến bên môi mình thổi hạ độ nóng, anh lại lần nữa đưa đến bên môi Phong Lập Hân.
“Em không nghe lời, tâm trạng anh không tốt, không muốn uống!”
Phong Lập Hân lại dùng thủ đoạn từ khi còn nhỏ. Chẳng qua khi đó phần lớn là bị Phong Hành Lãng ép uống thuốc.
Anh có thể cảm giác được: Thù hận trong mắt em trai Phong Hành Lãng càng ngày càng tăng thêm, anh sợ sau khi chính mình chết đi, Phong Hành Lãng sẽ thật sự bị thù hận cắn nuốt. Trừ việc báo thù ra, không còn thứ gì khiến anh phải quyến luyến, nuối tiếc trong cuộc sống này nữa.
Nếu như anh có một gia đình, có một người vợ thì mọi chuyện sẽ khác!
Phong Hành Lãng chậm rãi hạ muỗng nước thuốc xuống chén, thản nhiên nói: "Không thì tính thế này đi, lấy danh nghĩa tìm bạn đời trăm năm cho Phong Lập Hân, nếu thật sự có cô gái nào cam tâm tình nguyện ứng hôn, em sẽ cưới cô ấy! Anh thấy thế nào?"
Phong Lập Hân ngẩn người: Không nghĩ tới Phong Hành Lãng sẽ đáp ứng, càng không nghĩ tới anh sẽ đưa ra điều kiện như vậy.
“Lấy danh nghĩa của anh tìm bạn trăm năm? Em không phải đang cố ý làm khó con gái nhà người ta sao?”
“Em biết anh sợ em cô độc. Nhưng nếu cô gái này không có đủ thiện tâm, tâm hồn không đủ trong sáng, mục đích không đủ đơn thuần, anh há có thể yên tâm giao chuyện hôn nhân cả đời của em trai mình cho cô ấy."
Phong Hành Lãng có thể khẳng định: Sẽ không có cô gái nào tâm hồn đủ đơn thuần trong sáng đến ứng hôn. Cho dù có thật, cũng chỉ mang theo ý đồ khác mà thôi.
Phong Lập Hân đương nhiên không yên tâm! Nhưng dường như cảm thấy lời ngụy biện của em trai Phong Hành Lãng, nghe xong vẫn là có chút đạo lý: Một người con gái tâm hồn không trong sáng, mục đích không đơn thuần, cũng sẽ không chiếu cố tốt em trai của anh.
Càng không thể che lấp thù hận trong mắt Phong Hành Lãng và sưởi ấm cõi lòng trống trải, cô độc hiu quạnh của anh!
Nhưng trên thế gian này, đến tột cùng có một người con gái tốt đẹp như vậy hay không?
Ai gả?
Nói về những người xuất sắc, có địa vị vô cùng quan trọng trong nhà họ Hạ là ba người cành vàng lá ngọc sau.
Hạ Dĩ Cẩm, Hạ Dĩ Kỳ, Hạ Dĩ Thư.
Kỳ thật Nhà họ Hạ còn có một vị thiên kim khác, chính là đứa cháu gái ngoại duy nhất của chủ nhân nhà họ Hạ - Hạ Chính Dương, Lâm Tuyết Lạc.
Chiếc xe hơi Extra Long Lincoln xa hoa của nhà họ Phong đã chờ ngoài cửa Nhà họ Hạ. Nhưng mấy tiểu thư nhà họ Hạ lại loạn cào cào trong phòng.
Nhà họ Phong từng có ân tình với nhà họ Hạ. Chủ nhân nhà họ Hạ - Hạ Chính Dương đã từng khoác loác: “Ba đứa con gái của Hạ Chính Dương tôi, để Cậu chủ nhà họ Phong tùy ý chọn một người!”
Mà hiện tại chính là lúc ông ta chứng minh lời hứa của mình.
Hạ Dĩ Cẩm: “Cha, hôm nay nếu cha ép buộc con phải gả cho Phong Lập Hân, vậy thì ngày mai cha hãy chuẩn bị nhặt xác thay con đi! Nói chừng không cần chờ đến ngày mai, vừa ra khỏi cửa lớn Nhà họ Hạ, con liền chết cho mấy người bọn họ xem.”
Hạ Dĩ Kỳ đưa một đơn xét nghiệm ra trước mặt cha mình Hạ Chính Dương, “Con có thai rồi! Nếu cha ép con phải gả cho Phong Lập Hân, con đây sẽ nói cho tất cả mọi người trong thiên hạ, rằng con đội nón xanh cho Phong Lập Hân! Xem xem lúc đó ai mới là người mất mặt!”
Hạ Dĩ Thư lạnh giọng: "Cha, con mới 17 tuổi, còn chưa thành niên."
Một tiếng vang loảng xoảng thật lớn, Hạ Chính Dương vì quá tức giận nên đã vơ ném hết toàn bộ ấm chén uống trà trên bàn xuống đất.
"Hạ Chính Dương tôi đây phí công nuôi dưỡng ba đứa con gái tự hại cha mình! Phong gia có ơn với Nhà họ Hạ chúng ta, nếu không phải năm đó Phong Lập Hân ra tay cứu giúp, Nhà họ Hạ nhà ta đã sớm phá sản! Hiện tại chính là lúc Nhà họ Hạ chúng ta báo đáp lại ân tình, nhưng các con lại là một đám vô ơn, có ơn không báo đáp! Nhất quyết buộc Hạ Chính Dương tôi phải trở thành loại tiểu nhân vong ơn bội nghĩa sao?"
Ba đứa con gái cành vàng lá ngọc của Nhà họ Hạ đều ngậm chặt miệng, không nói nửa lời.
Một tờ báo cũ từ hai tháng trước được ném xuống bàn bởi một người mợ chủ xinh đẹp.
"Chính Dương, trước hết ông đừng vội vàng trách mắng các con. Đầu tiên ông phải nhìn xem Phong Lập Hân hiện tại đã biến thành bộ dạng gì đã. Anh ta bị lửa lớn thiêu đốt hoàn toàn thay đổi! Mặc dù muốn báo ơn, ông cũng không thể đem con gái ruột của mình đẩy vào hố lửa chứ?"
Người phụ nữ vừa nói chính là vợ của Hạ Chính Dương, mẹ của ba vị tiểu thư cành vàng lá ngọc nhà Nhà họ Hạ, Ôn Mỹ Quyên.
"A... Đây là thứ quái quỷ gì vậy." Hạ Dĩ Kỳ sau khi cầm lấy tờ báo thì hoảng loạn hét lên một tiếng chói tai, lập tức ném nó sang một bên.
Hạ Chính Dương cầm lấy tờ bào liếc nhìn một lượt, ông không khỏi nhăn mày, thở dài nói: "Không nghĩ tới Phong Lập Hân lại bị bỏng nghiêm trọng đến vậy!"
Hạ Dĩ Cẩm: "Cha, Phong Lập Hân biết rõ mình bị bỏng tới nỗi người không ra người quỷ không ra quỷ, đến cả sinh hoạt của bản thân cũng không tự túc được, vậy mà nhất quyết còn đòi cha thực hiện lời hứa năm xưa, con thấy rõ ràng trong tâm anh ta rất độc địa!"
Ôn Mỹ Quyên: "Chính Dương, tôi cảm thấy lời Dĩ Cầm nói rất đúng! Nhìn xem tình huống hiện tại của Phong Lập Hân, căn bản là không thể làm chuyện phu thê chăn gối gì được! Vậy anh ta cưới một cô gái về nhà làm gì? Để làm bảo mẫu sao?"
"Con cảm thấy tâm lý anh ta có vấn đề, muốn tra tấn con gái nhà người ta." Hạ Dĩ Thư đang im như tờ bỗng nhiên lên tiếng.
Tức khắc thư phòng Nhà họ Hạ đã tràn ngập bầu không khí hết sức quỷ dị.
"Chú, quản gia nhà họ Phong ngồi ở phòng khách chờ đã lâu."
Lúc Lâm Tuyết Lạc bước vào trong phòng, hai mắt Ôn Mỹ Quyên như nhìn thấy vàng, bà ta xông lên một tay tóm lấy tay của Lâm Tuyết Lạc, "Chính Dương, cháu gái ngoại của ông cũng coi như đứa con gái trong nhà! Phong Lập Hân lại là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Phong thị, Tuyết Lạc gả qua đó chỉ có hưởng phúc, cũng tốt hơn ở lại Nhà họ Hạ chúng ta chịu khổ."
Tâm tình Tuyết Lạc chợt lạnh, cô thản nhiên phản bác lại một câu: "Thực sự tốt như vậy cơ à, nếu đã vậy tại sao mợ không gả con gái của mình cho nhà họ Phong mà hưởng phúc đi?"
"Lâm Tuyết Lạc, hai mươi năm qua, cô sống trong nhà họ Hạ, ăn cơm của Nhà họ Hạ chúng tôi, cũng đã đến lúc cô nên báo đáp ân tình cho người nhà Nhà họ Hạ rồi chứ nhỉ!" Hạ Dĩ Kỳ khịt mũi coi thường, nói.
Cô tên là Lâm Tuyết lạc
Tuyết Lạc nhìn chăm chú vào Hạ Chính Dương hồi lâu: Ông ta là cậu ruột của cô. Ông ta đều không muốn gả con gái của mình cho nhà họ Phong, nhất định cũng rất luyến tiếc nếu cháu gái ngoại vì mình mà phải đâm đầu vào hố lửa.
Nhưng, giây tiếp theo, hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng trong tâm Tuyết Lạc cũng đã bị dập tắt.
Hạ Chính Dương đi tới nắm lấy tay Tuyết Lạc, trưng ra bộ mặt không thể nài nỉ hơn, “Tuyết Lạc, giúp cậu đi cháu! Cậu nuôi cháu hai mươi năm nay, không có công lao nhưng cũng đã có khổ lao! Nếu không có sự giúp đỡ của Phong gia, e rằng công ty Nhà họ Hạ chúng ta đã sớm phá sản từ lâu. Với tính tình của Dĩ Cẩm, con bé không thể hầu hạ được Phong Lập Hân; mặc kệ Dĩ Kỳ đi, gả qua e rằng Phong Lập Hân sẽ trở thành người hầu hạ nó mất; Dĩ Thư thì còn quá nhỏ..."
Ba người con gái của ông ta đều không thể gả đi, dựa vào đâu mà cô - Lâm Tuyết Lạc phải gả chứ?
Ông ta đã nhắc đến ân tình nuôi dưỡng hai mươi năm nay, thì Lâm Tuyết Lạc làm sao có thể cự tuyệt.
Ăn nhờ ở đậu cũng là chuyện bất đắc dĩ, Tuyết Lạc tự khắc biết rõ.
"Vậy được... Cháu gả! Cũng coi như báo đáp ân tình nuôi dưỡng hai mươi năm nay của cậu đi!"
Nhìn Lâm Tuyết Lạc âm thầm chịu đựng, Hạ Chính Dương đau khổ trong tâm: Rốt cuộc đây cũng là cháu gái ngoại của ông ta. Nhưng người nhà họ Phong đã chờ sẵn ở Nhà họ Hạ rồi, ông ta cũng vì bất đắc dĩ mới phải làm vậy.
"Ha, đừng có nói chuyện kiểu bi ai như vậy, giả bộ đáng thương cho ai xem? Dù Phong Lập Hân không còn sống được bao lâu, nhưng vậy thì sau này cô có thể trở thành mợ chủ nhà họ Phong và thừa kế toàn bộ tài sản còn gì. Chắc trong lòng cô đang vui mừng lắm nhỉ?" Hạ Dĩ Kỳ nói, luôn là giọng điệu phỉ báng lộ liễu chẳng mấy thân thiết với người chị họ.
"Bằng không tôi nhường vị trí nữ chủ nhân Phong gia cho cô đấy, cho cô có cơ hội thừa kế mỹ mãn toàn bộ tài sản Phong gia?" Lâm Tuyết Lạc hỏi lại.
“Lâm Tuyết Lạc, cô…” Hạ Dĩ Kỳ suỵt thì sặc mất, tức giận trừng mắt nhìn Lâm Tuyết Lạc, nhưng lại không thể nổi giận đùng đùng với cô.
"Thôi được rồi, Tuyết Lạc cháu mau đi trang điểm chải chuốt chút đi, để quản gia nhà họ Phong chờ lâu rồi." Ôn Mỹ Quyên lập tức thúc giục, nói.
Trong phòng khách Nhà họ Hạ.