Ôn Mỹ Quyên đã thay đổi một bộ mặt khác, bà ta giả bộ thân thiết kéo tay Lâm Tuyết Lạc ra ngoài để giới thiệu với quản gia Phong gia.
"Quản gia Mạc, con bé tên Lâm Tuyết Lạc, là cháu gái ngoại nhà họ Hạ chúng tôi. Là bảo bối của Hạ Chính Dương nhà tôi đó! Con bé hiền thục lương thiện lại vô cùng đức độ, lòng dạ sáng suốt, ba đứa con ngốc nghếch ngu xuẩn của tôi còn thua kém nhiều so với con bé."
"Ba tiểu thư cành vàng lá ngọc của Nhà họ Hạ ngu xuẩn? Nhưng tôi lại cảm thấy cả ba tiểu thư đều có mưu đồ khác ấy chứ." Lời nói của quản gia Mạc tràn đầy ẩn ý sâu xa.
Ông dự đoán là như vậy, ba tiểu thư cành vàng lá ngọc nhà họ Hạ đều rất 'thông minh' không muốn phải gả cho một người bị bỏng lửa đến mức toàn thân thay đổi, đến cả việc sinh hoạt của bản thân cũng phải nhờ vào sự can thiệp của người khác.
"Quản gia Mặc cứ nói đùa." Trên mặt Ôn Mỹ Quyên vô cùng xấu hổ.
Quản gia Mặc nghiêng đầu nhìn về phía cô gái xinh đẹp điềm tĩnh Lâm Tuyết Lạc: Cô mặc trên người một chiếc váy màu ấm dài đến đầu gối, khiến cô trở nên vô cùng duyên dáng, yêu kiều. Ngũ quan xinh xắn tinh tế, thoạt nhìn vừa tươi sáng vừa đẹp mắt. Cả người sạch sẽ, vui vẻ ôn hòa.
Quản gia rất vừa lòng với Lâm Tuyết Lạc, trên mặt nở nụ cười hiền từ ôn nhu, "Tiểu thư Tuyết Lạc, cô thật sự nguyện ý gả cho Cậu chủ nhà tôi sao?"
Tuyết Lạc chần chừ một chút, mở ra cánh môi đỏ mím chặt, giọng nói vừa điềm đạm vừa rõ ràng: “Tôi nguyện ý.”
Tuyết Lạc chần chừ, quản gia Mạc trông thấy sự chần chừ của cô, ông càng cảm thấy chân thật, càng thêm tin vào cô gái.
"Vậy thì mời tiểu thư Tuyết Lạc. Xe chờ ngoài cửa đã lâu."
Quản gia Mạc nghiêng người về một bên, cung kính nhường đường cho Tuyết Lạc.
Công ơn dưỡng dục hai mươi năm nay cô không thể coi như gió thổi mây bay! Từng bước đi về phía cửa, Tuyết Lạc cảm thấy mỗi bước chân của mình đều như nặng ngàn cân.
Cô là người con gái luôn hướng về một tình yêu tốt đẹp! Nhưng cô thật sự không nghĩ tới, con đường tình yêu của chính mình đã bị bóp chết theo cách này, cô phải trói buộc cuộc đời mình với một người đàn ông tàn phế như vậy.
Không biết sẽ có chuyện gì sẽ xảy đến với cô sau này...
Động phòng? Cùng cô gái này?
Tổng thể biệt thự nhà họ Phong, lúc nào cũng đèn đuốc sáng trưng.
Thảm đỏ chào đón vẫn luôn kéo dài đến trước chân Lâm Tuyết Lạc. Dưới sự dẫn đường của quản gia Mạc, Tuyết Lạc đi qua con đường trải dài cột đuốc, rảo bước tiến đến phòng khách cao thoáng rộng rãi hết sức sang trọng của Phong gia.
"Tiểu thư Tuyết Lạc, trước tiên cô ngồi nghỉ ngơi ở đây một chút. Tôi đi bẩm báo với Cậu chủ nhà chúng tôi."
"Quản gia Mạc, xin ông cứ tự nhiên." Tuyết Lạc lễ phép trả lời.
Sau khi quản gia Mạc rời đi, phòng khách trống trải chỉ còn lại một mình Lâm Tuyết Lạc, cô nhìn một lượt cách bài trí đồ đạc trong phòng khách. Cô bị thu hút bởi một bó hoa hồng thật lớn đặt giữa phòng khách.
Hoa hồng đại diện cho tình yêu... Nhưng bản thân cô còn có thể có được tình yêu nữa sao?
Cánh tay Tuyết Lạc vươn ra định chạm lấy hoa hồng nhưng lại chậm rãi thu về, lẳng lặng đứng một bên chờ đợi.
Toàn bộ khung cảnh trong phòng khách đều được camera ghi lại và chuyển đến trước màn hình mỏng trong phòng bệnh của Phong Lập Hân.
"Hành Lãng, anh cảm thấy cô gái tên Lâm Tuyết Lạc này không tồi, ánh mắt rất đơn thuần trong sáng." Phong Lập Hân rất vừa lòng với người em dâu tương lai của mình.
Phong Hành Lãng chỉ thản nhiên liếc nhìn Lâm Tuyết Lạc trên màn hình một cái, biểu cảm lạnh nhạt như cũ, ngôn từ ngạo mạn sắc bén không thôi: "Trong sáng cái gì! Không phải bị ép buộc bất đắc dĩ thì cũng có ý đồ khác."
"Em không được ăn nói bậy bạ như vậy! Mau chóng đăng ký giấy kết hôn với Tuyết Lạc đi! Anh cũng sẽ yên tâm phần nào." Phong Lập Hân cảm thấy chính mình nói chuyện cũng phải cố hết sức.
“Ngày mai đi, buổi tối Cục Dân Chính không mở cửa." Phong Hành Lãng nói một câu cho có lệ.
“Không cần chờ đến ngày mai! Anh đã xin trước là phục vụ dưới tình huống đặc thù rồi."
Phong Lập Hân không cho em trai có cơ hội lảng tránh. Trực giác nói cho anh ấy biết: Lâm Tuyết Lạc này sẽ là một cô gái tốt, em dâu tốt. Cô nhất định sẽ chiếu cố tốt cho em trai Phong Hành Lãng của anh.
Mấu chốt đó là: Phong Lập Hân sợ rằng mình sẽ không chờ được lâu nữa!
Trong phòng khách Phong gia.
Hai nhân viên thuộc Cục Dân Chính đã đến, đưa một tờ đơn đăng ký kết hôn tới trước mặt Tuyết Lạc, "Lâm tiểu thư, nếu cô tự nguyện gả cho Phong tiên sinh vậy thì mời cô ký vào tờ giấy này. Phong tiên sinh không tiện ra đây, chúng tôi sẽ mang lên lầu để anh ấy ký tên."
Điền vào đơn đăng ký ư, cô dâu nhà gái ngồi im như tượng lẳng lặng nhìn tờ giấy vài giây, lúc sau Tuyết Lạc mới ký tên mình xuống.
Cùng lúc đó ở trong phòng ngủ chính lầu hai.
"Được rồi, em ký! Anh, lần này coi như anh lợi hại!"
Tuy rằng nói như vậy, nhưng Phong Hành Lãng vẫn ngoan ngoãn ký đầy đủ họ tên của mình xuống đơn đăng ký kết hôn: Phong Hành Lãng!
Phong Hành Lãng căn bản không quan tâm tới chuyện yêu đương, chứ đừng nói cưới một cô gái về về làm vợ. Tất cả những chuyện anh làm, chỉ vì để anh cả Phong Lập Hân bớt lo lắng.
Một giờ sau, tờ giấy kết hôn được đóng dấu pháp luật có hiệu lực được đưa đến trong tầm tay Phong Lập Hân.
Nhà trai: Phong Hành Lãng; nhà gái: Lâm Tuyết Lạc.
“Anh à, em đã ngoan ngoãn đăng ký kết hôn rồi đó, kế tiếp đã đến lúc anh làm phẫu thuật cấy da, có phải cũng nên ngoan ngoãn làm hay không?"
Đây mới là mục đích ngoan ngoãn ký tên của Phong Hành Lãng. “Làn da trên thân anh, mỗi ngày đều phải bảo dưỡng thật tốt vì em."
Kỳ thật anh ấy cũng không biết: Bác sĩ Kim và em trai đã che dấu bệnh tình của Phong Lập Hân. Với thể trạng hiện tại của Phong Lập Hân mà nói, muốn kéo dài sinh mệnh còn khó chứ đừng nói tới việc phẫu thuật.
"Đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng! Hôm nay là ngày đại hỷ của em và Lâm Tuyết Lạc, mau trở về động phòng đi! Đừng để Tuyết Lạc phải đợi lâu!" Phong Lập Hân đưa hai tờ giấy chứng nhận kết hôn đỏ thẫm cho quản gia Mạc tạm thời cất giữ.
Động phòng? Cùng cô gái này?
Ánh mắt Phong Hành Lãng dừng trên người Tuyết Lạc trong màn hình: Thật là một người phụ nữ giỏi ngụy trang!
Khóe môi anh khẽ nhếch, nở ra nụ cười khinh bỉ có cũng như không, khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo thấu xương. Hàn ý trong mắt, giữ kín như bưng!
Đêm tân hôn
Khuôn mặt Phong Hành Lãng vừa anh tuấn cương nghị vừa sắc nét, lãnh đạm từng góc cạnh.
Đẹp trai mạnh mẽ, tuấn tú nhưng dữ dằn: hai cánh môi mỏng, đường nét hoàn hảo; sống mũi cao, bờ vai rộng tràn đầy khí phách.
Cho dù khuôn mặt tuấn tú đó rất đỗi lạnh lùng hà khắc, nhưng cũng rất gợi cảm mê người.
Anh có làn da rám nắng, vì phải hiến da cho anh trai Phong Lập Hân làm phẫu thuật cấy da nên được bảo dưỡng tương đối tốt. Trẻ khỏe, đẹp, mềm mại như tơ lụa.
Một chiếc cặp da màu đen khác được mở ra, bên trong đựng những miếng da nhân tạo giá thành đắt đỏ đến từ Mỹ, phía trên gắn đầy vết sẹo. So với những sản phẩm hóa trang các diễn viên dùng trong phim ảnh thì còn tinh xảo và chân thật hơn nhiều. Những thứ đạo cụ này chỉ dùng qua một lần. Đó là thời điểm mà Phong Nhất Minh đến thăm cháu trai của mình là Phong Lập Hân, Phong Hành Lãng dùng đạo cụ này hóa trang cho Phong Lập Hân để lừa Phong Nhất Minh. Lúc đó toàn thân Phong Lập Hân đang trong trạng thái rất tồi tệ, mạng sống rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Phong Nhất Minh cũng không có ý tốt khi đến thăm cháu trai, mà là đến để xem cháu trai Phong Lập Hân đã chết chưa, chỉ như vậy ông ta mới có thể thừa kế tập đoàn Phong thị.
Không nghĩ tới những đạo cụ này sẽ được tiếp tục đem ra sử dụng trong đêm nay.