“Gần đây tâm trạng tôi không tốt lắm, cảm giác thèm ăn cũng không tốt nữa. Cho nên tôi muốn lấy lòng yêu thương của tôi đổi một bữa ăn cùng yêu thương của cô Lâm!” Phong Hành Lãng nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ bị mặt trời nướng đỏ bừng của Tuyết Lạc, giấu kín như bưng.
Nói vòng vo nửa ngày chính là muốn để cô ăn cùng anh một bữa cơm? Phải biết rằng mua tất cả đồ bán từ thiện với giá gấp mười lần không phải con số nhỏ. Tuyết Lạc không thích loại quyên góp không có lý trí này. Phải biết rằng, người đàn ông này ba ngày trước đã từng cho cô khoản quyên góp một trăm triệu tệ rồi.
Thực ra xuất phát từ mặt nào đó, Tuyết Lạc vẫn là rất đau lòng Phong Hành Lãng, không những phải chăm sóc anh cả Phong Lập Hân xả thân vì anh mà tàn phế, còn phải đấu đá trong sáng ngoài tối, nghi kỵ lẫn nhau với Phong Nhất Minh, còn phải chú ý tập đoàn công ty xuyên quốc gia của bản thân anh. Mỗi ngày đều ngủ muộn dậy sớm, có thể nói là một nắng hai sương. Tiền của anh kiếm không dễ dàng, có lẽ mọi người chỉ có thể thấy mặt anh vinh quang hưởng thụ của anh.
“Mua tất cả đồ bán từ thiện với giá gấp mười lần, có lẽ phải hơn triệu đấy…” Tuyết Lạc có ý tốt nhắc nhở người đàn ông, hơi không đành lòng. “Gấp đôi giá cũng có thể thể hiện lòng yêu thương của anh rồi.”
Theo Tuyết Lạc thấy, lòng yêu thương một người làm điều người đó có thể làm có lẽ mới càng có ý nghĩa.
“Sao hả, muốn tiết kiệm thay tôi sao?” Ý cười ở khóe môi Phong Hành Lãng lôi cuốn. “Thật hiền thục!”
Tuyết Lạc bị lời nói tán tỉnh bất ngờ của người đàn ông này làm cho xấu hổ đỏ bừng mặt, nhất thời không biết nói thế nào với Phong Hành Lãng. Nếu anh đã cứ muốn cậy giàu có như tên ngốc, vậy cô cũng lười quản anh!
“Xin lỗi ngài, nhân viên tình nguyện chúng tôi không ăn cơm cùng!”
Đúng lúc này, Tả An Nham dẫn đội chặn ở phía trước Tuyết Lạc, kéo cô ra phía sau mình. Hơn nữa còn là kéo tay của Tuyết Lạc, đông tác rơi vào trong mắt của Phong Hành Lãng càng vô cùng nhức mắt.
“Buông cô ấy ra!” Phong Hành Lãng nghiêm giọng quát, chấn động màng nhĩ của mọi người.
Nhưng Tả An Nham dẫn đội vẫn nắm chặt tay của Tuyết Lạc. “Tuyết Lạc, cô mau lên xe trước đi, tôi ứng phó với anh ta!”
Cảm thấy Phong Hành Lãng không thân thiện, Tả An Nham muốn để Tuyết Lạc lên xe Van trước.
Phong Hành Lãng lập tức chui người ra khỏi Ferrari, vung nắm đấm đánh lên mặt của Tả An Nham.
Ngay chớp mắt Phong Hành Lãng mở cửa xe ra, Tuyết Lạc đã bắt được vẻ hung dữ trên mặt của anh, vội vàng xông lên ôm lấy eo của Phong Hành Lãng, cộng thêm lúc đó nhân viên tình nguyện khác cố gắng ngăn cản, nên mới không để hai người đánh nhau.
“Anh Tả, các anh đừng đánh, tôi với anh ta… tôi với anh ta quen biết! Anh ta là…. bạn của tôi!” Tuyết Lạc lo lắng Phong Hành Lãng sẽ ít không đánh lại đông, đồng thời cũng lo anh sẽ chịu thiệt, vội vàng giải thích với Tả An Nham dẫn đội quan hệ của cô và Phong Hành Lãng.
Nhưng lại không giới thiệu là “em chồng”, chỉ dùng “bạn bè” mơ hồ.
“Hả, chị Tuyết Lạc, trai đẹp này không phải là bạn trai chị mới hẹn hò đấy chứ? Vậy Phương Diệc Ngôn thì sao? Chị bỏ anh ta rồi?”
2: Thật hiền thục!
Viên Đóa Đóa hiểu “bạn bè” trong lời của Tuyết Lạc thành bạn trai, hơn nữa còn tiết lộ một tin tức lớn hơn: Lâm Tuyết Lạc có bạn trai, bạn trai của cô tên là Phuong Diệc Ngôn.
“Đóa Đóa, đừng nói lung tung.” Tuyết Lạc quở trách.
Mặt Phong Hành Lãng càng sâu hơn, giấu sự phẫn nộ có thể thấy dễ dàng ở bên trong, chẳng qua tay nắm lấy Tuyết Lạc lại vô cùng mạnh mẽ, sức mạnh gần như sắp bóp nát tay của cô rồi.
“Phong Hành Lãng, anh bóp đau tôi rồi.” Tuyết Lạc bị đau mà kêu lên.
Phong Hành Lãng lúc này mới nhìn chằm chằm cô, ý tứ sâu xa, khẽ giảm nhẹ sức lực, nhưng lại không buông tay.
Bỗng nhiên Viên Đóa Đóa trí tưởng tượng phong phú nhắc nhở: “Anh rể Tuyết Lạc, tục ngữ nói rất hay, không đánh không quen biết! Hay là chúng ta, mọi người cùng anh ăn bữa cơm yêu thương đi. Nhưng anh phải mời! Bởi vì chúng tôi không có tiền!”
Tuyết Lạc thật sự kinh ngạc với đề nghị tưởng tượng phong phú của Viên Đóa Đóa, càng kinh ngạc hơn là Phong Hành Lãng lại rất lịch thiệp mà đồng ý yêu cầu của Viên Đóa Đóa.
Phong Hành Lãng vốn định mời mọi người đến nhà hàng năm sao, nhưng dùng bữa quá xa xỉ sẽ có ảnh hưởng không tốt với nhân viên tình nguyện của viện phúc lợi. Thế là một đám người hoành tráng vào quán cơm ngoài trời hàng tốt giá rẻ bên cạnh quảng trường.
Môi trường ăn cơm rất ồn ào, nhưng tiếng ồn như vậy lại có thể khiến Phong Hành Lãng tạm thời vui vẻ vứt bỏ ngọn lửa thù hận đèn nén.
Tuyết Lạc thật sự không ngờ Phong Hành Lãng vẫn luôn cao quý lại có thể hòa thuận với các nhân viên tình nguyện, uống bia giá rẻ. Lúc đó Tuyết Lạc còn có hơi lo lắng, nếu Phong Hành Lãng uống bia, cô có thể lái chiếc Ferrari gây họa kia của anh về nhà họ Phong không! Cũng không biết loại xe sang kia lai có gì khác với xe bình thường không?
“Anh Phong, anh tuyệt đối đừng hiểu nhầm… tôi đã có vợ con rồi… Tôi với Tuyết Lạc, chỉ giống như em gái ruột vậy… Cuộc sống Tuyết Lạc nhận nuôi ở nhà họ Hạ không tốt, Ôn Mỹ Quyên kia trước giờ đều không thích Tuyết Lạc… còn có cô ba kia của nhà họ Hạ, căn bản không coi Tuyết Lạc là người thân. Ngày tháng cô ấy ở nhà họ Hạ còn chẳng bằng người hầu! Cho nên, nếu như anh yêu Tuyết Lạc của chúng tôi, thì phải sớm cưới cô ấy về nhà đi… Tuyết Lạc là cô gái tốt lương thiện hiếm có đấy!”
Người nói lười mang theo ý say này là Tả An Nham vừa rồi suýt nữa đã đánh nhau với Phong Hành Lãng. Anh ta rất thương xót cho cảnh ngộ của Tuyết Lạc ở nhà họ Hạ.
“Anh Tả… Anh đừng nói nữa!” Tuyết Lạc hơi khó xử, mà nhiều hơn là đau buồn nặng trĩu.
Tuyết Lạc chưa từng oán trách mợ và cậu, cũng không suy nghĩ cô ba nhà họ Hạ không đúng. Cô luôn cảm thấy là cô đột nhiên can thiệp, mới làm phiền cuộc sống vốn nên yên tĩnh hài hòa của nhà cậu.
Nhưng Tuyết Lạc cũng không giải thích cô là vợ của Phong Lập Hân, mà không phải bạn gái của Phong Hành Lãng như nhóm người Viên Đóa Đóa hiểu nhầm. Tuyết Lạc thật sự không muốn mọi người càng đồng tình với cô, thương xót cô hơn. Có lẽ bọn họ biết cô gả đến nhà họ Phong không phải vì tiền bạc và quyền thế của nhà họ Phong, nhưng nếu để bọn họ biết cô là bị cậu Hạ Chính Dương bắt ép gả vào nhà họ Phong, gả cho Phong Lập Hân bị lửa cháy cả mặt, thương tật tới mức sinh hoạt cũng không thể tự xử lý, bọn họ chắc chắn sẽ giúp bạn bè mà không tiếc mạng sống.
Nhưng như vậy thì có thể thay đổi được điều gì? Tuyết Lạc không muốn thấy mọi người khó xử vì cô! Còn về chuyện “bạn trai” thì chỉ có thể đợi về nhà họ Phong rồi giải thích với Phong Hành Lãng thôi.
Quán cơm ngoài trời nhưng những ồn ào, mà còn rất chật chội, Tuyết Lạc ngồi bên tay trái của Phong Hành Lãng.
Nhân viên phục vụ nữ lên đồ ăn chen tới, chắc là bị góc ghế ngáng đường, nồi nấm trong tay đập thẳng lên vai trái bị thương của Phong Hành Lãng…
“Hành Lãng, cẩn thận!” Tuyết Lạc nhào qua, lấy cơ thể của cô chắn nồi nấm, đập về phía vai trái của Phong Hành Lãng.
Lúc đó trong lòng Tuyết Lạc chỉ có một suy nghĩ: Không muốn để vai trai của người đàn ông bị thương, chảy máu lần nữa!
1: Người đàn ông này đúng thật là xấu thậm tệ
Lọ sành và nấm cả nấm ở bên trong đều hắt lên cái lưng mảnh mai kia của Tuyết Lạc. Phong Hành Lãng nhanh tay lẹ mắt, ôm lấy eo của Tuyết Lạc, ôm cô sát vào trong lòng anh hơn, một tay đã nắm lại, đánh về phía lọ sành kia.
Lọ sành bị Phong Hành Lãng đẩy ra, nhưng nước canh nóng bỏng bên trong lại hắt lên trên lừng của Tuyết Lạc, đau tới mức cô hít ngược khí lạnh, ngay cả nước mắt cũng sắp chảy ra ngoài. Thật sự rất rất đau! Tuyết lạc thật sự không biết lúc đó sao cô lại có dũng khí như vậy, lấy cơ thể yếu đuối của mình để chắn lọ sành bỏng người cho người đàn ông kia…
Nấm dán lên trên áo sơ mi sau lưng của Tuyết Lạc, không nghi ngờ đã tăng thêm diện tích lưng bị bỏng của cô.
Đã không kịp cởi ra rồi, Phong Hành Lãng lại lấy tay xé “xoẹt” áo sơ mi trên người Tuyết Lạc ra, gần như cùng lúc áo sơ mi trên người Phong Hành Lãng đã bị cởi xuống, vòng ngược lại mặc lên trên người Tuyết Lạc, bọc kín cơ thể gầy mảnh của cô lại.
“Phong Hành Lãng, anh đừng, đừng như vậy.” Tuyết Lạc thật sự rất khó xử, nhất là ở trước mặt nhiều nhân viên tình nguyện của viện phúc lợi như vậy. Cô và Phong Hành Lãng làm động tác nhỏ anh anh em em, thực sự quá mất lịch sự.
“Đừng cử động!” Phong Hành Lãng nghiêm giọng, cơ thể cường tráng được lấy làm tự hào cứ như vậy bày ra trước mặt mọi người, cũng hảo chỉ là thân trên.
Anh duy trì động tác ôm chặt Tuyệt Lạc không hề buông lỏng, nghiêng người từ trên xuống dưới, qua khe hở ở sau lưng của Tuyết Lạc nhìn vào trong kiểm tra vết bỏng trên lưng của cô. Bởi vì xử lý kịp lúc, trên cái lưng trắng nõn kia của cô chỉ là vết bỏng nhạt hơi đỏ, không quá nghiêm trọng.
Nhưng một mảng bỏng màu nhạt lớn so với làn da trắng tinh khác trên lưng của cô vẫn là hơi nhìn thấy mà giật mình. Trong mắt Phong Hành Lãng lóe qua vẻ đau lòng, anh cài cúc áo sơ mi mặc trên người Tuyết Lạc lại.
Một giây sau, Tuyết Lạc vô cùng sợ hãi đã được Phong Hành Lãng vác lên vai, vì sau lưng của Tuyết Lạc bị bỏng, không bế ngang được, cũng chỉ có thể vác lên vai thôi.
“Phong Hành Lãng… Phong Hành Lãng, anh muốn làm cái gì? Mau đặt tôi xuống…” Tuyết Lạc khó xử tới mức sắp nói không nên lời rồi.
Trong ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người, Phong Hành Lãng cứ như vậy vác Lâm Tuyết Lạc đi ra khỏi cửa hàng ngoài trời, đi về phía Ferrari ở ngoài cửa.
Nhân viên tình nguyện viện phúc lợi trên bàn gần như đều nhìn ngây ngốc rồi. Cách tình tứ này thực sự quá bá đạo!
“Bá đạo quá! Tôi thích! Sao tôi không gặp nhân vật lớn bá đạo cấp Tổng giám đốc chứ!” Viên Đóa Đóa cảm thán nói.
“…Là tình yêu đích thực nha! Không hề kiêng dè ánh mắt của người khác, muốn cưng chiều thế nào thì cưng chiều!” Tạ An Nham dẫn đội cảm thán từ đáy lòng. “Tuyết Lạc cuối cùng cũng tìm được chốn về của cô ấy rồi! Chính là hơi bạo lực chút!”