Sau khi yên lặng hai giây, bỗng nhiên có người kinh ngạc kêu lên. “Tiêu rồi! Khoản lớn kia nói mời chúng ta ăn cơm, nhưng anh ta còn chưa trả tiền đã đi rồi!”
“……”
Tuyết Lạc bị ném vào Ferrari, hơn nữa còn là bị ném vào bằng cách ngực hướng xuống.
Người đàn ông này dã man tàn bạo quá rồi đấy! Lưng này chưa bị bỏng chết, thì cũng sắp bị anh làm cho ngã chết rồi! Nghĩ đến vừa rồi ở nơi công cộng, anh xé áo sơ mi của cô, rồi lại mặc áo sơ mi của anh lên người cô… Tuyết Lạc xấu hổ tới mức không còn mặt mũi gặp ai! Lần sau lúc về viện phúc lợi, cô phải đối mặt với đám đồng nghiệp tình nguyện kia thế nào đây!
Hơn nữa người đàn ông tàn bạo này ngay cả chào hỏi cũng không có, không nói một lời đã vác cô rời khỏi cửa hàng ngoài trời, lần này đúng là quá mất mặt rồi!
“Tại sao phải chắn lọ sành cho tôi? Không biết canh bên trong sẽ làm em bị bỏng à?” Phong Hành Lãng vừa khởi động xe thể thao, vừa nghiêm giọng chất vấn, cứ như chặn lọ sành nóng bỏng kia cho anh là việc vô cùng đại nghịch bất đạo.
2: Người đàn ông này đúng thật là xấu thậm tệ
Tuyết Lạc chỉ là không muốn vai trai của người đàn ông này bị thương lần nữa. Nhưng lúc thấy dáng vẻ hung ác chất vấn kia của người đàn ông, cô lại không muốn giải thích gì, chỉ tùy tiện nói. “Ai muốn chắn lọ sành gì cho anh? Tôi chỉ là xui xẻo, không cẩn thận bị va vào thôi!”
Có lúc cứng miệng có thể giảm bớt sự gượng gạo và khó xử nhất định. Người đàn ông trước mặt là nhân vật nguy hiểm Lâm Tuyết Lạc nhất định phải tránh xa, cho nên cô không muốn để anh hiểu nhầm, cô là vì quan tâm anh, không muốn khiến vai trái bị thương của anh lại bị thương mà mạo hiểm, lấy cơ thể của mình để chặn lọ sành bỏng người kia.
Có điều cũng may Phong Hành Lão xử lý kịp lúc, canh nóng chưa ở trên lưng của cô được mấy giây đã bị anh kịp thời xe bỏ áo sơ mi.
“Không cẩn thận bị va vào sao? Ha, xem ra cô đúng là rất xui xẻo! Thực ra còn có việc còn xui xẻo hơn, đáng sợ hơn. Đó chính là yêu tôi! Lâm Tuyết Lạc, khuyên cô đừng là chuyện ngu ngốc thiêu thân lao vào lửa này!” Phong Hành Lãng nhìn Tuyết Lạc, lạnh lùng nói.
Yêu anh ta? Người đàn ông này càng ngày càng giống con công tự mình yêu mình, đủ tự sướng tự luyến! Sao cô có thể yêu anh được chứ? Anh có tài đức gì để có thể khiến cô kìm lòng không đậu mà yêu anh? Kiêu ngạo cuồng!
Nhưng trái tim của Tuyết Lạc vẫn bị lời của Phong Hành Lãng làm đập mạnh một cách khó hiểu. Cô biết rõ rằng cô nhào người qua chắn lọ sành giúp anh không phải là xung động nghĩa khí, càng không phải không cẩn thận bị va vào… Vậy là cái gì chứ?
Tuyết Lạc hoang mang. “Phong, Phong Hành Lãng, anh dừng xe! Tôi… tôi muốn xuống xe!”
Két một tiếng, Phong Hành Lãng lần này lịch thiệp khác thường, thật sự phanh gấp xe ở ven đường, nhưng lời câu anh nói ra lại khiến Tuyết Lạc từ gần chết.
“Xuống xe cũng được! Nhưng phải trả lại áo sơ mi của tôi cho tôi!” Cái tay to cao quý của Phong Hành Lãng tao nhã đặt trên vô lăng, khẽ híp hai mắt lại nhìn chằm chằm dáng vẻ kinh ngạc và phẫn nộ trên mặt của người phụ nữ.
“Trả áo sơ mi cho anh? Anh là muốn tôi cởi trần à?” Tuyết Lạc tức giận trợn tròn mắt, người đàn ông này đúng thật là xấu thậm tệ.
Phong Hành Lãng gian tà cười, khẽ nói: “Bên trong của em không phải vẫn còn mặc áo à, coi như mặc bikini thôi!”
Tuyết Lạc theo bản năng lấy hai tay bảo vệ trước người của mình, chỉ sợ Phong Hành Lãng nổi thú tính, thật sự sẽ xé áo sơ mi trên người của cô, tức giận trợn mắt nhìn anh: “Phong Hành Lãng! Anh xấu xa quá!”
“Là tự em không chịu xuống xe! Vậy em ngoan ngoãn đi theo tôi đi!” Phong Hành Lãng lại đạp mạnh chân ga, chiếc xe thể thao khí thế lập tức phóng như mũi tên rời dây cung, gầm rú phóng như bay về phía nhà họ Phong.
Trên đường đi, Tuyết Lạc yên lặng, không tranh luận với Phong Hành Lãng điều gì nữa. Thân trên để trần của anh các cô gần như vậy, gần tới mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của anh, và ngửi được hơi thở đàn ông mang mùi thuốc lá hơi cay lẫn với bạc hà mát mẻ.
Trong mũi tràn đầy mùi của anh, không chỉ chiếm lấy thính giác và khứu giác của cô, còn cả trái tim của cô dường như đang bị mùi thuộc về anh từng chút gặm nhấm và xâm chiếm.
Tuyết Lạc vội vàng nghiêng đầu đi, nhìn phong cảnh lướt qua như bay bên ngoài cửa sổ.
Cô đang nhìn phong cảnh, còn anh lại đang nhìn cô.
Chỉ liếc cô thêm một cái.
“Em chắc chắn da của em dày hơn da tôi sao? Vậy mà còn dám chắn lọ sành thay tôi? Cũng may là bỏng ở lưng, nếu bỏng ở mặt, thì tôi sẽ trả hàng đấy!”
Vừa rồi đã kiểm tra, sau lưng người phụ nữ bị bỏng không nghiêm trọng, tay của anh cũng bị nước canh dính vào, độ ấm không phải quá nóng bỏng.
“Trả hàng hay không cũng là anh của anh nói mới tính! Không cần một em chồng như anh bận lòng!” Tuyết Lạc cãi một câu.
1: Tôi hám của, yêu tiền!
Còn coi anh là em chồng à? Lông mày Phong Hành Lãng khẽ nhếch lên, cảm thấy dường như rất thú vị, nhưng hình như lại cảm thấy có hơi chua, bực bội muốn cuống lên lại không cuống được.
Nhớ đến lúc đầu lấy danh nghĩa của Phong Lập Hân tìm bạn đời, suy nghĩ chắc sẽ không có người phụ nữ bình thường nào bằng lòng gả vào nhà họ Phong. Nhưng lại không ngờ người phụ nữ Lâm Tuyết Lạc này trông thì bình thường, mà lại làm ra hành vi không được bình thường lắm.
“Nói nghe xem mục đích em gả vào nhà họ Phong đi? Đừng nói quang minh chính đại như vậy, tôi chỉ muốn nghe lời nói thật.”
Giọng điệu vặn hỏi của Phong Hành Lãng không giống vặn hỏi, ít nhất thái độ này của anh, Tuyết Lạc vẫn là hiếm khi tiếp nhận. Dù sao theo Tuyết Lạc thấy, không ai có thể quan tâm và bảo vệ sức khỏe và địa vị của anh trai Phong Lập Hân hơn Phong Hành Lãng.
“Muốn tiền thôi! Tôi hám của! Yêu tiền!” Nếu đã không để cô nói quang minh chính đại, vậy thì nói bản thân tầm thường tồi tệ chút, có lẽ người đàn ông này sẽ có thể tin.
Có lẽ ngay cả bản thân Tuyết Lạc cũng rất khó tin cô gả vào nhà họ Phong chỉ là vì nguy cơ lửa xém lông mày của cậu cô Hạ Chính Dương, để báo đáp ơn nuôi dưỡng của ông ta. Không thể thân cận với Phong Lập Hân, vậy thì chăm sóc tốt việc ăn uống của anh ấy, làm tròn nghĩa vụ và trách nhiệm của một người vợ, chỉ vậy mà thôi. Còn về tiền của Phong Lập Hân, có liên quan gì đến Lâm Tuyết Lạc cô chứ? Cô có tay có chân, nuôi được bản thân.
Một câu nghe rất giống lời thật lòng, có lẽ chưa chắc đúng là lời thật lòng.
Phong Hành Lãng liếc mắt nhìn Tuyết Lạc, âm thanh khẽ lạnh. “Yên tâm, tôi sẽ thỏa mãn sở thích về mặt này của em.”
“……” Lời của người đàn ông lại khiến Tuyết Lạc hơi nghẹn, thỏa mãn sở thích mặt nào của cô? Sở thích yêu tiền?
Cô tưởng rằng Phong Hành Lãng sẽ sỉ nhục và nói móc cô trắng trợn một hồi, nhưng anh lại không làm, vậy mà còn nói thỏa mãn sở thích của cô? Xem ra vì anh cả Phong Lập Hân của anh, anh lại rất nhiệt tình.
“Trên lưng rất đau sao?” Phong Hành Lãng khẽ hỏi, nhẹ nhàng mang theo chút từ tính.
Giọng điệu bỗng nhiên thay đổi, Tuyết Lạc vẫn hơi không quen. người đàn ông Phong Hành Lãng này vì quá quan tâm anh cả của anh, từ đó yêu ai yêu cả đường đi mà quan tâm cô sao? Nhưng vừa rồi anh còn cười nhạo da cô dày hơn da anh, cho nên mới chắn lọ sành bỏng người cho anh mà.
Tuyết Lạc cảm giác một chút, vẫn là đau nhức nóng bỏng, cô chỉ có thể cầu nguyện đừng nổi mụn nước, nếu không sẽ để lại sẹo rất khó coi. Lòng yêu cái đẹp ai cũng có, có để lại sẹo hay không lại có ai quan tâm chứ? Có lẽ để lại sẹo mới càng xứng với Phong Lập Hân!
“Không đau.” Tuyết Lạc hờ hững đáp, rồi yên lặng, nghiêng đầu nhìn phong cảnh lướt nhanh qua ngoài cửa sổ.
Một giây sau, Tuyết Lạc cảm thấy lưng dựa của ghế ngồi nghiêng về phía sau, không gian bên này của cô càng rộng hơn Là Phong Hành Lãng điều chỉnh ghế dựa cho cô, tránh cho lưng của cô dựa quá sát vào lưng ghế, như vậy sẽ rất đau.
Tim Tuyết Lạc bỗng nhiên ấm áp, nhưng lời tiếp theo của người đàn ông lại quét bay sự cảm động của cô, chỉ còn lại răng ngứa ngáy.
“Tốt nhất là cởi áo sơ mi ra, sẽ chà vào vết thương, để lại sẹo thì mất đẹp.” Lúc Phong Hành Lãng nói câu này, vô cùng dịu dàng.
Tuyết Lạc cảnh giác lấy hai tay tóm chặt lấy áo sơ mi trên người của cô, tức giận trợn tròn mắt với Phong Hành Lãng, dáng vẻ đề phòng “anh dám”.
Dáng vẻ ác liệt và đáng yêu của người phụ nữ khiến Phong Hành Lãng không khỏi nhếch khóe miệng lên một độ cong đẹp mắt. Thi thoảng trêu người phụ nữ này thực ra cũng khá thú vị, ít nhất lúc này tâm trạng sẽ không quá mức đè nén.
2: Tôi hám của, yêu tiền!
Ferrari như mũi tên rời khỏi dây cung, gầm rú phóng như bay về phía nhà họ Phong. Nếu nói đến thuốc chữa bỏng, chắc hẳn trong bệnh viện bình thường còn không tốt bằng nhà họ Phong. Hơn nữa lưng của một người phụ nữ đâu phải thứ những người không liên quan kia có thể nhìn, có thể sờ? Muốn làm cũng nên là để đích thân Phong Hành Lãng làm.
Chiếc xe thể thao vững vàng đỗ ở trong sân của nhà họ Phong. Tuyết Lạc vừa xuống xe, người đàn ông đã sải bước tới, không nói hai lời đã lại vác cô lên trên vai anh.
“Phong Hành Lãng, anh muốn làm cái gì? Mau thả tôi xuống!” Tuyết Lạc thực sự vô cùng xấu hổ. Một em chồng ở ngay trước mặt người nhà họ Phong mà vác chị dâu như cô trên vai. Nhỡ bị Phong Lập Hân nhìn thấy, vậy còn ra thể thống gì chứ, có muốn để Lâm Tuyết Lạc cô sống nữa không.