⬅ Trước Tiếp ➡
"Cô ta không chết! Tôi muốn tìm được người sống!" Phong Hành Lãng nói tóm tắt lại.
"Phong Hành Lãng, đây là thái độ đi nhờ người ta làm việc hả? Không có thành ý quá rồi nha!" Bạch Mặc lại ngả người vào thành ghế sô pha: "Cậu chơi người phụ nữ tôi vừa mới chơi thì tôi sẽ giúp cậu chuyện này!"
Ba phút sau, từ trong căn phòng siêu xa hoa truyền tới tiếng quỷ khóc sói gào của Bạch Mặc: "Phong Hành Lãng, tôi xxx mười tám đời tổ tông nhà cậu!"
1: Không ai dám cưới, không ai dám đụng
Trong phòng điều trị nhà họ Phong.
Phong Lập Hân lấy xuống máy thở, anh ấy luôn biểu hiện ra mặt tốt nhất của mình trước mặt em trai Phong Hành Lãng.
"Vì sao không chịu nói cho Tuyết Lạc, em mới là chồng về mặt luật pháp của cô ấy?" Phong Lập Hân hô hấp có hơi gấp gáp, nghe có vẻ dùng rất nhiều sức.
"Vậy vì sao anh không chịu làm phẫu thuật cấy da?" Phong Hành Lãng không đáp lời Phong Lập Hân, mà hỏi lại một câu.
"Hành Lãng... sống thật tốt với Tuyết Lạc đi! Cô ấy là cô gái tốt! Chỉ cần em thực lòng đối xử với cô ấy, cô ấy sẽ yêu em." Chủ đề nói chuyện của Phong Lập Hân từ đầu tới cuối luôn vây quanh Tuyết Lạc.
Mà chủ đề của Phong Hành Lãng vẫn cứ nhắc tới tiến trình phẫu thuật cấy da: "Anh nhất định không chịu làm phẫu thuật cấy da là gì ldd sao? Một người phụ nữ mà có thể làm anh vứt bỏ quyết tâm vứt bỏ người em trai là em?"
"Hành Lãng, từ bỏ anh đi! Có lẽ tới một thế giới khác mới là kết cục tốt nhất cho anh!" Phong Lập Hân muốn nắm tay Phong Hành Lãng, nhưng lần này Phong Hành Lãng lại tránh đi.
"Từ bỏ anh sao?" Phong Hành Lãng cười khẩy một tiếng: "Vậy lúc ở kho hàng dưới lòng đất, vì sao anh không chịu từ bỏ em?"
Phong Lập Hân im lặng, một lâu sau mới thở hắt ra một hơi: "Hành Lãng, Tuyết Lạc là cô gái tốt, anh không cho phép em bắt nạt cô ấy!"
"Anh đã quyết định muốn chết rồi còn gì? Đến một thế giới khác, sao anh còn có thể quản em có bắt nạt cô ấy hay không?"
Phong Hành Lãng hừ lạnh một tiếng: "Anh nên nghĩ tới việc em sẽ hung hăng đùa giỡn cô ấy; sau đó thì vứt bỏ cô ấy! Để cho cô ấy trở thành một người bị chồng bỏ không ai dám cưới, không ai dám đụng! Sống không bằng chết!"
"Hành Lãng!" Phong Lập Hân tức giận quát: "Anh không cho phép em làm vậy với Tuyết Lạc!"
"Anh cả đừng nổi giận! Lâm Tuyết Lạc là anh chọn thay cho em. Nếu như anh không muốn thấy cô ấy sống sờ sờ lại bị em đùa chết, anh nên có chút trách nhiệm với tương lai của cô ấy!" Gương mặt tuấn tú của Phong Hành Lãng lộ ra ý cười cực kỳ lạnh lùng.
"Hành Lãng, Tuyết Lạc là một cô gái tốt! Em làm vậy với cô ấy, một ngày nào đó sẽ hối hận cho xem!" Phong Lập Hân lại than vãn một câu.
"Hối hận ạ? Hơn ba tháng này, không một ngày nào em không hối hận! Nằm mơ em cũng hi vọng ban đầu người ở lại mở miệng cống là em!" Chuyện cũ rõ mồn một trước mắt, trong mắt Phong Hành Lãng tràn đầy lửa hận.
"Hành Lãng... em đừng như vậy." Trái tim Phong Lập Hân bị đâm đau đớn.
"Anh, bây giờ em muốn cứu lấy trái tim anh, giống như lúc trước anh muốn cứu em vậy! Anh nghĩ kỹ việc giải phẫu cấy da đi!" Phong Hành Lãng bỏ xuống câu này với ý vị sâu xa, rồi dứt khoát quay người rời đi.
Đưa mắt nhìn bóng lưng cường tráng của Phong Hành Lãng, trái tim Phong Lập Hân lại lần nữa bị đâm tới đau. Sớm biết vậy, trước kia mình chết trong đống đổ nát là được! Bây giờ sống không được, chết không xong, một trái tim không có hi vọng, giữ lại nhịp tim còn có ích gì!
Ấm ức vô tận truyền tới, Phong Hành Lãng quay bước đi vào phòng tân hôn của mình và Lâm Tuyết Lạc.
Trong phòng cưới yên tĩnh làm người ta ngạt thở. Trên giường không có bóng dáng của Lâm Tuyết Lạc, chỉ có đệm chăn đỏ chót mang theo ý vui mừng chói mắt.
Không ở yên trên giường, người phụ nữ ngu ngốc kia lại chạy đi chỗ nào rồi? Nhà họ Hạ?
Cơ thể cường tráng của Phong Hành Lãng nghiêng người nằm xuống, giường tân hôn bị ép thành hình người. Lại dám chạy? Ai cho cô cái gan đó? Nằm chưa được ba phút, người đàn ông đã bật dậy, mục đích rất rõ ràng: "Đi bắt người phụ nữ kia!
Dưới tầng, thím An đang chuẩn bị lên tầng hỏi tối Phong Hành Lãng muốn ăn gì. Bởi vì bà vừa thấy Phong Hành Lãng ra khỏi phòng điều trị, trên gương mặt tuấn tú áp chế tức giận.
2: Không ai dám cưới, không ai dám đụng
"Cậu hai, đêm cậu muốn ăn gì?" Thím An đau lòng, dịu dàng hỏi.
"Mợ chủ đâu?" Phong Hành Lãng lạnh lùng hỏi.
"Mợ đang ở đọc sách trong phòng cho khách dưới tầng. Chiều không đi ra ngoài." Thím An báo cáo hành tung của Tuyết Lạc nửa ngày này cho Phong Hành Lãng. Đồng thời Phong Hành Lãng cũng dặn thím An không cho phép mợ chủ ra ngoài.
Chuyển vào phòng cho khách? Người phụ nữ này đúng là thích dày vò. Việc Tuyết Lạc không rời khỏi nhà họ Phong làm cho mày kiếm của Phong Hành Lãng hơi dãn ra một chút. Cũng biết điều đấy! Không lại bắt anh ta tới nhà họ Hạ vớt người, có điều sẽ không dễ nói chuyện như trước đâu!
Cửa phòng cho khách chỉ đóng chứ không khóa. Lúc Phong Hành Lãng đẩy cửa vào, Tuyết Lạc đang nằm sấp trên giường, lật xem sách trị bỏng. Tuy cô không thể nào tinh thông trị bỏng như thầy thuốc Kim, nhưng đồ ăn nào, rau quả nào có tác dụng phụ trị liệu vết bỏng, Tuyết Lạc đã học được nhiều.
Vì chỗ bỏng ở sau lưng vẫn bị đau lâm râm, cho nên Tuyết Lạc đã mặc một chiếc áo ngủ hai dây.
Nghe thấy có tiếng đẩy cửa, Tuyết Lạc cảnh giác nhìn qua: Lại là Phong Hành Lãng!
Người đàn ông này đúng là không có chút phép tắc nào hết. Ngay cả lễ tiết tối thiểu nhất là gõ cửa cũng không biết làm. Tuyết Lạc lập tức quấn chăn mỏng lên người mình, che kín cơ thể.
Nhìn thấy gương mặt u ám đen sì của người đàn ông, ý thức được tâm trạng lúc này của anh hẳn rất tệ. Tuyết Lạc không chất vất chuyện vì sao Phong Hành Lãng không gõ cửa nữa. Chắc hẳn việc hiểu lễ nghi này không thể hai ba câu là dạy được. Với cả, đó là chuyện của ba mẹ anh ta, Tuyết Lạc không quả nổi người đàn ông ngang ngược này!
Mới đi ra từ phòng điều trị, tâm trạng Phong Hành Lãng xấu vô cùng. Dưới cái nhìn chăm chú của Tuyết Lạc, anh  đi tới giường, sau đó nặng nề nằm thẳng bên cạnh Tuyết Lạc.
Tuyết Lạc hoảng hốt, vội muốn bỏ dậy khỏi giường, một giọng nói lạnh thấu xương vang lên bên tai cô:
"Nếu em dám chạy, bây giờ tôi sẽ ngủ với em luôn!" Lần này, Phong Hành Lãng dùng từ rất thẳng thắn. Một chữ "ngủ" làm Tuyết Lạc không dám chạy nữa.
Tuyết Lạc tính toán và cân nhắc: Mình đi ra khỏi phòng cho khách, lại xuyên qua phòng khách chạy ra sân nhà họ Phong ít nhất cũng phải nửa phút; mà người đàn ông nằm này đuổi kịp mình, cũng tóm được mình đoán chừng chỉ cần mười giây... hoặc là ít hơn.
Tuyết Lạc cảm thấy nếu mình chạy trốn thật thì đúng là có hơi mạo hiểm. Cho dù vọt tới phòng khách kêu cứu với Phong Lập Hân, dựa vào việc anh đi lại bất tiện, nói không chừng chờ anh đi xe lăn ra khỏi phòng điều trị, Phong Hành Lãng đã giải quyết mình tại chỗ rồi. Mà bây giờ quản gia Mạc và thím An nghiễm nhiên là đồng lõa với Phong Hành Lãng.
Tuyết Lạc tưởng tượng: Nếu như mình không chạy, người đàn ông này có phải sẽ không có ý định ngủ với mình không? Nhưng ở cùng phòng với anh ta, Tuyết Lạc có cảm giác bi thương mà phải câm như hến.
"Không ngại tôi hút thuốc chứ?" Giọng nói của Phong Hành Lãng khàn khàn, ẩn nhẫn như phát ra từ sâu trong yết hầu, giống như tự hỏi tự trả lời, chưa đợi Tuyết Lạc tỉnh hồn để lên tiếng đáp, Phong Hành Lãng đã móc bao thuốc lá ra, châm một điếu hút.
Mùi khói cay đi một vòng trong phổi, tâm trạng Phong Hành Lãng như bình tĩnh hơn. Khói mù lượn lờ trên gương mặt tuấn tú, giữ kín như bưng.
Tuyết Lạc vẫn luôn im lặng. Yên lặng đứng dậy, yên lặng đi tới cửa phòng.
"Quay lại!" Phong Hành Lãng gầm khẽ, đây là thẻ vàng cuối cùng trước khi anh nổi giận.
"Tôi đi lấy cho anh cái gạt tàn." Tiếng của Tuyết Lạc dịu dàng, nhưng có thể hóa giải sự ngang ngược của người đàn ông.
Thật ra theo Tuyết Lạc: Phong Hành Lãng ngang ngược cũng không đáng sợ; đáng sợ là Phong Hành Lãng gian tà không theo khuôn phép. Vế trước chỉ hùng hổ quát cô, mà vế sau thì sẽ khinh bạc cô bất chấp nguyên tắc.
1: Dường như thời gian này cũng rất thú vị
Cho tới khi Tuyết Lạc mang gạt tàn thuốc ở phòng khách đặt vào tay Phong Hành Lãng, đôi mắt sắc bén của người kia mới dịu đi chút.
Ngón tay xương khớp rõ ràng kẹp lấy điếu thuốc, ưu nhã hẩy đầu thuốc vào trong gạt tàn, lại cho lên môi hít sâu một hơi, khói mù lượn lờ quanh gương mặt anh tuấn, làm cô lùi lại vì ghét mùi khó. Nhưng bị Phong Hành Lãng tóm được cổ tay.
⬅ Trước Tiếp ➡