⬅ Trước Tiếp ➡
"Mợ chủ, uống chút súp bồ câu đi. Dưỡng nhan đẹp da đấy, còn có thể liền da lành sẹo." Thím An đặt bát súp chim bồ câu vào tay Tuyết Lạc.
Tuyết Lạc mặc áo ngủ tơ tằm rộng rãi, cả người nhỏ xinh cuộn tròn, cực kỳ động lòng người. Cô không muốn tránh thím An vừa rồi vì sao không giúp cô. Dù sao thím An chỉ là một người làm trong nhà, bà cũng không làm gì được Phong Hành Lãng.
Vốn không muốn uống, nhưng vừa nghe nói có thể liền da lành sẹo, Tuyết Lạc vẫn miễn cưỡng uống mấy hớp súp. Cô không muốn sau lưng mình có để lại vết sẹo xấu xí đâu.
"Mợ chủ này, vừa rồi cậu hai còn dặn tôi chú ý đồ ăn cho mợ mấy hôm nay đó. Có thể thấy được trong lòng cậu ấy quan tâm mợ nhiều hơn rồi." Thím An cố hết sức nói lời tốt đẹp cho Phong Hành Lãng. Mục đích rất rõ ràng, chính là muốn Tuyết Lạc và Phong Hành Lãng có thể tương thân tương ái.
Một cậu em chồng quan tâm tới chị dâu... Chủ đề này sao nghe mà làm cho người ta suy nghĩ lung tung thế nhỉ.
Thấy Tuyết Lạc im lặng, thím An lại bắt đầu luyên thuyên về Phong Hành Lãng tốt thế nào: "Mợ chủ, cậu hai chỉ lạnh lùng chút thôi, tính tình cũng hơi xấu, thật ra cậu ấy là người tốt. Trọng tình trọng nghĩa, sẽ là một người chồng tốt!"
Tuyết Lạc cảm thấy thím An càng nói càng không đáng tin, nhất là câu cuối: "sẽ là một người chồng tốt", có ý gì chứ? Có liên quan tới Lâm Tuyết Lạc cô sao?
"Thím An, nếu thím đã thấy Phong Hành Lãng tốt thế thì nên sớm ngày tìm cho anh ta một cô gái để anh ta thành gia lập thất đi. Cũng coi như có thể giúp tôi và Lập Hân!" Tuyết Lạc tiếp nhận lời của thím An, cô thực sự nghe không lọt tai những lời khen lên tận mây của thím với Phong Hành Lãng.
Rõ ràng thím An ngạc nhiên chút, lúc này mới ý thức được: Tuyết Lạc vẫn luôn cho rằng Phong Lập Hân mới là chồng của cô.
1: Người nhà họ Phong này sao không có một ai bình thường vậy?
Thím An không khỏi lặng lẽ hít sâu một hơi. Bà biết: từ khi cậu cả Phong bị hãm hại thiêu phỏng, cậu hai Phong Phong Hành Lãng bắt đầu thù ghét tất cả mọi người. Trong đó đương nhiên bao gồm Lâm Tuyết Lạc mà cậu cả Phong Lập Hân vội vàng tìm làm vợ cho mình. Cho nên Phong Hành Lãng mới lấy danh nghĩa là tìm bạn trăm năm cho Phong Lập Hân.
Một cô gái bằng lòng gả cho một người bị lửa thiêu phòng không thể sinh hoạt nổi cuộc sống bình thường, một người tàn tật mang diện mạo dữ tợn, cô sẽ có mưu đồ gì đây? Người ta đều sẽ nghĩ: Lâm Tuyết Lạc gả vào nhà họ Phong là có mưu đồ khác.
Trong đó điều làm cho thím An lo lắng nhất chính là: Tuyết Lạc và những người xấu làm hại hai anh em nhà họ Phong là cùng một bọn. Mục đích đúng là vì tìm hiểu tình hình Phong Lập Hân bị thương thế nào. Đổi một câu khác khó nghe hơn: khi nào Phong Lập Hân chết!
Nhưng vài ngày trước, đối mặt với pnm hùng hổ ép giám định y học, biểu hiện của Tuyết Lạc rất cứng cỏi và dũng cảm, lại làm cho thím An cảm thấy: bọn họ không phải một giuộc, bà bằng lòng tin Tuyết Lạc trong sạch.
Thím An tin vào trực giác của mình! Nhưng vài người chưa hẳn có thể tin! Về phần người mà mợ hai Lâm Tuyết Lạc gả cho không phải Phong Lập Hân mà là cậu hai Phong Hành Lãng, đây là bí mật, vẫn nên để cho cậu hai Phong Hành Lãng chủ động nói với vợ của mình đi!
Trước khi hai anh em họ chưa thoát được nguy hiểm, thím An cảm thấy mọi thứ vẫn nên cẩn thận thì hơn! Mợ chủ bị ấm ức, cũng chỉ đành cho rằng làm việc tốt thường gian nan!
Dừng một chút, thím An lại hỏi thử: "Mợ chủ à, mợ cảm thấy cậu hai Phong Hành Lãng thế nào?" Bà muốn nghe Tuyết Lạc chính miệng nói ra cách nhìn của cô về cậu hai nhà họ Phong.
Lại nhắc tới Phong Hành Lãng? Tuyết Lạc thực lòng không có cảm tình gì, bèn không mặn không nhạt hừ một tiếng: "Con người anh ta chẳng ra sao cả!"
Đầu tiên thím An khẽ giật mình, sau đó thì cười một tiếng: "Nếu thực sự chẳng ra sao, mợ còn cản hũ nóng cho cậu ấy làm gì?"
Gương mặt Tuyết Lạc lập tức đỏ bừng: "Thím An, sao... sao thím biết?"
"Cậu hai vừa mới nói cho tôi biết hết! Tôi nghe giọng cậu hai, hình như cảm động lắm." Chỉ cần nhắc tới Phong Hành Lãng, thím An bèn hướng dư luận tới điểm tốt.
Tuyết Lạc cau mày: Sao cái người này gì cũng nói thế! Xả thân cứu anh ta? Khiến cho người chị dâu như cô thật giống như có ý với anh ta vậy!
"Thím An đừng hiểu lầm! Tôi chỉ không may đụng vào cái hũ đó thôi. Hoàn toàn không phải cố ý đi cản cho anh ta."
Tuyết Lạc giải thích, càng che càng lộ. Mà thím An thì làm bộ cười cười không nói. Tuyết Lạc lập tức nhanh trí chuyển chủ đề: "Thím An, thím đã tận mắt thấy Phong Hành Lãng đối xử vô lễ với chị dâu mình, sao thím còn che chở cho anh ta? Anh ta làm thế không thấy có lỗi với anh Phong Lập Hân của mình sao?"
Tuyết Lạc biết dăm ba câu không thay đổi được cách nhìn và sự thiên vị của thím An với Phong Hành Lãng. Cô chỉ mong sao thím An có thể đứng ở lập trường của Phong Lập Hân để cảm nhận được chuyện này.
"Mợ chủ à, mợ và cậu hai yên ổn mới là niềm an ủi tốt nhất cho cậu cả!" Nhưng không ngờ thím An lại tiếp tục bao che.
Tuyết Lạc cũng muốn ở chung yên ổn với cậu em chồng Phong Hành Lãng này. Nhưng vấn đề quan trọng là: Anh ta hoàn toàn không tôn trọng người chị dâu như cô! Nào có em chồng này tự tay bôi thuốc trị bỏng cho chị dâu! Còn nói lời hoa mỹ gì mà: Không muốn cho người đàn ông khác thấy cơ thể của cô!
Vậy một cậu em chồng như anh ta thì được nhìn hả! Đúng là vừa bá đạo vừa vô lễ!
"Thím An, sao thím lại không hiểu thế: Phong Hành Lãng khinh bạc tôi, chẳng khác nào không tôn trọng anh trai của anh ta. Sao thím còn bao che, nói chuyện thay cho anh ta? Vì duy trì hòa thuận bên ngoài, chẳng lẽ thím còn dung túng cho Phong Hành Lãng làm những chuyện như vậy à?"
Tuyết Lạc ấm ức, nhưng cô nhẫn nhịn. Cô cũng muốn lấy đại cục làm trọng, nhưng nếu lấy đại cục làm trọng thế này, không thể nghi ngờ đang chà đạp tôn nghiêm đàn ông của Phong Lập Hân.
2: Người nhà họ Phong này sao không có một ai bình thường vậy?
"Thím An, nếu thím không chịu nói mát thuyết phục Phong Hành Lãng, vậy tôi sẽ đi tìm quản gia Mạc! Nếu quản gia Mạc cũng bao che, vậy tôi đi tìm Lập Hân! Tôi không tin Lập Hân vì duy trì hòa thuận bên ngoài mà dung túng đứa em trai bảo bối của mình vô lễ với chị dâu như tôi!"
Tuyết Lạc không muốn quấy rầy Phong Lập Hân nghỉ ngơi. Nếu vì một vài việc vặt linh tinh trong nhà ảnh hưởng tới bệnh tình của Phong Lập Hân, Tuyết Lạc sẽ cảm thấy áy náy. Nhưng chỉ dựa vào chút sức lực yếu ớt của cô đi đối phó với loại đàn ông ngang ngược bá đạo như Phong Hành Lãng, Tuyết Lạc vẫn có lòng mà không đủ sức. Nói lý với anh ta chả khác nào đàn gẩy tai trâu; dựa vào trí, hình như trí thông minh của anh ta không có thấp...
"Ha ha..." Thật không ngờ, Tuyết Lạc lòng đầy căm phẫn lại làm cho thím An vui vẻ: "Được rồi mợ chủ, tôi nhất định sẽ nói với cậu hai! Nhưng thím An tin rằng: người có lòng cuối cùng sẽ gặp được trái ngọt!"
Lần này Tuyết Lạc càng kinh ngạc: người có lòng cuối cùng sẽ gặp được trái ngọt? Thế này là có ý gì? Chẳng lẽ thím An muốn tác hợp mình với Phong Hành Lãng ư?
Bất ngờ nghĩ vậy, Tuyết Lạc cũng giật mình kêu lên!
Người nhà họ Phong này sao không có ai bình thường vậy?
Dạ Trang, vốn là nơi lớn nhất của Vương Quốc giải trí.
Cửa sổ khảm thủy tinh bảy sắc, lụa mỏng bay phất phơ, ghế tựa mềm lưng cao lộ ra đường cong dưới đèn treo hình nhánh san hô, âm nhạc thùng thùng vọng tới từng đợt. Hơi thở phóng túng quanh quẩn kèm theo hormone nồng đậm của nam và nữ.
Cô gái cười khanh khách yêu kiều, âm thanh tươi đẹp và tràn đầy trẻ trung. Tay nhỏ như rắn với vào trong đồ vét được đặt riêng của người đàn ông.
Người đàn ông tên Bạch Mặc, người ta gọi là "Thái tử Mặc", thái tử duy nhất của toàn bộ Vương quốc giải trí.
Bạch Mặc, Nghiêm Bang, Phong Hành Lãng, bị dán lên thân thương hiệu tài phiệt mới nổi của Thượng Hải. Ngoài mặt, bọn họ lấy danh xung khắc như nước với lửa thị chúng, không ai biết rằng bọn họ lại thân tới mức có thể mặc chung một cái quần.
Lúc Phong Hành Lãng đi nhanh vào căn phòng kim cương VIP siêu xa hoa, Bạch Mặc và hai cô gái kia đang chơi tới quên trời.
Dáng dấp Bạch Mặc đẹp như thần tiên, mặc một bộ đồ trắng bình thường, cực kỳ giống mỹ nam cổ đại bước ra từ trong tranh.
Sau khi nhìn thấy Phong Hành Lãng, Bạch Mặc tét một cái lên mông của một trong hai cô gái, lười biếng nói: "Em đi hầu hạ Phong nhị gia đi!"
Mày kiếm của Phong Hành Lãng cau lại: "Không chơi!"
"Làm gì mà bày ra cái mặt lạnh thế? Chê tôi chơi rồi à? Hai ta cũng đâu phải chưa từng chơi với nhau!" Bạch Mặc môi đỏ rằng trắng, cười đến yêu nghiệt.
"Các người ra ngoài đi! Tôi có chuyện cần nói với thái tử nhà các người!" Phong Hành Lãng đuổi hai cô gái quần áo đang xộc xệch đi.
"Bàn chuyện đứng đắn thật à? Trời ơi..." Bạch Mặc vỗ trán mình một cái: "Cậu ép một người không đứng đắn bàn chuyện đứng đắn, thế này chẳng phải lấy mạng tôi sao?"
"Mặc, giúp tôi tra một người. Người này cực kỳ quan trọng với tôi!" Phong Hành Lãng đẩy một tấm hình qua.
Bạch Mặc ghét nhất cái dáng vẻ chững chạc đàng hoàng này của Phong Hành Lãng, cực kỳ áp lực! Làm cho anh ta cũng chỉ đành giả bộ đứng đắn theo Phong Hành Lãng.
Anh ta nhận ảnh chụp, cũng ngồi thẳng cái cơ thể lười biếng lên: "Cô gái này... ở chỗ tôi đánh piano hơn một tháng. Bán nghệ không bán thân! Cô ta không phải người mà anh cậu nhìn trúng hả? Hơn một tháng, mỗi ngày anh cậu tới đây đều chọn cô ta đánh đàn! Sao vậy, cậu muốn đổi khẩu vị, thử chơi cùng một người với anh trai cậu hả?"
Phong Hành Lãng đã quen vẻ không đứng đắn của Bạch Mặc. Nếu anh ta có thể nói năng nghiêm chỉnh, vậy anh ta sẽ không tên là Bạch Mặc nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡