Sau khi cửa phòng sách đóng chặt, quản gia Mạc mới nhỏ giọng nói: "Cậu hai, cậu xem, đây là di chúc mà cậu cả nháp ra. Tôi sao chép từ chỗ luật sự đấy."
"Di chúc? Anh của tôi đang yên đang lành sao lại lập di chúc?" Phong Hành Lãng nghiêm túc nói, nhưng sau khi nhận bản sao chép tờ di chúc trong túi hồ sơ mà Phong Lập Hân đưa cho luật sư, cả người như bùng nổ.
"Anh của tôi lại muốn chắp tay đưa tập đoàn Phong thị cho Phong Nhất Minh? Anh ấy điên rồi à?" Đây là điều mà Phong Hành Lãng tuyệt đối không hiểu nổi. pnm là một trong người người tình nghi hãm hại hai anh em nhà họ Phong. Chẳng những ông ta có động cơ gây án, mà còn đã sớm có dự mưu gây án.
"Cậu hai, tôi nghĩ cậu cả làm thế không thể nghi ngờ gì là muốn bảo vệ người em trai là cậu! Chỉ có giao tập đoàn Phong thị cho pnm, ông ta mới có thể tha cho cậu một con đường sống! Cậu cả đây là xóa bỏ rủi ro cho cậu, dụng tâm lương khổ đấy!" Nước mắt tuôn đầy mặt quản gia Mạc.
Có lẽ vào khoảnh khắc trước khi chết, Phong Lập Hân vẫn không quên người em trai cùng cha khác mẹ. Vì Phong Hành Lãng, anh có thể từ bỏ mọi thứ, bao gồm cả tính mạng mình! Nhưng càng như vậy, Phong Hành Lãng càng không có cách nào buông tay! Anh sẽ khoogn trơ mắt nhìn pnm cướp đi mọi thứ vốn nên thuộc về anh trai Phong Lập Hân của mình!
"Có Phong Hành Lãng tôi ở đây, vĩnh viễn đừng hòng có được tập đoàn Phong thị!" Trong mắt Phong Hành Lãng lần nữa tản ra vẻ thâm thù đại hận.
"Nhưng cậu cả mới là người thừa kế tập đoàn Phong thị, cậu ấy có lập di chúc cũng có quyền là người đại diện hợp pháp cho tập đoàn Phong thị!" Quản gia Mạc nhắc nhở.
Phong Hành Lãng nhíu hàng mày anh tuấn, hơi trầm tư, rồi lạnh lùng nói: " Nếu như anh của tôi biết Lam Du Du không chết... Ông nói xem anh ấy còn sa sút tinh thần như này không?"
"Sao cơ ạ? Cô Lam chưa chết?" Con người quản gia Mạc như sáng lên: "Tin này có thể tin được không?"
"Hẳn là tin được! Có điều người phụ nữ kia như cố ý tránh né điều gì, giấu mình rất kĩ!" Phong Hành Lãng híp mắt, ngón tay khẽ gõ lên bản di chúc kia.
"Đây đúng là một tin tốt..." Nhưng sau đó, quản gia Mạc lại than khẽ một tiếng: "Chưa chắc đã không phải là một tin xấu."
"Một tin xấu ư? Sao lại nói vậy?" Phong Hành Lãng trầm giọng hỏi.
"Cậu hai cũng biết, lúc cậu cả theo đuổi cô Lam, có thể nói là thâm tình vô cùng. Khi biết tin cô Lam không chết, đương nhiên cậu cả sẽ vui, nhưng sau đó thì sao? Dựa vào tính tình của cậu cả, cậu ấy sẽ tự ti về tình trạng của mình. Muốn yêu nhưng lại không thể yêu, sẽ chỉ làm cậu ấy càng thêm đau khổ!" Là người làm trong nhà họ Phong ba mươi năm rồi, quản gia Mạc đúng là hiểu tâm tính của cậu cả Phong Lập Hân.
2: Muốn yêu mà không thể yêu
"Vì sao muốn yêu lại không thể yêu? Chỉ cần anh tôi thích, cho dù phải cướp, tôi cũng sẽ ném Lam Du Du lên giường anh ấy." Phong Hành Lãng cười khẩy, chỉ cần Phong Lập Hân muốn, anh nhất định sẽ thành toàn.
Nhưng quản gia Mạc chỉ biết lắc đầu thở dài: Có lẽ việc cậu cả Phong chưa làm được chính là ngăn cản cái tính bá đạo ngang ngược của cậu hai.
Đêm đã khuya, Tuyết Lạc ngồi trước bàn sách suy nghĩ dàn bài cho luận văn tốt nghiệp. Ngành cô học là Khoa Thiết kế Truyền thông Trực quan, cô chưa có kinh nghiệm thực tế nên chỉ đành viết lý luận suông trên giấy.
Phong Hành Lãng đi tới, đặt một chồng tài liệu cực dày lên bàn.
"Đây là tài liệu của tập đoàn Phong thị, đêm nay em nhất định phải xem hết. Trong đó có một bổ nhiệm và miễn nhiệm chức vụ, tốt nhất phải học thuộc lòng. Ngày mai em và anh trai tôi cùng tới đại hội cổ đông của tập đoàn Phong thị!"
Tuyết Lạc cầm tài liệu lật xem mấy hồi, có hơi không tự tin hỏi: "Phong Hành Lãng, anh không đi cùng với anh của anh à?"
Tập đoàn Phong thị cũng có tiếng tăm ở Thượng Hải. Tuyết Lạc chưa trải việc đời, đột nhiên đi cùng Phong Lập Hân tới đại hội cổ đông gì gì đó thì đúng là có hơi thấp thỏm.
Thấy trong mắt người phụ nữ lộ ra vẻ dựa dẫm vào mình, Phong Hành Lãng có hơi cong môi, mỉm cười: "Không phải em vẫn luôn la hét muốn ở riêng với anh tôi sao? Tôi cho em cơ hội này đấy."
"Nhưng... nhưng mà, đại hội cổ đông khủng như vậy, anh của anh nhất định cần anh hơn." Tuyết Lạc vội vàng nói.
"Anh tôi cần tôi hay cô cần tôi?" Phong Hành Lãng hạ giọng, không đứng đắn hỏi.
Gương mặt xinh đẹp, dịu dàng của Tuyết Lạc có hơi đỏ: "Đương nhiên anh của anh cần anh! Anh là em trai của anh ấy, nhất định anh phải giúp anh ấy cùng quản lý tốt tập đoàn Phong thị rồi!"
Nhưng Phong Hành Lãng khẽ thở dài một hơi: "Tiếc là đứa con riêng như tôi không được nhà họ Phong chào đón! Từ khi tôi được đưa vào nhà họ Phong, đã bị tước đoạt quyền thừa hưởng bất cứ tài sản gì của nhà họ Phong rồi!"
Lúc Phong Hành Lãng nói lời này cũng có phần vô hại, dường như không có vẻ buồn rầu gì. Chỉ một tập đoàn Phong thị mà thôi, Phong Hành Lãng chưa từng có ý dòm ngó tới!
Nhưng anh không quan tâm không có nghĩa là anh sẽ bỏ mặc Phong Lập Hân chắp tay đưa nó cho Phong Nhất Minh.
"Phong Hành Lãng, ngày mai anh cũng đi được không? Coi như giúp anh trai anh." Tuyết Lạc khẩn cầu lần nữa.
Phong Hành Lãng đương nhiên sẽ đi! Có điều cách đi có hơi khác.
Đột nhiên, Phong Hành Lãng nhếch môi, thốt ra một câu thèm đòn: "Muốn mai tôi đi cũng được... Có điều đêm nay em theo tôi đi, cho tôi ở lại trong phòng em!"
Tuyết Lạc hận đến nghiến răng, gằn từng chữ một: "Phong Hành Lãng, bây giờ anh đi ra ngoài cho tôi! Ngay lập tức!"
"..." Nếu không phải đêm này còn có việc, dường như trêu chọc cô gái có gai này cũng khá thú vị.
Vì đọc tài liệu quá khuya, khi Tuyết Lạc tỉnh lại đã sắp 9 giờ.
Chuông điện thoại đáng ghét sao không kêu vậy? Tuyết Lạc vội chạy vào toilet, nhanh chóng rửa ráy bản thân. Chỉ buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, trang điểm nhẹ rồi chạy vội ra ngoài.
Tuyết Lạc xinh đẹp, cả người tràn đầy sức sống làm cho người ta thấy mà thoải mái, trái tim như rọi vào nắng ấm.
Trong phòng khách, có vẻ "Phong Lập Hân" đã ăn sáng xong, đang lặng lẽ ngồi trên xe lăn chờ Tuyết Lạc dậy trễ. Lúc bóng dáng như bươm bướm rơi vào mắt anh, trong con ngươi không kìm được lóe sáng.
"Phong Lập Hân" có thể ngồi, có thể ăn, có thể động, thậm chí còn có thể trêu chọc Tuyết Lạc tuyệt đối không phải Phong Lập Hân chính gốc. Mà là Phong Hành Lãng mang da nhân tạo nửa người.
"Lập Hân, xin lỗi... Em dậy trễ, bắt anh chờ lâu rồi đúng không?" Tuyết Lạc lập tức cúi mình, chân thành cầm bàn tay đã dính da giả của Phong Hành Lãng, một bàn tay quỷ dị đầy sẹo.
1: Nắm như vậy, em có đau không?
Đối mặt với khuôn mặt dữ tợn của “Phong Lập Hân” thì Tuyết Lạc đã không còn sợ nữa. Tuy nói ngoại hình có kinh khủng chút, nhưng cô biết rằng bên dưới làn da chảy bỏng này từng có một người đàn ông đẹp trai xuất sắc.
Sự dịu dàng của người phụ nữ để cho Phong Hành Lãng rất hưởng thụ. Anh có thể tự tại vuốt ve mái tóc dài của cô, nhẹ nhàng ôm lấy cùng với ngửi mùi thơm của cô.
“Lập Hân, anh có cảm giác tốt hơn chút nào không? Những ngày qua, em thật sự lo lắng cho anh.” Tuyết Lạc ứa nước mắt, cô nắm thật chặt cánh tay Phong Hành Lãng, nói cho anh biết mấy ngày qua nhớ thương và lo lắng cho anh.
Gương mặt Phong Hành Lãng dưới lớp da lạnh lẽo, nhưng Tuyết Lạc lại không nhìn ra.
“Gọi anh là chồng.” Giống như anh rất không thích nghe thấy Tuyết lạc dùng giọng điệu mềm mại không xương gọi anh là “Lập Hân”, anh nói bằng giọng già nua.
Trước khi đi về, Tuyết Lạc không ngừng hướng lên lầu nhìn quanh, cũng hỏi thăm “Phong Lập Hân” : “Chồng ơi, chúng ta không đợi Phong Hành Lãng sao?”
Không khó để nghe ra lời nói của cô tràn đầy vẻ dựa dẫm vào Phong Hành Lãng, cô lo lắng cô và “Phong Lập Hân” sẽ không thể tham gia cuộc họp cổ đông lớn của tập đoàn Phong thị.
“Không cần chờ nó, chúng ta đi thôi.”
Phong Hành Lãng nắm tay Tuyết Lạc, tuy nói cách làn da nhân tạo rất không thoải mái, nhưng người phụ nữ thuận theo thoáng có thể đền bù thiếu sót này.
“Phong Lập Hân” có thể tự mình xuất hiện tại cuộc họp cổ đông, các cổ đông đều xôn xao. Thì ra bệnh tình của Phong Lập Hân không hề giống Phong Nhất Minh nói chỉ còn treo một đường, tuy nói Phong Lập Hân bị bỏng nặng, mặt bị bỏng hết sức dữ tợn, hưng khí chất của anh so với từ trước càng mạnh mẽ hơn, ngay cả Phong Nhất Minh cũng kinh ngạc không thôi.
Lần đó nháo ra trò hề cũng không thể để cho anh ta làm giám định cho Phong Lập Hân như ý nguyện, cho nên anh ta liền tung tin đồn nói Phong Lập Hân sắp chết, anh ta là người thừa kế thứ hai lập tức có thể thuận lý thành chương tiếp quản tập đoàn Phong thị rồi.
Nhưng ngàn lần Phong Nhất Minh cũng không nghĩ đến, “Phong Lập Hân” vẫn có thể khỏe như vâm xuất hiện trước mặt mọi người.
“Mặc dù mặt Phong Lập Hân tôi bị hủy, nhưng đầu óc thì vẫn tốt. Hoa hồng cuối năm của các vị cổ đông, chỉ biết sẽ hơn lúc trước tôi đã cam kết với mọi người.” Giọng Phong Hành Lãng khàn khàn , mặc dù không thể biết được đó có phải là giọng điệu của Phong Lập Hân hay không, nhưng tin tức này đã khiến người rất vui, giành được từng trận vỗ tay của nhóm cổ đông.