⬅ Trước Tiếp ➡
“Xin mọi người yên tâm, em trai Phong Hành Lãng của tôi chắc sẽ không mơ ước tập đoàn Phong thị, nó cũng không nhỏ nhen như vậy. Tập đoàn Phong thị chúng ta chỉ biết em trai tôi ở thành phố Thân có quyền thế mà còn thu lợi rất nhiều, Mục đích hôm nay tôi đến, một làn trấn an lòng người, hai là xác định việc bổ nhiệm và miễn nhiệm các chức vụ từ cấp trung trở lên của tập đoàn Phong thị.”
Phong Hành Lãng đã kiểm soát toàn bộ hiện trường chỉ bằng một vài từ, độc đoán sắc sảo và tài năng.
Tuyết Lạc đã nhìn “Phong Lập Hân” với cặp mắt khác xưa, được rồi, thật ra thì cái người để cho cô nhìn với cặp mắt khác xưa, cũng là Phong Hành Lãng, là người chồng hợp pháp của Tuyết Lạc cô.
Vì trấn an Phong Nhất Minh, Phong Hành Lãng giao trách nhiệm nặng nề của phòng Phát triển thị trường cho anh ta, dưới tình huống cũng không thay đổi mạnh mẽ, lại sắp xếp mộ nữ bạch cốt tinh Phố Wall vào phòng Tài vụ của tập đoàn Phong thị.
Sau khi Tuyết Lạc đọc xong thư bổ nhiệm và sa thải khỏi tập đoàn Phong thị, các cổ đông đã xì xào bàn tán và không bày tỏ sự bất mãn mạnh mẽ nào, ít nhiều, khi bọn họ đối mặt với ông cụ nhà họ Phong, bọn họ sẽ bảo vệ được người thừa kế thứ nhất Phong Lập Hân mà không phải là Phong Nhất Minh.
Trước mặt các cổ đông, tối đa hóa lợi ích là điều họ coi trọng hơn cả.
Một điều nữa là: quyền lực của Phong Hành Lãng ở thành phố Thân dường như đã đạt đến mức không thể xem thường. Anh có mối quan hệ sâu sắc với anh trai Phong Lập Hân, điều này chỉ làm cho tập đoàn Phong thị có lợi hơn.
Trước khi Phong Lập Hân có thể tập hợp được, đầu tiên Phong Hành Lãng phải làm, chính là duy trì và ổn định.
2: Nắn bóp như vậy, anh có đau không?
Cho đến khi lên chiếc xe Lincoln dài Tuyết Lạc mới thở phào nhẹ nhõm, cô thực sự không ngờ mọi thứ lại suôn sẻ như vậy, ngoài ra, cô thậm chí còn ấn tượng hơn với việc Phong Hành Lãng đóng giả Phong Lập Hân, ck của cô quả nhiên thật xuất sắc.
Không biết, người đàn ông Tuyết Lạc hâm mộ, chính là người chồng hợp pháp Phong Hành Lãng.
“Lập Hân, có mệt không?” Tuyết Lạc đi theo bên cạnh xe lăn, tỉ mỉ nắm bả vai cho “Phong Lập Hân”, động tác rất là mềm mại: “Em nắn bóp như vậy sẽ làm anh đau không?”
Phong Hành Lãng híp mắt hưởng thụ người phụ nữ đang làm cho chồng mình, nhưng Tuyết Lạc gọi tên “Lập Hân” thì vẫn hơi giận liếc mắt, nhẹ xì một tiếng: “Gọi chồng.”
“ ... Chồng.” Tuyết Lạc mới gặp mặt “Phong Lập Hân” vài lần , nay đột nhiên đổi giọng gọi anh là chồng, vẫn còn có chút xấu hổ. Nghĩ một chút mình và anh ngay cả giấy đăng ký kết hôn cũng đã lĩnh rồi, Tuyết Lạc cũng thoải mái một chút: “Hôm nay anh thật là giỏi. Thật làm cho tôi nhìn với cặp mắt khác xưa.”
Tuyết Lạc không che giấu sự sùng bái của mình với anh chút nào, khuôn mặt bị hủy, nhưng vẫn không ngăn trở được sự tài giỏi của anh.
Một câu “hôm nay thật giỏi”, cổ họng Phong Hành Lãng thắt lại khi nghe thấy điều đó. Khi một người phụ nữ khen một người đàn ông như thế này, chắc chắn sẽ khiến người ta phải suy nghĩ về những khía cạnh khác. Có vẻ như Phong Hành Lãng mới nhận ra rằng, anh người chồng hợp pháp của cô, vẫn chưa thực thiện được quyền làm chồng của mình.
Nhìn nghiêng khuôn mặt đang vui vẻ của người phụ nữ, cơ thể Phong Hành Lãng tràn ngập tình cảm kì lạ: tình cảm nguyên sơ nhất của một người đàn ông.
Là lúc hướng về người phụ nữ yêu cầu thứ thuộc về anh, trong thân thể sạch sẽ, thuộc bằng sáng chế của Phong Hành Lãng.
Cảm nhận được người đàn ông đang nhìn chằm chằm vào mình, khuôn mặt thanh tú của Tuyết Lạc được nhuộm một màu đỏ rực.
Bởi vì vết da bỏng không thể gặp gió và ánh nắng , nên trước khi xuống xe, Tuyết Lạc đã quấn thảm kỹ lưỡng ở hai cánh tay và trên đùi của Phong Hành Lãng. Giờ thì mọi chuyện xong xuôi và ra xe, không cần phải quấn những chiếc thảm che nắng gió nữa.
Lo lắng rằng người đàn ông sẽ cảm thấy nóng nực khi bị quấn trong thảm, Tuyết Lạc di chuyển thảm ra xa từng chút một. Khi Tuyết Lạc ngồi xổm xúng lau mắt cá chân cho “Phong Lập Hân” thì trong lúc vô tình khẽ động vào ống quần, lộ ra một đoạn bắp chân rắn chắc ... Trên đôi chân đó là bộ lông đàn ông khỏe mạnh, làn da rắn chắc, cảm giác tràn đầy năng lượng.
Tuyết Lạc sửng sốt một chút, bắp chân người đàn ông này sao lại không có chút sẹo nào? Chẳng lẽ nói, lửa chỉ thiêu hủy nửa người trên của Phong Lập Hân, cho nên nửa dưới của anh vẫn nguyên vẹn? Nghĩ đến đêm hôm đó, cô cảm giác được nơi đó của người đàn ông ngẩng cao, không thể nghi nghi ngờ đến biểu thị chức năng trên phương diện kia của “Phong Lập Hân” rất bình thường và khỏe mạnh ...
“Thật tò mò về cơ thể của tôi?” Phong Hành Lãng nhàn nhạt nói, nhưng không cố ý che giấu vì Tuyết Lạc đã kéo quần của anh để lộ bắp chân khỏe mạnh. “Nếu như em muốn xem, tôi có thể tự lột quần áo để thỏa mãn trí tò mò của em.”
“Không ... không , không cần.” Tuyết Lạc đỏ mặt trước câu nói của “Phong Lập Hân”. Không nghĩ tới Phong Lập Hân đã bị thương như vậy, lại vẫn có thể nói những lời tùy tiện như vậy? Tại sao lại cùng một đức hạnh với em trai bảo bối Phong Hành Lãng của anh vậy?
Lúng túng không thôi, Tuyết Lạc vội vàng buông ống quần Phong Hành Lãng xuống, sau đó lặng yên ngồi lên điều chỉnh hơi thở đang tâm tư dậy sóng không bình thường của mình.
“Gần đây Hành Lãng có đối xử tốt với em không? Có bắt nạt em hay không?” Phong Hành Lãng thử hỏi.
“Không có. Anh ấy ... đối với tôi vô cùng tốt.”
Nghĩ một đằng nói một nẻo đúng không? Tuyết Lạc thật không biết tại sao mình lại phải che chở cho người đàn ông kia.
“Tôi nghe nói rằng cô đã che chắn cho nó khỏi cái nồi nóng?” Phong Hành Lãng hỏi lại, và sau đó đưa ra một yêu cầu thậm chí còn quá đáng hơn: “Hãy để cho tôi xem lưng của em.”
1: Cô đơn?
Tuyết Lạc vừa xấu hổ và khẩn trương, cô luôn miệng từ chối: “Sau lưng tôi đã tốt hơn rồi, Thím An nói sẽ không lưu lại chút sẹo nào.”
“Không tận mắt nhìn, tôi không yên lòng.” Phong Hành Lãng cố ý, hơn nữa còn nói rất nghiêm trang.
Từ sớm anh đã biết được từ miệng thím An, vết thương sau lưng Tuyết Lạc không nghiêm trọng lắm. Hiện giờ cũng gần như biến mất. Nhưng anh chỉ muốn nhìn một cách công khai nhìn sau lưng người phụ nữ.
Ngoài ra, Phong Hành Lãng muốn xác nhận: trước mặt Phong Hành Lãng, người phụ nữ này thật sự không hợp tác, giống như một con mèo hoang chưa được thuần hóa. Đôi khi nó còn lộ ra hàm răng sắc nhọn để tấn công bạn, nhưng trước mặt “Phong Lập Hân”, cô vẫn là một người vợ xinh đẹp và dịu dàng khác, điều này thực sự khiến Phong Hành Lãng tức giận.
Tuyết Lạc liếc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, rồi nhìn người lái xe và quản gia đang ngồi ở tay lái phụ, cô xấu hổ nói một tiếng: “Lập Hân, tôi thật sự tốt rồi. Cũng đã bắt đầu không còn đỏ nưa, hai ngày nữa là có thể khôi phục lại màu da ban đầu.”
“Gọi chồng.” Phong Hành Lãng gắt một tiếng: “Tại sao không để cho một người chồng như tôi xem? Tôi chỉ muốn quan tâm đến em.”
Rèm vải bị kéo lại, trong không gian không lớn, chỉ có Tuyết Lạc cùng Phong Hành Lãng ngồi ở xe lăn.
“Tôi ...” Tuyết Lạc thật sự không nói lên lời. Tại sao người đàn ông này lại như thế này? Tĩnh tình cũng cứng đầu quá.
“Khụ khụ ...” Phong Hành Lãng ho nhẹ hai tiếng.
Tuyết Lạc vội vàng khẩn trương quay người lại hỏi thăm: “ ... Chồng ơi, anh sao thế? Không cần lo lắng thế chứ?”
Nghe thím An nói, thời gian Phong Hành Lãng nghiêm trọng nhất, đã bắt đầu dùng máy thở. Nhưng Phong Lập Hân hôm nay, thật không giống cái người mệt lả phải dùng đến máy thở. Khi Tuyết Lạc giúp anh xoa bóp bả vai, rõ ràng cảm giác lực đàn hồi ở bả vai của anh, cơ bắp rất rắn chắc.
Bệnh tình của Phong Lập Hân một lát tốt, một lát xấu, thật sự để cho Tuyết Lạc lo lắng không thôi.
“Bị em làm tức giận.” Cánh tay Phong Hành Lãng nhấc lên, thân thể mềm mại của người phụ nữ liền ập vào trong ngực của anh, thẳng tắp ngồi lên chân anh.
“Lập Hân ... chồng ơi ... Anh đừng như vậy.” Tuyết Lạc xấu hổ bất an, gần gũi như vậy, cô còn cần có thời gian để thích ứng.
“Đừng động, để tôi ôm một chút.” Phong Hành Lãng áp chế thân thể đang ngọ nguậy của Tuyết Lạc, đầu tựa vào trong tóc của cô, ngửi mùi hoa oải hương nhàn nhạt trên người cô, trong lòng cũng trở nên an bình lại.
Thấy “Phong Lập Hân” cũng không có hành động quá đáng, Tuyết Lạc liền duy trì tư thế yên tĩnh, mặc cho anh ôm lấy mình. Cô không dám đối diện nhìn khuôn mặt dữ tợn của anh, chẳng qua là cảm thụ hô hấp của anh, nhịp tim mạnh mẽ có lực của anh. Từng tiếng từng tiếng đập mạnh khỏe.
Sau khi trở lại nhà họ Phong, Tuyết Lạc như là không bỏ được “Phong Lập Hân” để rời đi. Cô không biết sau khi “Phong Lập Hân” đi vào phòng điều trị, thì lúc nào mình mới có thể gặp lại anh.
“Lập Hân ... chồng ơi, để cho tôi đi vào phòng điều trị chăm sóc anh có được hay không? Tôi sẽ rất phối hợp với bác sĩ Kim, sẽ không quấy rầy anh ta điều trị cho anh.” Tuyết Lạc nắm thật chặt cánh tay đầy sẹo của Phong Hành Lãng, không đành lòng buông ra.
Người phụ nữ này lưu luyến Phong Lập Hân như vậy? Sự tức giận không thể giải thích được dâng lên trong lòng Phong Hành Lãng.
Có lẽ anh vẫn không thể hiểu được trái tim mỏng manh của Tuyết Lạc, cho dù là thương nhớ, anh cũng đang luyến tiếc Phong Hành Lãng dưới tấm da này, mà không phải là Phong Lập Hân. Cái này cũng không phức tạp, chẳng qua là Phong Hành Lãng nghĩ cực đoan rồi.
Người phụ nữ nằm rạp trên đôi chân khỏe khoắn, đôi mắt trong veo tràn đầy hy vọng.
Là mong muốn có thể chung sống lâu hơn với Phong Lập Hân hay sao? Có phải che giấu quá tốt, hay là người phụ nữ này thật sự động chân tình với một người đàn ông? Thật là ham muốn kỳ lạ.
⬅ Trước Tiếp ➡