2: Cô đơn?
“Cô đơn? Ngoan nào. Tối nay tôi sẽ trở về phòng với em.” Giọng Phong Hành Lãng khàn đi vì những thăng trầm của cuộc sống, và cũng có chút mê muội.
Khuôn mặt tái nhợt của Tuyết Lạc đỏ ửng: “Lập Hân, anh hiểu nhầm ý của em rồi ... em chỉ muốn đi vào phòng điều trị chăm sóc anh. Đừng có bài xích em như vậy có được không? Em thật sự không có ác ý. Em chỉ hi vọng anh bình phục nhanh lên một chút. Thím An và quản gia Mạc cũng già rồi, tương lai Hành Lãng cũng có chính gia đình nhỏ của mình, anh hãy để cho em là một người vợ chăm sóc anh đi ... Nếu không em cũng không biết em làm vợ anh lại có ý nghĩa gì.”
Phong Hành Lãng lẳng lặng nhìn vẻ mặt rất chân thành và đẫm nước mắt của Tuyết Lạc: chẳng lẽ người phụ nữ này thật sự như anh cả Phong Lập Hân nói, tâm hồn rất trong sáng? Chẳng qua khi cô mở miệng một tiếng “Lập Hân”, Phong Hành Lãng anh nghe thật không thoải mái.
“Như vậy đi, tối nay chúng ta thực hiện quan hệ vợ chồng trước. Nếu như em biểu hiện tốt, để cho tôi thấy được thành ý của em, tôi sẽ khuyên nhủ bác sĩ Kim, để cho em đi vào phòng điều trị chăm sóc tôi.”
Phong Hành Lãng mím môi cười một tiếng xấu xa, tuy nó cách tấm da, mặc cho tim Tuyết Lạc đập rộn ràng.
Tại sao giọng nói này lại giống Phong Hành Lãng đến thế? Bên ngoài không phải đồn rằng Phong Lập Hân là một người đàn ông nho nhã dịu dàng hay sao, tại sao cũng sẽ cùng một đức hạnh với em trai mình thế.
Vừa nghĩ đến tối nay muốn thực hiện quan hệ vợ chồng với Phong Lập Hân, cả người Tuyết Lạc cảm thấy tồi tệ.
Thành thật mà nói, Tuyết Lạc thực sự không thể đến gần một người đàn ông lạ. Hơn nữa, Phong Lập Hân là một người đàn ông bị ngọn lửa làm bỏng không thể nhận ra. Tuyết Lạc không chán ghét dáng vẻ tàn tạ của Phong Lập Hân, nhưng muốn cô làm chuyện vợ chồng gần gũi nhất với anh, cô thật sự không thể buông ra được.
Nhưng dù sao mình cũng là người vợ trên pháp luật. Cửa ải này sớm muộn gì cũng phải trải qua.
Cả chiều này, Tuyết Lạc gần như đều xuất thần. Trong đầu suy nghĩ xem mình phải đối mặt với Phong Lập Hân như thế nào.
Sau khi Tuyết Lạc tắm rửa xong, càng thêm ôn nhu nhẹ nhàng khoan khoái. Dáng người mảnh mai thể hiện nét đẹp của người phụ nữ một cách sắc sảo và sống động.
Trên chiếc giường cưới, Tuyết Lạc mặc đồ ngủ ngồi yên lặng, suy nghĩ đến một lát nữa sẽ phát sinh cái gì, cô liền khẩn chương lên.
Thím An đi vào, cầm trong tay thuốc bỏng, còn một hộp thuốc tiêu sẹo ngoại nhập nhỏ.
“Tím An, trên lưng cháu đã tốt rồi, ngày mai không cần bôi nữa.” Tuy nói thím An cũng là phụ nữ, nhưng để cho thím An bôi thuốc cho mình thì Tuyết Lạc vẫn có chút xấu hổ.
“Trẻ tuổi là tốt nhất, khôi phục đặc biệt nhanh.” Thím An cẩn thận để áo ngủ của Tuyết Lạc xuống.
Nhưng khi chờ thím An bôi thuốc cho mình xong thì Tuyết Lạc một phen bắt được tay bà ấy: “Thím An, thím đừng đi được không? Hãy ở đây nói chuyện với cháu một chút.”
Tuyết Lạc thật sự khẩn trương, sau tất cả cô vẫn là một cô gái, và cô chưa từng bây giờ trải qua những chuyện sẽ xảy ra tiếp theo đây.
“Mợ chủ, đừng sợ.” Thím An an ủi vỗ vỗ bàn tay Tuyết Lạc đang nắm chặt mình: “Phụ nữ đều phải trải qua lần nay. Nếu có thể mang thai cậu chủ nhỏ cho nhà họ Phong, mợ chủ ngồi chờ hưởng phúc đi.”
“...” Không thể không nói, tím An nghĩ đến thật xa, ngay cả chuyện cậu chủ nhỏ nhà họ Phong, bọn họ cũng đã quan tâm nghĩ đến rồi.
Thím An rời đi, Tuyết Lạc liền khẩn trương hơn.
Vừa lúc đó, đèn thủy tinh trong phòng cưới đột nhiên lập lèo hai cái, sau đó liền lâm vào trong bóng tối.
“Thím An ... thím An ...”
Tuyết Lạc vội vàng từ trên giường đi xuống, lảo đảo nghiêng ngả muốn chạy ra khỏi phòng, cũng lúc đó thì đụng phải một bức tường.
“Ai vậy?” Tuyết Lạc hoảng sợ hỏi.
“Đừng sợ, là tôi.”
Giọng nói thăng trầm vẫn giống như ban ngày, điểm khác biệt là giọng nói của người đàn ông nhịp điệu cảm xúc rõ ràng.
1: Mở đèn có được hay không?
“Lập Hân, tại sao đột nhiên đèn lại tắt?” Từ trong âm thanh khàn khàn, Tuyết Lạc phân biệt được người đến là Phong Lập Hân.
Bóng tối vô tận khiến cô càng thêm sợ hãi. Tuy nhiên, sự xuất hiện kịp thời của “Phong Lập Hân” đã khiến Tuyết Lạc nguôi ngoai rất nhiều, chỉ đối mặt với Phong Lập Hân trong môi trường này, Tuyết Lạc vẫn rất lo lắng.
“Sợ em khẩn trương khi nhìn thấy dung mạo của tôi, nên để quản gia đóng nguồn điện trong phòng.” Phong Hành Lãng dán lại rất gần, gần đến mức anh có thể cảm giác được người phụ nữ trong ngực mình đang khẽ run. Thân thể nhỏ bé run lẩy bẩy trong lòng anh, rất dịu ngoan.
“Lập Hân, em không sợ ...” Tuyết Lạc than một tiếng, bóng tối như vậy dễ làm cô khẩn trương hơn: “Anh để cho quản gia mở đèn lên được không? Em đã không còn sợ dung mạo của anh nữa rồi.”
“Càng tối càng tốt ... như vậy sẽ càng thêm mơ hồ đẹp đẽ.” Phong Hành Lãng thấp giọng nói, nhiệt khí trong miệng giống như rồng đang bơi, nhẹ phun lên gò má trắng nõn và gầy gò của Tuyết Lạc, giống như càng thêm ái muội.
Tất nhiên Phong Hành Lãng hy vọng tối mới tốt, bởi vì như vậy thì anh có thể muốn làm gì thì làm. Anh đã cởi bỏ bộ đồ da buồn tẻ và ngột ngạt, chỉ để lại những đạo cụ trên dây thanh quản và bàn tay có thể dễ dàng cho anh gây án mà thôi. Bởi vì tay anh sẽ chạm vào cô, mà giọng nói của anh có thể để cô phân biệt, cho nên hai chỗ này là không thể thiếu.
Về phần tại sao Phong Hành Lãng không muốn lấy diện mạo thật của mình cho Tuyết Lạc biết, vậy thì không rõ lắm. Hoặc là, càng có thể kích thích những cảm giác nguyên sơ nhất trong thân thể người đàn ông của anh. Anh rất thích hưởng thụ quá trình của vở kịch này.
Không ngờ Tuyết Lạc lại chủ động đưa tay ra chạm vào mặt anh: “Lập Hàn, em thật sự không sợ anh nữa. nếu anh không tin em, em có thể ôm mặt của anh.”
Trong bóng tối, cảm giác được Tuyết Lạc đưa tay tới sờ mặt của mình, Phong Hành Lãng nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé mà Tuyết Lạc đang mò mẫm hướng lên trên.
“Đừng nhúc nhích.” Phong Hành Lãng nói: “Con người của tôi có chút ham mê nhỏ. Nhớ, khi cùng tôi làm, không được nhìn tôi, không cho ôm tôi, lại càng không cho phép hôn tôi. Hãy xoay mặt qua chỗ khác, chỉ cần yên tĩnh ngoan ngoãn nằm là được.”
Trong bóng tối, Tuyết Lạc choáng váng trước lời nói của Phong Hành Lãng, cô từ từ thu bàn tay đang muốn vươn ra để chạm vào mặt anh lại.
“Chỉ cần em ngoan ngoãn nằm là được? Phong Lập Hân, anh cho em là cái gì? Một người vợ bị thổi phồng lên sao?” Trái tim Tuyết Lạc nhói đau.
“Đây là sở thích cá nhân của tôi. Vì em đã gả cho tôi, nhất định phải lựa ý hùa theo những thứ ham mê này của tôi.” Phong Hành Lãng rất không thích phụ nữ bướng bỉnh.
“Nhưng em không muốn phục vụ cho những sở thích này của anh.” Tuyết Lạc nhất quyết vùng vẫy chống lại sự kiềm chế của Phong Hành Lãng, lại mềm lòng muốn thương lượng với Phong Hành Lãng: “Em thật sự không sợ anh nữa, bật đèn lên được không?”
2: Mở đèn lên có được hay không?
“Không được.” Phong Hành Lãng lạnh lùng nói một tiếng, kéo theo cả người Tuyết Lạc cùng nhau đi về hướng chiếc giường lớn phía sau cô: “Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng, chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa.”
“Lập Hân ... Anh đừng như vậy ... em khó chịu.” Tư thái này, thật để cho Tuyết Lạc cực kỳ khó chịu.
Cô đột nhiên nhớ tới lời nói của Hạ Dĩ Thư: Bởi vì anh bị ngọn lửa thiêu đốt không thể nhận ra, trạng thái tinh thần của Phong Lập Hân trở nên méo mó, và sau đó anh lại muốn lăn lộn một người phụ nữ?
Mình bị anh đối xử như vậy, chẳng lẽ không phải là đang bị lăn lộn sao?
“Lập tức sẽ dễ chịu thôi.” Giọng của người đàn ông cực kỳ ma mị, Tuyết Lạc nghe xong một trận đỏ mặt tim đập nhanh.
Tuyết Lạc biết, làm một người vợ, cô không thể quá mức phản kháng lại nhu cầu của chồng, nhưng cô thật sự không muốn dưới tình huống bắt buộc mà giao lần đầu tiên của mình cho anh. Cuộc đời người phụ nữ, tuyến phòng thủ cuối cùng, không chỉ là sự thay đổi từ một cô gái thành một người phụ nữ, mà còn là biểu tượng của sự trong trắng trong cuộc đời này, nó còn quý giá hơn nhiều.
“Lập Hân ... đừng làm vậy với tôi có được không? Cho tôi chút thời gian từ từ tiếp nhận anh.” Hốc mắt Tuyết Lạc ửng đỏ, cô thật không muốn cứ vô tri vô giác giao mình cho người đàn ông này.
“Câm miệng. Nói qua bao nhiêu lần: không được gọi tôi là Lập Hân. Phải gọi là chồng.” Phong Hành Lãng quát một tiếng, để trừng phạt anh cắn vào tấm lưng mềm mại và mịn màng của Tuyết Lạc.
“A.” Tuyết Lạc kêu lên một tiếng hét thảm, chỉ một thanh âm, cô liền cắn chặt hàm răng của mình, không hề phát ra một tiếng vang nào nữa.
“Mau dừng lại ... mau dừng lại.” Tuyết Lạc vội vàng hét lên vì kinh ngạc.