“Để cô viết thì cô viết đi, dây dưa cái gì.” Phong Hành Lãng a một tiếng, lộ dáng vẻ tức giận.
Tuyết Lạc bị sự tàn bạo của người đàn ông này sợ hết hồn: cho nên nếu không viết, sợ là để cho Phong Hành Lãng đi mua đỡ khó chịu, lại không biết thân biết phận quát cô?
Sau đó, Tuyết Lạc liền thay đổi ý định, cầm lấy giấy ghi nhớ, xoạt xoạt bắt đầu múa bút thành văn: hai gói lưới khô mát bảo vệ ban đêm, hai gói bông mềm để sử dụng hằng ngày, và miếng phòng hộ để ngăn rò rỉ.
1: Người đàn ông tốt?
Tuyết Lạc viết xong thì đưa đến trước mặt Phong Hành Lãng, cho là anh sẽ vứt nó đi hoặc xé nó ra, nhưng anh liếc nhìn qua và bỏ nó vào túi quần.
“Chờ chút.” Bỏ lại hai chữ này, Phong Hành Lãng liền lấy chìa khóa xe, từ lối đi trong biệt thự xuống nhà để xe, như vậy thì có thể không bị dính mưa.
Để lại Tuyết Lạc ngồi thẫn thờ trên ghế sofa trong phòng khách, tim cô đập rộn ràng một cách khó hiểu. Cô thực sự không ngờ rằng Phong Hành Lãng sẽ thực sự mua đồ dùng phụ nữ cho cô. Khi anh nghĩ rằng mình là một người đàn ông cao quý và kiêu ngạo như vậy, anh lại đi mua một thứ như vậy cho một người phụ nữ, thật xấu hổ cho anh.
Tuyết Lạc không thể tưởng tượng được cảnh Phong Hành Lãng xấu hổ đang từ từ lựa chọn từ trong đống đồ dùng phụ nữ đó.
Mặt Tuyết Lạc bắt đầu nóng lên, vừa rồi tức giận viết ra danh sách đó, chỉ muốn làm cho người đàn ông đó sau khi nhìn thấy biết khó mà lui. Nhưng không nghĩ tới anh thực sự cầm danh sách rời đi. Tuyết Lạc ơi là Tuyết Lạc, làm sao mày lại làm như vậy để trả thù người ta chứ? Dầu gì thì anh ta cũng là chú em chồng của mày, mày gây khó sử cho anh ta, anh trai anh ta biết thì làm sao bây giờ? Còn có thím An và quản gia Mạc, biết thì sẽ lại trách cứ mày không hiểu chuyện rồi.
Thím An mang nước đường đỏ đã đun xong từ trong bếp ra ngoài, nhìn bốn phía, hỏi: “Mợ chủ, cậu hai đâu rồi? Mới vừa nghe cậu ấy nói để cho mợ viết cái gì đó?”
Tuyết Lạc thẹn thùng mấp máy môi, không biết phải trả lời như thế nào. Nói thật, khẳng định thím An xót xa lắm. Cậu hai nhà họ Phong vốn cao cao tại thượng, hạ thấp thân thể cao giá của mình vì một người phụ nữ mà đi mua đồ dùng phụ nữ đây? Nếu nói dối thím An, Tuyết Lạc lại không nói được, cho nên, cô quyết định im lặng là vàng.
“Mợ chủ à, mợ đừng trách cậu hai. Giờ Cậu cả đã như vậy, trong lòng cậu ấu cũng rất khó chịu. Cho nên có chút hung dữ với mợ, mợ cần bao dung cậu hai nhiều hơn.”
Chủ đề bình thường này, chỉ cần thím An thoáng rảnh rỗi chút, sẽ ở bên tai Tuyết Lạc nói đi nói lại Phong Hành Lãng tốt thế nào. Nói xong nếu Tuyết Lạc không chịu tha thứ cho hành vi xấu của Phong Hành Lãng thì cũng không được.
Tuyết Lạc uống vài ngụm đường đỏ, trong bụng cũng tốt hơn rất nhiều. Suy nghĩ đến cái gì, Tuyết Lạc không hiểu hỏi thím An: “Thím An, bệnh của Lập Hân ... thế nào rồi?”
“Ai ...” Thím An lại thở dài một tiếng: “Bệnh này của Cậu cả, sợ là ...” Sau đó thím An nghẹn ngào bắt đầu lau nước mắt không tự chủ được.
Trong lòng Tuyết Lạc đau nhói, nhưng sau đó lại càng khó hiểu hơn: phải biết rằng vừa rồi trong phòng cưới, Phong Lập Hân không phải là loại người như thím An nói là không được, dù giọng nói khàn khàn những thăng trầm của cuộc sống, nhưng sức mạnh, nhịp thở và nhịp tim của anh gần như không khác người bình thường. Chẳng lẽ Phong Lập Hân muốn cố ý giấu giếm bệnh tình của mình với thím An?
Hoàn toàn không cần thiết phải làm thế. Phải biết thím An vì cái nhà này tương đối tận tâm tận lực. Bà ấy gần như coi hai anh em nhà họ Phong thành con trai của mình, làm sao lại có hành động bất lợi với hai anh em họ đây?
“Thím An, mỗi ngày thím đều nhìn thấy Lập Hân ... bây giờ khẩu vị của anh ấy như thế nào?” Tuyết Lạc nói bóng nói gió.
“Ai.” Nói tới Cậu cả Phong Lập Hân nhà họ Phong, thím An luôn thở dài không dứt: “Mỗi ngày Cậu chủ đều nhìn chằm chằm hình cô Lam, đút cậu ấy cái gì, cậu ấy cũng chỉ ăn có chút xíu rồi nói không muốn ăn. Người là sắt cơm là thép, nếu không ăn, thân thể làm sao mà tốt được.”
2: Người đàn ông tốt?
Trong lòng Tuyết Lạc rưng rưng: người chồng hợp pháp của cô ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào ảnh của người phụ nữ khác, điều đó khiến người vợ như cô cảm thấy rất tệ. Tuyết Lạc cũng không muốn ghen tuông với cô Lam, chẳng qua là Phong Lập Hân vì cô ta mà không ăn không uống, đây rõ ràng là tiết tấu tự giận mình mà.
Nhưng nghĩ thoáng qua, Tuyết Lạc cũng nghĩ hoài không ra: mình đã từng nhìn thấy Phong Lập Hân ba bốn lần, thậm chí ngày hôm qua còn ở chung gần nửa ngày, cũng không thấy Phong Lập Hân suy yếu nhanh đến trình độ này? Trừ thanh quản và khuôn mặt bị hủy, thân thể của anh cũng không kém lắm, ít nhất thể lực cũng ở trên Tuyết Lạc cô.
Chẳng lẽ Phong Lập Hân ở trước mặt mình và thím An cũng không phải phơi bày ra như nhau? Khó trách người nhà họ Phong không cho phép cô đi vào phòng bệnh.
Giả vờ bệnh dễ, giả vờ khỏe lại khó, nhưng tại sao Phong Lập Hân lại muốn giả vờ bệnh rất nghiêm trọng trước mặt thím An như thế?
Chuyện trong gia đình nhà họ Hạ cũng thật là phức tạp.
Không thể chơi một người phụ nữ như mong muốn, nhưng trái lại bị phụ nữ đùa giỡn, mà bây giờ Phong Hành Lãng lại lưu lạc đến trình độ phải đội mưa đi mua đồ dùng vệ sinh phụ nữ, thật sự ngược anh ta thật mạnh một lần.
Trong cửa hàng tiện lợi, khuôn mặt lạnh lùng của Phong Hành Lãng, lấy tâm trạng bây giờ của anh, muốn mặt anh không lạnh cũng không được.
Dĩ nhiên Phong Hành Lãng sẽ không giống như trong tưởng tượng của Tuyết Lạc: một người đàn ông ngây ngốc tìm kiếm trong đống đồ dùng phụ nữ những thứ Tuyết Lạc viết ra, anh là một người đàn ông thông minh, làm sao lại có thể làm ra chuyện mất mặt xấu hổ như vậy đây.
Mấu chốt còn hoàn toàn không cần thiết có cái đó.
Đứng trước mặt nhân viên cửa hàng, Phong Hành Lãng đưa tờ giấy ghi chép cùng hai trăm đồng trong tay qua: “Xin giúp một chuyện, tiền còn dư lại coi như thù lao.”
Khi nhân viên cửa hàng nhận lấy xem lời ghi chú trên giấy thì lập tức cười một tiếng: “Đội mưa lớn như vậy đi mua cho người yêu của mình những thứ đồ này, anh nhất định là một người đàn ông tốt.”
Người đàn ông tốt sao? Phong Hành Lãng hơi cau mày: hình như cái từ “người đàn ông tốt” hoàn toàn không dính dáng gì đến mình vậy, chẳng qua Phong Hành Lãng cũng không hiểu lắm, tại sao mình một hai phải vội vàng giữa khuya đi mua đồ dùng phụ nữ cho người phụ nữ kia chứ?
Người phụ nữ ngu ngốc, cho nên mới thực sự đùa giỡn Phong Hành Lãng mình? Đợi cô thuận tiện, anh nhất định sẽ hung hăng đòi lại trên người cô.
Mà Tuyết Lạc ngồi trong phòng khách nhà họ Phong không khỏi hắt hơi một cái. Có người nào đó đang nói xấu mình sao? Thật ra thì Tuyết Lạc mới là người vô tội, dì cả đột nhiên viếng thăm, cô cũng không nghĩ đến mà.
Nhân viên cửa hàng tìm được đồ dùng phụ nữ cho Tuyết Lạc xong, cũng để hết vào trong túi, cũng có ở trong túi, còn có tiền lẻ thừa lại cũng được nhân viên cửa hàng để vào.
Phong Hành Lãng nhận lấy túi, sau khi nói cảm ơn với nhân viên cửa hàng, lại chui vào Ferrari trong màn mưa, sau đó quay xe một cách xinh đẹp, xe thể thao quay nửa vòng, lại đi về hướng biệt thự nhà họ Phong.
Trong phòng khách nhà họ Phong, miệng nhỏ của Tuyết Lạc uống từng hớp nước đường đỏ. Bụng đã thoải mái hơn, chỉ là tâm trạng không cách nào bình tĩnh được, để cho Tuyết Lạc nghĩ đến nhiều hơn: Người đàn ông kia thật sự sẽ giúp mình mua đồ dùng phụ nữ kia sao? Cái kẻ kiêu căng kia, mua những thứ đó cho một người phụ nữ, sẽ rất xấu hổ đó.
Thật sự Tuyết Lạc không cách nào nghĩ được, Phong Hành Lãng đưa thân vào trong một đống đồ dùng phụ nữ, hình ảnh kinh hãi thế tục đến nhường nào.
Nhưng lần này, Tuyết Lạc suy nghĩ nhiều rồi, Phong Hành Lãng chẳng những mua được đồ dùng phụ nữ cho cô trở về, hơn nữa còn hoàn toàn tương đối xinh đẹp cũng không chấp nhất.
Bởi vì bên ngoài vẫn đổ mưa như cũ, cho nên áo sơ mi của Phong Hành Lãng hơi ướt, còn ổn thỏa bao quanh cái thân thể to lớn kia ...
1: Trong lòng có mãnh hổ, tinh tế ngửi hoa tường vi
Phong Hành Lãng đưa túi tiện lợi trong tay đến trước mặt Tuyết Lạc. Mái tóc ngắn đen mượt còn dính bọt nước mưa, lăn xuống gương mặt tuấn tú như được khắc bằng đao, càng khiến anh đẹp trai lạnh lùng hơn.
Tuyết Lạc nhìn chăm chú gương mặt tuấn tú của người đàn ông còn bị dính nước mưa kia, trên tay ôm túi tiện lợi, trong lòng tràn đầy ấm áp vô cùng.
''Hành Lãng, cảm ơn anh.'' Đây là lời biết ơn từ tận đấy lòng của Tuyết Lạc.
Khóe môi Phong Hành Lãng khẽ nhếch lên, anh ''hừ'' lạnh một tiếng: ''Yên tâm, tôi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi từ trên người em.''
''...'' Tuyết Lạc bị sặc khi nghe những lời lạnh nhạt cứng rắn của Phong Hành Lãng, nhưng lần này, cô không đối đầu với Phong Hành Lãng nữa.
Trong lòng có mãnh hổ, tinh tế ngửi hoa tường vi! Dường như lúc này, Tuyết Lạc mới hiểu được ý nghĩa của câu nói đó.
Cầm chiếc túi tiện lợi trên tay, Tuyết Lạc vội vàng đi vào phòng tắm ở tầng dưới. Cái băng vệ sinh mỏng manh đó đã không còn chịu nổi sự nhiệt tình của đại thím mụ. Nếu không thay nó, không chừng lại dính trên người mình, hoặc không biết trên ghế sô pha phòng khách sẽ được in hoa hình gì nữa!
Những món đồ dành cho con gái trong túi tiện lợi đều được Tuyết Lạc viết lên một tờ giấy nhớ. Tuyết Lạc phì cười: Chẳng lẽ người đàn ông này thật sự đi tìm từng thứ một trong đống đồ của con gái đấy chứ? Nghĩ đến hình ảnh đó Tuyết Lạc lại cảm thấy buồn cười.
Nhưng khi cô lấy ra một bọc Hộ Thư Bảo ban đêm thì lại phát hiện vẫn còn lại vài đồng tiền lẻ. Trong đống tiền lẻ còn kẹp tờ giấy nhớ cô viết cho Phong Hành Lãng.
Cầm tờ ghi chú kia lên, lần thứ hai trong lòng Tuyết Lạc biết ơn người đàn ông đó. Phong Hành Lãng tự phụ kiêu căng như vậy, thế mà còn hạ mình đi mua đồ dùng của con gái, cái này chắc làm anh khó xử lắm.
Trong lúc vô tình cô lật tờ ghi chú lại, Tuyết Lạc thấy mặt sau ghi chú có thêm dòng chữ, nét chữ này không phải của cô.