【Người yêu bạn thật tốt với bạn! —— Nhân viên bán hàng chọn băng vệ sinh cho bạn. 】
Đầu tiên Tuyết Lạc ngẩn ra, sau đó bật cười: Hóa ra Phong Hành Lãng không tự chọn đồ con gái cho cô ấy! Nhìn từ tờ tiền 100 tệ và tiền lẻ này, chắc anh muốn dùng tiền để bảo nhân viên bán hàng mua thay anh. Không nghĩ tới chỉ số IQ của người đàn ông này lại cao như vậy. Cứ như vậy, anh không chỉ tránh khỏi sự xấu hổ hơn nữa còn có thể nhanh chóng làm xong chuyện này.
Chỉ là câu ''Người yêu của bạn thật tốt với bạn'' khiến Tuyết Lạc hơi đỏ mặt: Đồng chí nhân viên bán hàng, anh ấy không phải người yêu của tôi mà là em chồng của tôi. Nếu nhân viên bán hàng thực sự biết rõ người mua đồ con gái là em chồng mình thì vẻ mặt cô ấy không biết sẽ kinh ngạc như thế nào?
Tuyết Lạc khẽ thở dài, gấp tờ giấy lại, cẩn thận cất vào túi, để làm kỷ niệm cũng không tệ.
''Người yêu bạn thật tốt với bạn'', lời nói không đúng sự thật của người bán hàng làm Tuyết Lạc không thể bình tĩnh một lúc lâu.
Sáng sớm hôm sau.
Phong Hành Lãng ngồi im trước bàn ăn, con ngươi sâu thẳm như bóng đêm, ánh mắt nghiêm nghị mạnh mẽ, nhuốm màu hận thù và u buồn không thể xóa nhòa, vô cùng quyến rũ. Người đàn ông có đôi mắt khi thì sắc bén khi thì nhu tình, sức quyến rũ vô tận của người đàn ông đang tỏa ra mãnh liệt.
Một bữa sáng được dày công chuẩn bị được đưa đến trước mặt Phong Hành Lãng. Nó không giống với những gì bình thường anh hay ăn.
Bởi vì chuẩn bị ca giải phẫu cấy da cho anh cả Phong Lập Hân nên món ăn ngày thường Phong Hành Lang ăn đều là thực phẩm có lợi cho việc chăm sóc da.
Nhưng bữa sáng hôm nay lại đặc biệt khác. Cháo dinh dưỡng gạo kê, bánh khoai hình phim hoạt hình, mùi hương thịt khói cuốn lan bốn phía; cộng thêm đĩa trái cây thập cẩm hình mặt cười. Nhìn đã muốn ăn thật nhiều.
2: Trong lòng có mãnh hổ, tinh tế ngửi hoa tường vi
''Bánh khoai nhỏ vị mặn. Biết anh không ăn đồ ngọt.'' Tuyết Lạc mặc một bộ váy dài đến đầu gối, thoải mái mát mẻ, duyên dáng đáng yêu. Trên gương mặt dịu dàng xinh đẹp nhuộm chút màu rặng mây đỏ thẹn thùng.
Có thể được phục vụ bởi người phụ nữ làm bữa sáng tinh tế như vậy, lông mày u buồn của Phong Hành Lãng mới giãn ra một chút. Nhưng lời nói ra, làm người khác khó chịu.
''Em đối với tôi ân cần như vậy, là muốn lấy lòng tôi sao? Như thế nào, xuân tâm lại bắt đầu nhộn nhạo?'' Lời nói của Phong Hành Lãng vô lại đến không chịu được.
''...'' Tuyết Lạc bị sặc đến nghẹn lời. Nghe người đàn ông này châm chọc nói móc, cô hận không thể cắn anh một cái để phát tiết cơn tức của mình.
Vừa mới đối xử tốt với anh một chút, người đàn ông này liền cảm thấy mình đây đang câu dẫn anh? Thế mà lại nói xuân tâm cô bắt đầu nhộn nhạo! Mình nhộn nhạo ở đâu chứ!
''Đây là tôi làm, không cho anh ăn!'' Tuyết Lạc không phải Ninja rùa, cô tức giận muốn cướp mâm đồ ăn trước mắt Phong Hành Lãng, nhưng lại bị Phong Hành Lãng cầm cổ tay.
''Nếu làm cũng đã làm rồi, thì đừng có chơi gì mà lạt mềm buộc chặt! Em lấy lòng tôi như vậy, còn không phải muốn tôi ăn à?''
Phong Hành Lãng nở nụ cười quyến rũ. Anh nhấn mạnh từ ''ăn'', dường như thứ anh muốn ăn không phải đồ ăn ngon trước mặt mà làm một người sống như Lâm Tuyết Lạc.
Tuyết Lạc rút tay lại khỏi bàn tay Phong Hành Lãng, tức giận đến gầm lên: ''Phong Hành Lãng, hãy tôn trọng lẫn nhau! Tôi tôn trong anh như người em chồng, cũng khẩn cầu anh có thể tôn trọng chị dâu này!''
''Em không phải chị dâu tôi! Tôi từ trước đến này không coi em là chị dâu! Đừng ở trước mặt tôi lấy cái gì tự cho mình là chị dâu!''
Tuyết Lạc nhắc đến đề tài ''chị dâu'' này, Phong Hành Lãng sẽ tức giận. Anh không thích nghe người phụ nữ trước mặt mình tự xưng là một tiếng chị dâu hai tiếng chị dâu.
''Mặc kệ anh có thừa nhận không thì tôi vẫn là chị dâu anh đây là sự thật!'' Lời nói Tuyết Lạc nghiêm khắc.
''Sự thật? Vẫn còn cứng? Bây giờ tôi liền đính chính lại cho em Lâm Tuyết Lạc: Em không phải chị dâu Phong Hành Lãng tôi!'' Phong Hành Lãng nói một câu sắc bén, nhuộm sự tàn nhẫn mưa rền gió dữ.
''Được rồi, Phong Hành Lãng, tôi thật sự không muốn cãi nhau với anh! Anh thích thì ăn, không ăn thì đổ đi! Ít nhất Đại Hắc sẽ không ghét bỏ bữa sáng tôi toàn tâm toàn ý làm!''
Tuyết Lạc thật sự không muốn nói đạo lý lớn gì với người đàn ông vô lễ này. Nói không đau lòng là giả, trong lòng Tuyết Lạc nghẹn muốn chết. Vì sao mỗi lần mình chủ động đối tốt với người đàn ông này, anh sẽ cho rằng mình đang câu dẫn anh? Cô Lâm Tuyết Lạc sẽ làm mình hạ tiện như vậy sao? ''Đại Hắc'' là con chó Husky Phong gia nuôi. Cũng không kén ăn, có đôi khi ăn cả trái cây rau dưa.
Sao người phụ nữ ngu ngốc kia lại so mình với một con chó? Nhìn bóng dáng quật cường bỏ đi của Tuyết Lạc, đôi mắt Phong Hành Lãng tối lại.
Nhưng nhìn bữa sáng tình yêu trên bàn cơm, làm đôi lông mày nhíu chặt của anh hơi giãn ra. Không thể không nói, Lâm Tuyết Lạc đúng là người phụ nữ khéo tay, tạo hình tinh xảo kia thật khiến người ta không muốn ăn nó.
Ở lối vào cầu thang, Tuyết Lạc nhìn thấy người đàn ông ngồi trước bàn đang ăn vô cùng ngon miệng bữa sáng do mình dày công chuẩn bị, trái tim vừa bị đóng đá lúc này mới dần ấm trở lại.
Nhưng sau đó, Tuyết Lạc thở dài một hơi: Chính bản thân mình cũng biết đối tốt với người đàn ông này sẽ làm tặng thêm sự hiểu lầm và bị anh châm chọc, vì sao mình còn muốn tự rước lấy nhục vào thân chứ? Thím An bưng bữa sáng chuẩn bị ra cho Phong Hành Lãng ăn.
''Chị dâu'' như mình, có phải không quá yên phận không?
Tuyết Lạc giật mình vì suy nghĩ tự kiểm điểm này của mình!
1: Hóa ra Phong Hành Lãng lại có nhiều tiền như vậy!
Trong phòng bệnh, mỗi ngày thím An sẽ báo cáo lại tiến triển tình cảm của Mợ chủ Lâm Tuyết Lạc và Cậu hai Phong gia Phong Hành Lãng.
''Đêm qua bọn họ không ở chung phòng?'' Hơi thở Phong Lập Hân yếu ớt hỏi. Gần đây mới tuân thủ điều trị, làm cho cơ thể anh ấy càng ngày càng kém.
''Haz.'' Thím An thở dài một tiếng: ''Người tính không bằng trời tính, đêm qua Mợ chủ Tuyết Lạc tới ngày nghỉ lễ. Thật sự là đúng dịp không thành việc được! Có lẽ duyên phận của Mợ chủ và Cậu hai còn chưa tới.''
Phong Lập Hân cũng tiếc nuối một hồi, thật vất vả mới ấp ủ được cơ hội, nhưng đôi khi ông trời lại không cho. Phong Lập Hân cảm thấy, mình không thể chờ đợi lâu hơn được nữa. Anh ấy còn không yên lòng trạng thái của em trai Phong Hành Lãng. Bời vì em ấy còn không chịu giao tâm mình cho Tuyết Lạc.
''Cậu cả, cậu đừng quá sốt ruột, tôi đã nhớ kỹ thời gian nghỉ lễ của Mợ chủ. Chờ qua ngày nghỉ lễ, sau một tuần nữa là đến kỳ rụng trứng, đến lúc đó tên chúng ta bắn có đích, một trăm phần trăm Mợ chủ sẽ mang tiểu thiếu gia.'' Tâm tư thím An rất tinh tế, ý tưởng cũng rất tốt đẹp.
Ánh mắt Phong Lập Hân vừa mới tối đi lại lần nữa sáng lên: ''Thím An, vẫn là thím nói đúng! Tên chúng ta bắn phải có đích! Làm Lâm Tuyết Lạc mang thai con Hành Lãng! Nếu Hành Lãng có con của mình, em ấy chắc chắn sẽ suy nghĩ vì Tuyết Lạc và con.''
Nhưng thím An lại không vui mừng nổi: ''Cậu cả, cậu đừng thay Cậu hai suy nghĩ nữa, cũng nghĩ cho mình đi! Cậu hai và Mợ chủ Tuyết Lạc còn trẻ tuổi, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ ở bên nhau, cũng sớm hay muộn có con của họ... Nhưng còn cậu thì sao? Cậu cũng phải tỉnh lại đi! Tuy Lam tiểu thư không còn nữa, người cũng không thể không gượng dậy nổi! Nếu cậu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, Cậu hai sẽ càng đau buồn hơn!''
Thím An biết rõ, sở dĩ Phong Lập Hân còn duy trì tính mạng mình là vì anh ấy không yên lòng oán hận ngập trời của Cậu hai Phong Hành Lãng. Anh ấy lo lắng sau khi chết, Phong Hành Lãng sẽ lục thân không nhận, anh em Phong gia sẽ tương tàn.
''Thím An, thím phải biết rằng, tôi kéo theo cơ thể ốm yếu tàn tật này mỗi ngày mí mắt chỉ muốn chợp xuống, sẽ chỉ làm em ấy càng thêm thương tâm, khiến ước số thù hận trong lòng em ấy càng ngày càng tăng! Cho nên, nếu không có tôi, ngược lại sẽ cứu vớt được Hành Lãng! Đau dài không bằng đau ngắn!''
Phong Lập Hân mệt mỏi không thể chịu được nói ra lời này. Càng không có chút sức lực nào, thật ra anh ấy không còn động lực sống nữa: ''Mà tôi hiện tại, người không ra người quỷ không ra quỷ, mỗi ngày đều phải dây dưa với mấy dụng cụ chữa bệnh, quả thực sống không bằng chết! Chết đối với tôi mà nói, đó là cách giải thoát tốt nhất!''
''Cậu cả...'' Thím An quỳ gối xuống giường bệnh Phong Lập Hân khóc nức nở: ''Cậu ngàn vạn lần đừng nói như vậy... Tôi muốn cậu sống thật tốt! Hãy bảo ông trời giảm tuổi thọ của tôi đi! Tôi bằng lòng chết thay cậu!''
Quản gia Mạc ở bên cạnh cũng đang khóc. Ông đương nhiên muốn khuyên Cậu cả sống thật tốt, nhưng nếu Cậu cả cứ sống như vậy, mỗi ngày chắc chắn sẽ sống không bằng chết. Sự dày vò gấp đôi cả về tinh thần và thể xác đã khiến anh không còn ra hình người nữa rồi.
Nhưng ông lại không thể trơ mắt cứ như vậy nhìn Phong Lập Hân chết đi! Đây là một sinh mạng còn sống! Hơn nữa Phong Lập Hân chết, chắc chắn sẽ mang đến nỗi đau vô cùng lớn cho Phong Hành Lãng!
Bây giờ, Phong Hành Lãng một lòng một dạ muốn cứu vớt anh cả Phong Lập Hân. Nếu Phong Lập Hân chết, tâm tư cậu sẽ tự nhiên chuyển đến việc báo thù! Đến lúc đó Phong gia máu chảy thành sông. Cho dù là còn một mình, hay con nối dõi của Phong gia, đều không thể tránh được thà rằng giết sai còn hơn để thoát của Phong Hành Lãng, cũng sẽ không bỏ qua mối thù hận trong lòng!
Ngoại trừ Phong Lập Hân, vốn Phong Hành Lãng đã không có tình cảm gì với Phong gia! Thậm chí có thể nói là căm ghét!
Bời vì từ khi Phong Hành Lãng lấy thân phận con riêng tiến vào Phong gia, đã bị cha ép kí lên một hiệp ước bất bình đẳng: Con riêng Phong Hành Lãng vĩnh viễn không được thừa kế bất cứ tài sản quyền lực gì của Phong gia.
2: Hóa ra Phong Hành Lãng lại có nhiều tiền như vậy!
Nhưng người anh Phong Lập Hân cùng cha khác mẹ lại yêu thích Phong Hành Lãng. Từ nhỏ tình cảm của hai người đã rất tốt. Có thể nói, Phong Hành Lãng vẫn luôn được Phong Lập Hân cẩn thận che chở lớn lên. Điều này làm sao Phong Hành Lãng có thể nào từ bỏ được mạng sống của Phong Lập Hân được?!
Quản gia Mạc không dám tưởng tượng: Nếu Cậu hai Phong Hành Lãng mất đi người thân duy nhất, sẽ tàn bạo tới mức nào!