⬅ Trước Tiếp ➡
Mà dịu dàng như Lâm Tuyết Lạc không thể trong thời gian ngắn đi sâu vào trong nội tâm Phong Hành Lãng được, kịp thời cảm hóa anh một người bị thù hận làm che mờ mắt. Chẳng qua là nhiều hơn một đối tượng để Phong Hành Lãng ức hiếp thôi!
***
Khi Tuyết Lạc vừa muốn năn nỉ cầu xin bác sĩ Kim cho cô đi vào phòng bệnh chăm sóc Phong Lập Hân, lại nhận được nhận được điện thoại của cậu Hạ Chí Dương. Nói cô dù thế nào cũng phải về Hạ gia ăn một bữa cơm trưa. Còn nói có chuyện rất quan trọng cần bàn bạc với cô.
Tuyết Lạc không nghĩ ra, cậu Hạ Chí Dương có thể có chuyện gì quan trọng muốn bàn bạc với mình. Phải biết rằng lúc cô còn ở Hạ gia phần lớn thời gian là người trong suốt. Hạ gia nuôi một người như cô nhiều cũng không nhiều, nhưng ít cũng không ít.
Thực ra Tuyết Lạc rất dễ nuôi. Trừ lúc còn nhỏ tiền học do cậu Hạ Chính Dương đảm nhận, mãi đến khi lên đại học, học bổng mỗi kỳ của cô đã đủ để chi trả học phí cho mình.
Khi Tuyết Lạc đến Hạ gia thì được mợ nhiệt tình chiêu đãi. Lại dặn dò người làm làm một bàn toàn đồ ăn Tuyết Lạc thích ăn. Đã hơn 20 năm, thật ra mợ Ôn Mỹ Quyên cũng không biết Tuyết Lạc thích ăn gì, lúc hỏi người làm mới biết được.
Nói cách khác, từ lúc Tuyết Lạc gả vào Phong gia, đãi ngộ ở Hạ gia mới có thể tăng nhiều như vậy. từ tầng dưới chót thăng cấp lên hàng khách quý. Điều này khiến Tuyết Lạc được sủng ái mà lo sợ. Cô quen với mợ Ôn Mỹ Quyên đối với mình không mặn không nhạt, không nóng không lạnh hơn.
''Tuyết Lạc, cậu muốn xin cháu giúp một chuyện, lúc này cháu nhất định phải giúp cậu! Vận mệnh Tập đoàn Chính Dương đang nằm trong tay cháu.'' Hạ Chính Dương cầm lấy tay Tuyết Lạc, đến bây giờ mới xem trọng đến đứa cháu ngoại Tuyết Lạc này.
''Cậu, người nói quá rồi! Đây cũng quá coi trọng cháu?'' Vẻ mặt Tuyết Lạc mờ mịt kinh ngạc. Thật sự không thể hiểu nổi mình có tài đức gì, có thể trợ giúp được cậu Hạ Chính Dương.
''Tuyết Lạc, gần đây cậu đang tham gia đấu thầu phủ xanh đoạn từ đường Phổ Khánh đến đường Đại Đồng. Tỷ lệ trúng thầu rất lớn, chẳng qua thực lực công ty Chính Dương không quá hùng hậu, nên cậu muốn xin cháu giúp đỡ bảo Cậu hai Phong gia Phong Hành Lãng đến Hạ gia làm khách.'' Rốt cuộc Hạ Chính Dương nói ra mục đích bảo Tuyết Lạc đến Hạ gia.
Lông mày Tuyết Lạc nhíu lại: ''Bảo Phong Hành Lãng đến Hạ gia làm khách là có thể trúng thầu?'' Cái này giống như không có liên quan gì đến nhau.
''Cậu muốn Phong Hành Lãng gia nhập cổ phần công ty Chính Dương! Không cần nhiều, 1 tỷ là được! Chờ bao giờ kiếm lại, cậu lại chia hoa hồng với cậu ta.'' Nói câu này, gương mặt Hạ Chính Dương hớn hở, giống như thấy được Phong Hành Lãng gia nhập 1 tỷ kia.
''Cái gì? Cậu muốn cho Phong Hành Lãng nhập cổ công ty Chính Dương 1 tỷ?'' Với con số 1 tỷ, đây là con số thiên văn Tuyết Lạc không thể chạm tới, nghĩ cũng không dám nghĩ.
''1 tỷ đối với Phong Hành Lãng mà nói, quả thực cũng chỉ là chín bò mất một cọng lông thôi!'' Nhìn Tuyết Lạc kinh ngạc, Hạ Chính Dương không cho là đúng nói.
Trời ơi, hóa ra Phong Hành Lãng lại nhiều tiền như vậy!
1: Mua nhiều xương ống chút về nấu
Xem ra cái tên Phong Hành Lãng ở Tập đoàn Tài chính Tân Quý đúng là danh xứng với thực. Chẳng qua người đàn ông kiêu ngạo như vậy lại có một gương mặt tuấn tú xuất sắc. Trời cao thật là thiên vị anh!
Tuyết Lạc đang lặng lẽ suy nghĩ về Phong Hành Lãng, ngay lập tức tỉnh lại, không tiếng động than nhẹ: Trong hai ngày nay sao mình cứ nghĩ đến người đàn ông kia vậy! Mặc dù Phong Hành Lãng đẹp trai nhiều tiền, nhưng cũng không có quan hệ quá lớn với Lâm Tuyết Lạc cô? Chồng mình là Phong Lập Hân, chẳng qua Phong Hành Lãng chỉ là em chồng cô!
Nhớ tới ''chồng'' Phong Lập Hân, Tuyết Lạc vẫn vui mừng. Tuy lửa lớn vô tình làm hỏng dung nhan của anh ấy, nhưng anh ấy vẫn tài hoa trác tuyệt như vậy.
Tuyết Lạc khẩn cầu không nhiều lắm chỉ hy vọng ''chồng'' Phong Lập Hân có thể hồi phục nhanh chóng, cũng chịu tiếp nhận sự quan tâm của mình.
''Tuyết Lạc... Tuyết Lạc, cháu đang nghĩ gì vậy?'' Thấy Tuyết Lạc hồi lâu không trả lời, Hạ Chính Dương thúc giục một tiếng: ''Vậy vào cuối tuần này luôn đi! Nhiệm vụ quan trọng bảo Phong Hành Lãng đến Hạ gia đế ăn tối giao cho cháu!''
Tuyết Lạc ngẩn người ra, nhanh chóng cơ trí nói: ''Cậu, người đừng giao cho cháu! Người phải tự mình mời anh ấy, thế chẳng phải sẽ thể hiện thành ý hơn sao.''
Lần trước tới xin Phong Hành Lãng 100 nghìn nhân dân tệ để làm từ thiện, đã bị người đàn ông kia hung hăng chế nhạo một trận rồi, bây giờ chính là 1 tỷ, không biết người đàn ông kia sẽ chuẩn bị chế nhạo mình như thế nào nữa! Hung hăng mắng cô, Tuyết Lạc có thể chịu đựng, chỉ là anh động một chút là làm ra hành động khinh bạc người chị dâu này, thực sự làm Tuyết Lạc xấu hổ không thể chịu nổi.
''Cậu định hẹn ngày nhưng không thấy Phong Hành Lãng đâu. Lần trước đi qua Tập đoàn GK đã bị thư kí cản lại. Muốn tự mình đến Phong gia hẹn, quản gia Mạc nói gần đây bộn bề nhiều việc, cơ bản là không có thời gian gặp cậu.''
Hạ Chính Dương thở dài một tiếng: ''Tuyết Lạc, tất cả hy vọng của cậu đều ký thác trên người cháu!''
Tuyết Lạc không biết cậu Hạ Chính Dương rốt cuộc có thật sự đến Phong gia không, ít nhất khi cô ở Phong gia không gặp cậu Hạ Chính Dương tới.
''Cậu, chuyện của người và Phong Hành Lãng cháu không hiểu. Hơn nữa, cháu ở Phong gia cũng chỉ là người ngoài không được yêu thích, không có quyền lên tiếng, Phong Hành Lãng sao có thể nghe lời cháu.''
Tuyết Lạc cũng không phải đang nói điều mà là nói ra tình trạng của cô ở Phong gia. Là một người vợ, ngay cả gặp mặt chồng cô Phong Lập Hân không phải muốn thấy là có thể gặp, chứ đừng nói là sai bảo Phong Hành Lãng. Hơn nữa, đầu tư 1 tỷ, đối với Tuyết Lạc mà nói đây là một con số thiên văn. Cô có tài đức gì để giữ được sợi dây này?
Đến lúc đó không giúp được cậu Hạ Chính Dương thì thôi ngược lại còn rước lấy nhục bị Phong Hành Lãng làm cho chế nhạo một trận, vậy cả hai đều không tốt.
''Cháu là chị dâu Phong Hành Lãng! Phong Hành Lãng kính trọng anh cả Phong Lập Hân như vậy, cậu ta chắc chắn sẽ cho chị dâu chút mặt mũi.'' Hạ Chính Dương không chờ Tuyết Lạc nói xong đã cắt ngang nói.
''...'' Tuyết Lạc thật sự bất đắc dĩ đành im lặng. Phải biết Phong Hành Lãng kính trọng anh trai là kính trọng anh trai anh, còn đối với mặt mũi chị dâu này thì hoàn toàn ngược lại. Anh chẳng những không tôn trọng người chị dâu này lại còn khắp nơi muốn khinh bạc cô...
Nhưng Tuyết Lạc xấu hổ nói chuyện này với cậu Hạ Chính Dương. Có lẽ cô nói, cậu cũng không chắc chắn sẽ tin tưởng. Nói không chừng còn nói cô chị dâu như cô không hiểu chuyện, không bao dung cậu em Phong Hành Lãng.
''Cậu... Cháu thật sự không làm được.'' Tuyết Lạc thật sự không vì thể diện. Bởi vì cái này đã vượt quá năng lực của cô.
''Tuyết Lạc, cậu đã nuôi dưỡng cháu hơn 20 năm, ngày cháu cất tiếng chào đời đã được cậu mang trở về Hạ gia, ông ấy vừa là cậu vừa là cha cháu, bây giờ cháu gả vào nhà giàu, kẻ hèn này bảo cháu nói với Phong Hành Lãng một câu cháu cũng không đồng ý?''
Mợ Ôn Mỹ Quyên bắt đầu thay nhau ra trận, liên tục gây áp lực cho Tuyết Lạc. Giống như Tuyết Lạc không giúp chuyện này chính là đại nghịch bất đạo.
2: Mua nhiều xương ống chút về nấu
Cuối cùng, Tuyết Lạc vẫn đáp ứng. Cô biết rõ nếu mình không đồng ý, mợ Ôn Mỹ Quyên sẽ dùng nước bọt oanh tạc mình trong thời gian dài, ép cô nổi điên.
Có đôi khi, Tuyết Lạc khó trách khỏi nghĩ: Nếu lúc trước cậu không đưa mình từ viện phúc lợi về Hạ gia, vậy cuộc sống của mình có phải khác cảnh tượng bây giờ không?
***
Buổi chiều trở về Phong gia, Tuyết Lạc dùng 2 tiếng để làm luận văn tốt nghiệp. Khoảng gần 5 giờ chiều, cô và thím An cùng nhau chuẩn bị cơm chiều cho Phong Lập Hân.
Khi Tuyết Lạc dày công chuẩn bị thuốc men và ngũ cốc trái cây đến trước cửa phòng bệnh, như thường lệ đều bị bác sĩ Kim và trợ lý Tiểu Hình bưng đĩa ăn vào, ngăn Tuyết Lạc ở ngoài cửa. Cô vẫn không được Phong gia cho vào trong thăm.
Bởi vì cơ thể Tuyết Lạc không khỏe nên thím An nấu cho cô canh táo đỏ dưỡng ấm và bánh khoai lang tím cô thích ăn.
Chẳng qua Tuyết Lạc không có tâm trạng ăn uống, ngồi trước bàn ăn, tâm sự nặng nề. Nghĩ đến mình bị bắt đồng ý với yêu cầu của cậu Hạ Chính Dương, cả người Tuyết Lạc đều héo, không có một chút tinh thần nào.
Khi Phong Hành Lãng về đến Phong gia, nhìn Tuyết Lạc như mỹ nhân yên tĩnh trong tranh sơn dầu. Giống như mỹ nữ bị trói buộc sự tự do: Tĩnh mỹ[1], lại thê lương.
[1]Tĩnh mỹ: mỹ nhân yên tĩnh
Nghe được tiếng bước chân vững vàng, Tuyết Lạc ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt sâu không thấy đáy của Phong Hành Lãng, chỉ là vội vàng nhìn thoáng qua, Tuyết Lạc liền chột dạ cúi đầu xuống. Giống như chuyện mình đáp ứng cậu Hạ Chính Dương mời Phong Hành Lãng dường như không được để ra ngoài ánh sáng tí nào.
Nghĩ đến việc từ thiện 100 nghìn nhân dân tệ, Tuyết Lạc càng căng thẳng khẩn trương hơn. Cũng theo đó hiểu được: Có việc muốn cầu người, trong lòng thật sự không yên ổn nổi.
Phong Hành Lãng liếc nhìn Tuyết Lạc đang ngồi trước bàn ăn một cái rồi đi lên tầng. Đây là thói quen của anh: Mỗi lần về Phong gia, việc đầu tiên cần làm là rửa sạch bụi bặm trên người, mới đi vào phòng bệnh thăm Phong Lập Hân.
Tuyết Lạc nhìn canh táo đỏ trước mặt, nỗi lòng khó khăn dùng thìa khuấy canh. Hơn nữa bụng đặc biệt đau vì lạnh, gương mặt nhỏ càng ngày càng tái nhợt. Trong lúc lơ đãng, cô ngẩng đầu, ánh mắt hướng phòng bệnh trên tầng hai, liền nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Phong Hành Lãng, tự phụ mà trầm ổn.
Miễn cưỡng uống mấy thìa canh táo, tuy nói ấm người nhưng lại giống như dang nhai sáp. Dường như không yên lòng.
Phong Hành Lãng cho Phong Lập Hân uống thuốc xong đi ra khỏi phòng bệnh, nhìn Tuyết Lạc tâm sự nặng nề trước bàn ăn hỏi thím An: ''Sau bữa tối của Mợ chủ lại thanh đạm như vậy? Không phải tôi bảo thím mua thêm nhiều xương ống về nấu sao?''
Tuyết Lạc gầy ốm như vậy, làm lông mày Phong Hành Lãng nhíu lại. Giống như anh không quá muốn nhìn dáng vẻ người phụ nữ này gầy đến một trận gió có thể thổi bay.
''Cậu hai, Mợ chủ đang trong kỳ sinh lý nên không ăn thức ăn có dầu mỡ! Tôi nấu cho cô ấy canh táo đỏ để bổ dưỡng thân thể.'' Nghe Cậu hai quan tâm đến Mợ chủ Lâm Tuyết Lạc như vậy, thím An vẫn rất vui mừng.
⬅ Trước Tiếp ➡