''Dù sao nhiệm vụ truyền lời tôi đã hoàn thành rồi: Vào tối cuối tuần, tức là tối mai, cậu Hạ Chính Dương mời anh đến nhà họ Hạ ăn cơm!'' Nói xong câu này Tuyết Lạc xoay người đi vào phòng cho khách ở tầng dưới, không muốn tiếp tục ở trong phòng khách thân cận với Phong Hành Lãng nữa.
Tuyết Lạc cảm thấy điều duy nhất cô phải làm bây giờ là giữ khoảng cách thích hợp với ''cậu em'' Phong Hành Lãng này. Cô không thể có lỗi với Phong Lập Hân hết lần này đến lần khác được.
2: Tình cảm nồng nàn với người phụ nữ khác
Một tiếng trước nhà họ Hạ.
Ôn Mỹ Quyên mời đại sư làm riêng một hộp bánh ngọt vị xoài xa hoa lộng lẫy. Mục đích vô cùng rõ ràng, chính là muốn con gái lớn Hạ Dĩ Cầm lấy lòng Phong Hành Lãng.
Ôn Mỹ Quyên hỏi Tuyết Lạc nên biết Phong Hành Lãng thích ăn đồ ăn vị xoài.
''Dĩ Cầm, mẹ đã bảo người làm tốt rồi, con thừa dịp còn nóng đến Phong gia đưa cho Phong Hành Lãng đi. Lúc con đưa đến, vừa đúng lúc trước bữa tối, chắc Phong Hành Lãng có ở nhà. Một lúc nữa, mẹ sẽ gọi cho Tuyết Lạc xác nhận một chút.'' Một bên Ôn Mỹ Quyên nói dong dài, một bên nhét hộp bánh xoài vào tay con gái Hạ Dĩ Cầm.
''Mẹ, người có ấu trĩ không chứ, Phong Hành Lãng là người nào, mà người còn chơi trò đến thăm này? Anh ấy sẽ cảm thấy con rất ngây thơ!'' Hạ Dĩ Cầm vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện lần trước bị Phong Hành Lãng từ chối.
Đó là cảm giác rất muốn yêu nhưng lại không thể yêu được. Hạ Dĩ Cầm biết Phong Hành Lãng không phải vật trong ao, người phụ nữ bình thường làm sao có thể không chế được anh! Trong lòng nghĩ muốn lấy lòng anh, nhưng Hạ Dĩ Cầm thanh cao sợ bị Phong Hành Lãng từ chối mình một lần nữa.
''Chỉ có ngây thơ một chút mới thể hiện được tấm lòng nhỏ bé của người phụ nữ. Con đã nhìn trúng Phong Hành Lãng, vậy trước tiên phải có dũng khí, ra tay trước mới chiếm được lợi thế! Phong Hành Lãng chưa lập gia đình, con chưa gả, bày tỏ tình cảm với cậu ta một chút có gì không tốt?'' Ôn Mỹ Quyên khuyên nhủ bằng những lời tốt đẹp.
Hạ Dĩ Cầm mím chặt môi đỏ, căng thẳng thở ra một hơi: ''Nhưng nếu bị anh ấy từ chối thì sao? Hoặc làm con khó xử?''
''Ở Phong gia không phải vẫn còn Tuyết Lạc sao? Mẹ sẽ gọi điện cho Tuyết Lạc nhờ nó phối hợp một chút, sẽ không để con xấu hổ một mình.'' Ôn Mỹ Quyên chỉ nhìn thấy Phong Hành Lãng một lần, liền cảm thấy đây chính là con rể mình thích đến không chịu được.
Hạ Dĩ Cầm im lặng một lúc, cuối cùng vẫn nhận hộp bánh xoài được đóng gói tinh xảo kia. Nghĩ thầm: Nếu tình huống không tốt, cùng lắm thì mình nói là đưa cho Tuyết Lạc ăn. Xấu hổ kia cũng được giải quyết dễ dàng?
Ngoài cửa Hạ gia, Hạ Dĩ Cầm đúng lúc gặp em gái Hạ Dĩ Kỳ.
''Chị, chị cầm cái gì vậy?'' Hạ Dĩ Kỳ bước đến muốn cướp lấy, bởi vì chiếc hộp đóng gói rất đẹp.
Hạ Dĩ Cầm theo bản năng thu tay lại, định dấu chiếc bánh ra sau lưng, nhưng vẫn bị Hạ Dĩ Kỳ cướp được. Ngay lập tức, Hạ Dĩ Cầm nảy ra một kế hoạch.
''Đây là hộp bánh xoài. Tuyết Lạc nói đây là món ăn Phong Hành Lãng thích nhất. Mẹ bảo chị mang đến Phong gia để Phong Hành Lãng ăn.''
''Mẹ muốn chị đi lấy lòng Phong Hành Lãng đúng không? Mẹ thật thiên vị!'' Hạ Dĩ Kỳ bất mãn ''hừ'' một tiếng.
''Cái bánh xoài này để em đưa đến Phong gia lấy lòng Phong Hành Lãng đi! Đỡ phải bảo mẹ thiên vị chị!''
Một chiêu này của Hạ Dĩ Cầm đúng là cơ trí. Nói cách khác, cũng nhiều tâm cơ. Cô muốn Hạ Dĩ Kỳ người không có lòng dạ phụ nữ này đi trước để thử thái độ Phong Hành Lãng: Rốt cuộc là anh vô tâm với tất cả phụ nữ, hay chỉ nhằm vào Hạ Dĩ Cầm cô.
''Để em đi em đi.'' Hạ Dĩ Kỳ buộc mái tóc xoăn quyến rũ của mình lại: ''Dù sao chị đi lại bị Phong Hành Lãng từ chối thôi!''
''Nhớ hỏi Tuyết Lạc một chút: Đề cập đến chuyện mời Phong Hành Lãng đến ăn cơm, xem nói với anh ấy chưa.'' Giao phó xong câu đó, Hạ Dĩ Cầm xoay người đi vào phòng khách, không tiếp tục nói gì thêm với em gái Hạ Dĩ Cầm.
***
Tuyết Lạc vừa vào phòng cho khách dưới tầng thì nhận được điện thoại của mợ Ôn Mỹ Quyên, đại tiểu thư Hạ gia cầm bánh xoài đến cho Phong Hành Lãng, bảo cô tiếp đãi một chút.
Hạ Dĩ Cầm vậy mà hạ thấp mình đến đưa bánh xoài cho Phong Hành Lãng? Xem ra cô ấy thật sự có tình cảm với Phong Hành Lãng.
1: Nhìn trò cười cô và Hạ Dĩ Kỳ cãi nhau
Nghĩ đến mợ ở trong điện thoại dặn đi dặn lại, Tuyết Lạc vội vàng từ phòng cho khách đi ra phòng khách chờ Hạ Dĩ Cầm đưa bánh đến cho Phong Hành Lãng.
Tuyết Lạc biết Hạ Dĩ Cầm tâm cao khí ngạo, là thiên kim có chút danh tiếng ở Thân Thành. Nếu cô ấy lại bị Phong Hành Lãng từ chối lần nữa không biết cô ấy sẽ khổ sở thế nào nữa. Thật ra Tuyết Lạc cũng không rõ thái độ khó lường của người đàn ông Phong Hành Lãng này đối với việc Hạ Dĩ Cầm đưa bánh xoài đến. Mỹ thực mỹ nữ đứng trước mặt, chắc anh sẽ không từ chối mới đúng.
Phong Hành Lãng không ở phòng khách, chắc là lên phòng bệnh Phong Lập Hân. Tuyết Lạc liền ngồi chờ Hạ Dĩ Cầm ở phòng khách.
Công tử dòng dõi quý tộc và thiên kim danh viện, thật ra Tuyết Lạc cảm thấy Phong Hành Lãng và Hạ Dĩ Cầm rất hợp nhau, môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc. Hạ Dĩ Cầm quả thực nhất kiến chung tình với Phong Hành Lãng, không biết thái độ của Phong Hành Lãng thế nào.
Tuyết Lạc lật xem quyển sách 《 thị giác truyền thông 》 trong chốc lát, một nên thỉnh thoảng lại ngó ra cửa nhìn.
Khoảng nửa tiếng sau, Hạ Dĩ Kỳ lấy phong thái nổi bật xuất hiện trong phòng khách Phong gia: Chiếc vay bao mông vừa vặn, khoe dáng người yểu điệu, càng tôn lên đường cong của người phụ nữ. Thân hình nóng bỏng, khiến người ta suy nghĩ viển vông.
Nhưng Tuyết Lạc lại ngẩn cả người: Tại sao lại là Hạ Dĩ Kỳ? Hạ Dĩ Cầm đâu?
Tuyết Lạc nhìn hộp bánh xoài Hạ Dĩ Kỳ cầm, rất đẹp, nhìn không đã thấy cảnh đẹp ý vui rồi.
''Dĩ Cầm đâu?'' Tuyết Lạc còn nhiều chuyện hỏi một câu, có lẽ trong suy nghĩ cô vẫn coi trọng Hạ Dĩ Cầm hơn. Mà không phải ngang ngược buông thả như Hạ Dĩ Kỳ.
''Chị gái tôi sợ bị Phong Hành Lãng từ chối lần nữa nên nhờ tôi mang hộp bánh xoài đến cho Phong Hành Lãng ăn.'' Hạ Dĩ Kỳ nhìn cách trang trí theo phong cách Châu Âu nhà họ Phong, không ngừng tặc lưỡi vì sự xa hoa của nó: "Tuyết Lạc. tôi không chờ nổi muốn nhanh chóng gả vào Phong gia.''
''...'' Tuyết Lạc bị sặc bởi lời nói to gan trắng trợn của Hạ Dĩ Kỳ: Muốn gả vào Phong gia, tốt xấu gì cũng phải nghe ý kiến Cậu hai Phong gia Phong Hành Lãng chứ? Cũng không phải Hạ Dĩ Kỳ cô nói gả là gả vào ngay được.
''Đúng rồi Tuyết Lạc, Phong Hành Lãng đâu?''
''À, anh ấy chắc là đang ở phòng bệnh thăm anh trai Phong Lập Hân.''
Hạ Dĩ Kỳ nhìn lên tầng liếc xung quanh một vòng: "Vậy Phong Hành Lãng ngủ phòng nào? Tôi đưa bánh xoài vào phòng ngủ anh ấy.''
''Cái này... không tốt lắm đâu.'' Tuyết Lạc đúng là chịu phục sự chủ động của Hạ Dĩ Kỳ, mở miệng một cái là muốn vào phòng ngủ?
''Có gì không tốt chứ. Nhanh nói cho tôi biết phòng nào là phòng ngủ của Phong Hành Lãng đi.'' Hạ Dĩ Kỳ có chút chờ không kịp.
Cô rất muốn đi nhìn phòng ngủ Phong Hành Lãng. Xem Phong Hành Lãng tự phụ nhiều tiền cao quý như thế, phòng ngủ anh chắc chắn sắp xếp càng lịch sự tao nhã hơn. Tốt nhất là có chút hơi thở mơ mộng.
Phòng ngủ của Phong Hành Lãng? Vừa hỏi câu này, đúng là làm Tuyết Lạc mắc kẹt ở đây. Cô cũng không biết phòng ngủ Phong Hành Lãng rốt cuộc ở đâu! Chỉ biết anh thích nhất phòng tắm trong phòng tân hôn của cô.
Nếu nói mình không biết, Hạ Dĩ Kỳ có tin không?
''Để tự tôi đi tìm!'' Không đợi Tuyết Lạc trả lời, Hạ Dĩ Kỳ chờ không kịp tự mình chạy lên tầng.
''Này, Dĩ Kỳ, cô đừng chạy lung tung.'' Rõ ràng Tuyết Lạc biết quy củ ở Phong gia rất nhiều. Ngay cả Mợ chủ như cô cũng không phải phòng nào cũng có thể ra vào tự tiện.
Hạ Dĩ Kỳ bước nhanh trên cầu thang thì dừng lại. Cũng không phải bởi lời nhắc nhở của Tuyết Lạc, mà là Phong Hành Lãng đang từ trên bước xuống.
2: Nhìn trò cười cô và Hạ Dĩ Kỳ cãi nhau
Phong Hành Lãng ăn mặc tùy ý thoải mái: Áo sơ mi màu xám, khiêm tốn nội liễm, nhưng sự tồn tại của anh vẫn mãnh liệt như vậy. Gương mặt phong thần đẹp trai, nở nụ cười nhàn nhạt.
Rơi vào trong mắt Hạ Dĩ Kỳ, đúng là xuân tâm nhộn nhạo; nhưng ở trong mắt Tuyết Lạc là nghiêm túc, lạnh lùng. Tuyết Lạc biết rõ đôi khi người đàn ông này không thoải mái cũng sẽ lộ nụ cười mỉm làm người ta sởn tóc gáy.
''Phong... Cậu hai, tôi đặt riêng cho anh một hộp bánh xoài anh thích, thừa dịp còn nóng anh có thể ăn luôn.'' Trên mặt Hạ Dĩ Kỳ nở nụ cười quyến rũ, cô hơi rướn người về phía trước, gần như muốn phơi bày tất cả vẻ đẹp của mình trước mặt Phong Hành Lãng.