⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng Phong Hành Lãng lại làm như không thấy. Chỉ là ánh mắt sắc bén nhìn qua Tuyết Lạc phía sau Hạ Dĩ Kỳ như đang hỏi: Cô ta làm sao biết anh thích ăn bánh xoài?
Tuyết Lạc chột dạ cúi đầu, từ từ yên lặng không tiếng lặng lùi dần, hận không thể chui xuống đất trốn chạy.
''Làm phiền Nhị tiểu thư Hạ gia rồi. Đừng để người quá mệt mỏi, chúng ta vẫn nên xuống tầng ngồi đi.'' Rõ ràng là không thích người lạ bước lên tầng hai nửa bước, nhưng Phong Hành Lãng lại nói tế nhị thân sĩ như vậy.
''Được, được.'' Hạ Dĩ Kỳ luôn miệng đáp ứng. Vốn muốn đứng bên cạnh Phong Hành Lãng cùng bước xuống tầng, nhưng nào biết bước chân Phong Hành Lãng to như vậy, Hạ Dĩ Kỳ không thể nắm được cánh tay anh.
Mãi đến bậc thang cuối cùng, Hạ Dĩ Kỳ nảy ra một tâm kế: ''A ui, tôi bị chẹo chân rồi.''
Tưởng Phong Hành Lãng sẽ quay lại đỡ mình một cái, vừa lúc Hạ Dĩ Kỳ sẽ nhào vào trong ngực, lại không nghĩ anh lại không hiểu phong tình như vậy môt bên gọi thím An đến nâng Hạ Dĩ Kỳ dậy.
''Hạ tiểu thư, Cậu hai nhà tôi mạnh tay, vẫn là tôi tới đỡ cô đi.'' Thím An sao lại không nhìn ra Hạ Dĩ Kỳ đang cố ý làm ra vẻ nghĩ đến Cậu hai, muốn Cậu hai ôm chứ. Chẳng qua bây giờ Cậu hai đã là người của Mợ chủ Tuyết Lạc, người phụ nữ khác đừng dính vào nữa.
''Tự tôi có thể đi được!'' Hạ Dĩ Kỳ ghét bỏ gạt tay thím An ra.
Phòng khách Phong gia to như vậy, nhưng Hạ Dĩ Kỳ cố tình muốn ngã vào người Phong Hành Lãng, từ trong chiếc hộp được đóng gói tinh xảo lấy bánh xoài ra, đưa đến miệng Phong Hàng Lãng: ''Hành Lãng, anh hãy ăn thử xem... Đây chính là tôi cực khổ làm riêng cho anh.''
Tuyết Lạc thật sự nhìn không được, vội vàng cúi đầu thấp xuống.
Phong Hành Lãng liếc đầu người phụ nữ nghĩ: Cô cũng thật hào phóng, thế mà muốn đưa lòng ngực chồng mình cho người phụ nữ khác?
Giờ phút này, Phong Hành Lãng rất muốn đưa tờ giấy chứng nhận kết hôn của mình và cô, đưa đến trước mặt người phụ nữ đang giật dây làm mối cho anh.
Thỉnh thoảng Tuyết Lạc ngẩng đầu lên nhìn thì đón nhận ánh mắt có lực sát thương cực lớn từ người đàn ông, cô toát mồ hôi lạnh, lại hổ thẹn quay đầu đi.
''Tôi không thích đồ ngọt. Đặc biệt là vị xoài!'' Phong Hành Lãng ''hừ'' lạnh một tiếng, đẩy miếng bánh ngọt Hạ Dĩ Kỳ đưa đến miệng ra.
Lời Phong Hành Lãng vừa nói ra, chẳng những làm Hạ Dĩ Kỳ kinh ngạc mà càng khiến Tuyết Lạc khiếp sợ. Người đàn ông này đang nói dối sao! Anh đúng là không thích ăn đồ ngọt, nhưng anh thích ăn xoài là sự thật!
''Cái gì? Anh không thích ăn bánh xoài? Nhưng rõ ràng Tuyết Lạc lại bảo anh thích ăn bánh ngọt vị xoài!''
Hạ Dĩ Kỳ tức giận trừng mắt nhìn Tuyết Lạc: ''Lâm Tuyết Lạc, cô cố ý nói dối để tôi khó xử phải không?''
Lúc này, Tuyết Lạc mới hiểu được: Người đàn ông Phong Hành Lãng âm hiểu xảo quyệt này! Một câu ''Tôi không thích ăn đồ ngọt. Đặc biệt là vị xoài'', thực sự là muốn hại cô! Cô bây giờ đúng là hết đường chối cãi!''
Tuyết Lạc căm giận trừng mắt nhìn Phong Hành Lãng, nhưng dáng vẻ người đàn ông giống như đang tự đắc vui vẻ ngồi xem kịch.
Anh đây là muốn nhìn trò cười cô và Hạ Dĩ Kỳ cãi nhau sao?
1: Người chó cùng nhau ăn
Người đàn ông này thật sự quá phúc hắc rồi. Còn không phải vì cô không cẩn thận nói cho ba tiểu thư Hạ gia biết anh thích ăn xoài sao, cũng không đến mức muốn phải ăn tươi nuốt sống cô như thế chứ!
Tuyết Lạc hiểu: Nếu người đàn ông cố ý hãm hại cô, thì cô cũng không cần thiết phải tranh luận với anh làm gì.
''Thật xin lỗi Dĩ Kỳ, là tôi nhớ nhầm.'' Đương nhiên Tuyết Lạc sẽ không cãi nhau với Hạ Dĩ Kỳ, bởi vì hoàn toàn không cần thiết.
Ở Hạ gia, Tuyết Lạc vẫn chịu đựng nhiều năm như vậy, cũng không để bụng chịu đựng thêm lần nữa.
''Nhớ lầm? Lâm Tuyết Lạc, tôi xem cô rõ ràng là cố ý!'' Ở Hạ gia Hạ Dĩ Kỳ kiêu ngạo đã quen, mặc dù mình không đúng những vẫn sẽ ngang ngược vô lý tung hoành, huống chi lúc này cô ta đang chiếm lấy, liền càng thêm có lý không buông tha.
Hạ Dĩ Kỳ cầm một ly trà trên bàn hất vào mặt Tuyết Lạc, nói thí chậm, khi đó thì nhanh, một bóng hình nhanh như gió kéo Tuyết Lạc ra, nước trà hắt vào ngực Phong Hành Lãng, gần như phác họa hoàn mỹ hình dáng cơ ngực anh.
''Làm càn! Lâm Tuyết Lạc hiện tại chính là Mợ chủ Phong gia, há ra lại để cho cô tác oai tác quái trên địa bàn Phong gia?! Mau xin lỗi cô ấy!'' Dáng vẻ Phong Hành Lãng nổi giận, thực sự làm người ta sợ hãi.
''Phong Hành Lãng, tôi không sao. Dĩ Kỳ không hắt vào tôi.'' Tuyết Lạc vội vàng giảng hòa, cô không muốn chuyện này vì cô mà làm lớn không thể cứu vãn.
''Hạ Dĩ Kỳ, tôi cảnh cáo cô: Lâm Tuyết Lạc hiện tại là Mợ chủ Phong gia, cô không tôn trọng cô ấy, chẳng khác nào không tôn trọng tôi! Cô cần phải xin lỗi Tuyết Lạc! Nếu không tôi sẽ làm Hạ Chính Dương tự mình đến cửa xin lỗi!'' Phong Hành Lãng lạnh giọng quát lớn.
Vợ Phong Hành Lãng hắn, há lại bị một người phụ nữ ngu ngốc hắt nước trà?
''Phong Hành Lãng, anh đừng như vậy! Tôi thật sự không sao cả!'' Tuyết Lạc thấy Phong Hành Lãng càng nói càng nghiêm trọng, càng sốt ruột lên.
Nhìn vẻ mặt Phong Hành Lãng hung thần ác sát, Hạ Dĩ Kỳ thực sự bị dọa đến vô cùng sợ hãi. Cô ta không nghĩ Phong Hành Lãng sẽ ra mặt vì Lâm Tuyết Lạc, hơn nữa không cho phép giải thích như vậy.
''Tuyết... Tuyết Lạc, thực xin lỗi.'' Mặc dù, Hạ Dĩ Kỳ không cam lòng, càng không muốn xin lỗi Tuyết Lạc, nhưng bị Phong Hành Lãng uy hiếp, cô ta vẫn ngoan ngoãn xin lỗi Tuyết Lạc.
''Tôi không sao.'' Tuyết Lạc vội vàng tiếp nhận.
Ở Hạ gia, cô giống như ninja rùa ngấm ngầm chịu đựng hơn hai mươi năm qua. Giờ phút này, đột nhiên Tuyết Lạc có một loại sung sướng mở mày nở mặt. Cô thật sự không nghĩ tới kiếp này sẽ có người ra mặt giúp mình lấy lại công đạo. Trong lòng không rõ cảm động, vành mắt đỏ lên.
Sau khi xin lỗi xong Hạ Dĩ Kỳ chạy trối chết, Lâm Tuyết Lạc ngồi trên ghế sô pha đang vô cùng xúc động. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được sự ấm áp khi có người bảo vệ.
Phong Hành Lãng cởi áo sơ mi bị Hạ Dĩ Kỳ làm ướt, phần thân trên hiện ra đường nét cơ bắp cực tốt, đường nhân ngư gợi cảm như ẩn như hiện ở thắt lưng mạ vàng của người đàn ông, làm hai má Tuyết Lạc hơi hồng.
Người đàn ông này thay quần áo cũng không biết tránh đi! Được rồi, anh không tránh, vậy cô tránh!
Tuyết Lạc định đứng dậy rời đi thì giọng nói lạnh lùng của Phong Hành Lãng truyền tới: ''Đi đâu? Chuyện hai ta còn chưa xong đâu.''
Tuyết Lạc thật không biết mình nên cảm ơn Phong Hành Lãng hay trách mắng Phong Hành Lãng. Nếu không phải anh là người khởi xướng nói không thích đồ ngọt vị xoài thì Hạ Dĩ Kỳ sẽ không hất nước trà vào cô!
''Trước tiên mang hộp bánh xoài này ném ra ngoài đi! Tôi nhìn khó chịu!'' Phong Hành Lãng lạnh giọng.
''Phong Hành Lãng, anh thật không phúc hậu! Rõ ràng là anh thích ăn vị xoài, vì sao anh nói dối để tôi khó xử?'' Tuyết Lạc vẫn không nhịn được hỏi một câu.
''Vậy cũng phải nhìn xem người nào làm cho tôi ăn! Ví dụ như em là bánh xoài cho tôi, tôi rất thích ăn!'' Phong Hành Lãng chọc ghẹo cô.
''...'' Được rồi, nói một câu Tuyết Lạc đúng là á khẩu không trả lời được.
''Ném hộp bánh này ra ngoài đi!'' Phong Hành Lãng lại thúc giục một tiếng.
''Là anh nhìn nó khó chịu sao anh không tự ném ra ngoài!''
''Đó là vì tôi muốn cho em một giáo huấn: Tùy tiện nói sở thích của tôi ra cho người phụ nữ khác biết!''
2: Người chó cùng nhau ăn
Mẹ nó! Phong Hành Lãng, anh là đại gia! Thật phục anh rồi! Kiêu ngạo tự phụ như con chim khổng tước!
Tuyết Lạc cố tình không ném đi. Cho nên cô xoay người vào phòng bếp, không phản ứng người đàn ông càn quấy. Nhưng người đàn ông vừa đe dọa vừa dụ dỗ, khiến cô không thể không dừng lại.
''Nếu em còn muốn mai tôi đi Hạ gia ăn tối, thì ngoan ngoãn ném hộp này ra ngoài cho tôi!''
Tuyết Lạc cân nhắc một chút, quyết định thỏa hiệp với người đàn ông này. Không phải là ném đồ thôi sao, mua bán vẫn là có lời.
⬅ Trước Tiếp ➡