⬅ Trước Tiếp ➡
Mới sáng sớm, bầu không khí đã bắt đầu bận rộn. Một bàn yến hội xa hoa chỉ mở tiệc chiêu đãi vì một người Phong Hành Lãng.
''Mẹ, lại làm bánh xoài đi, đừng quá ngọt.'' Hạ Dĩ Cầm từ phòng bếp đi ra nói.
Ôn Mỹ Quyên ngẩn ra: ''Còn làm bánh xoài? Ngày hôm qua em gái con Dĩ Kỳ khóc sướt mướt đi về! Phong Hành Lãng không thích ăn! Thật không nghĩ đến nha đầu Tuyết Lạc kia lại dám lừa mẹ!''
''Nhưng con đánh cuộc là Phong Hành Lãng chắc chắn sẽ thích ăn.'' Hạ Dĩ Cầm cười giữ kín như bưng.
Cậu Hạ Chính Dương, trái một cái điện thoại, phải một cái điện thoại, thúc giục đến Tuyết Lạc ngồi không yên. Muốn mở tiệc chiêu đãi Phong Hành Lãng, gọi điện cho Phong Hành Lãng không phải được rồi sao, cứ gọi cho cô làm gì không biết?
Nhìn Phong Hành Lãng sau khi lên tầng chăm sóc tốt Phong Lập Hân, lại xuống phòng khách chuẩn bị ra cửa, rốt cuộc Tuyết Lạc không kìm nén được, bước lên căng thẳng bắt lấy cánh tay anh...
1: Phiền anh đừng ngạo kiều như vậy được không?
''Phong Hành Lãng, anh muốn đi đâu vậy? Anh đã đồng ý với tôi đêm nay sẽ đến Hạ gia dự tiệc.'' Tuyết Lạc lo lắng người đàn ông rời đi cô sẽ không báo cáo kết quả công việc được, khẩn trương bắt cánh tay anh.
Lần này, Phong Hành Lãng không tức giận, mà ánh mắt nghiền ngẫm liếc Tuyết Lạc giống như con gấu túi kéo cánh tay anh, gương mặt phong thần đẹp trai, quyến rũ.
''Nếu tôi không đi thì em có thể làm gì tôi?'' Anh hỏi.
''Tôi đã ném hộp bánh xoài ra ngoài như anh mong muốn rồi. Anh đã đồng ý với tôi: Chỉ cần tôi ném ra, anh sẽ đồng ý đến Hạ gia dự tiệc. Phong Hành Lãng, anh không thể thất hứa với một người phụ nữ!''
Nếu không báo cáo kết quả công việc được, Tuyết Lạc không biết cậu và mợ sẽ làm gì cô đâu. Đã nói với bọn họ mình ở Phong gia không có tiếng nói, nhưng bọn họ cứ không tin. Không phải là nói mình trèo cao quên mất gốc gác.
''Phong Hành Lãng, chỉ là đi ăn một bữa cơm chiều thôi, anh coi như thưởng cho cậu tôi ít mặt mũi đi.'' Về việc đầu tư vào công ty Chính Dương, nó nằm ngoài tầm kiểm soát của Tuyết Lạc cô.
''Em làm nũng một cái cho tôi xem, tôi sẽ đi!'' Phong Hành Lãng dùng những ngón tay mạnh mẽ nâng chiếc cằm thanh tú xinh đẹp của Tuyết Lạc lên, nhìn sâu vào trong mắt cô, trong con ngươi anh chứa đựng tia ái muội nhẹ nhàng đến nhu tình mềm mại.
Sau một hồi tim đập thình thịch, Tuyết Lạc suýt nữa sa vào lời nói cử chỉ mê hoặc của anh, giống như yêu ma.
Ngay lập tức, Tuyết Lạc lấy lại tinh thần gỡ ngón tay đang nâng cằm của Phong Hành Lãng ra, nói khích: ''Anh không đi thì thôi! Chờ bao giờ cơ thể của Lập Hân tốt hơn, tôi sẽ đi cùng anh ấy đến cửa xin lỗi là được.''
Để người ''chị dâu'' như cô làm nũng trước mặt anh, còn ra thể thống gì nữa? Tuyết Lạc ném không nổi người này! Hơn nữa, rõ ràng Phong Hành Lãng muốn trêu chọc cô, cô không muốn tự rước lấy nhục. Nên nói cho anh, cô cũng đã truyền lời bảo đảm chất lượng hoàn thành nhiệm vụ, cho dù cậu Hạ Chính Dương có mắng cô như thế nào, nói cô không đúng, cô đều nhận.
''Việc nhỏ này cần gì phải kinh động đến anh trai tôi? Đi thôi, chúng ta cùng đến Hạ gia dự tiệc.'' Phong Hành Lãng bước nhanh về phía trước.
Giờ phút này, nói thật, Tuyết Lạc muốn từ chối. Cô thực sự không muốn đến Hạ gia, càng không muốn đối mặt với hiểu lầm cô và Hạ Dĩ Kỳ tối hôm qua. Cô biết mình đến Hạ gì, chắc chắn không có trái cây ngon để ăn! Ít nhất Hạ Dĩ Kỳ sẽ không tha để Tuyết Lạc cô quá tốt.
Nhưng người đàn ông kia đã nói đến mức này rồi, nếu mình nói không đi, chỉ làm sự việc càng phát triển theo chiều hướng không tốt.
Vì thế, Tuyết Lạc đành phải căng da đầu ngồi lên chiếc Ferrari vạ lây cơn tức của Phong Hành Lãng.
Xe thể thao như mũi tên phóng khỏi cung, xuyên qua ngọn gió, một đường gào thét phi nhanh đến Hạ gia.
Tốc độ kia, làm cả dạ dày Tuyết Lạc cuộn trào, gần như muốn choáng váng đến nôn mửa. Nhưng Tuyết Lạc vẫn luôn cắn răng cố nén, không chịu bảo người đàn ông đi chậm lại. Cho dù có xảy ra chuyện, thì tính mạng anh càng quý hơn cô nhiều, chôn cùng anh, đường đến hoàng tuyền chắc chắn sẽ không cô đơn!
Khóe môi Phong Hành Lãng thầm nhếch lên: Người phụ nữ này, thật đúng là mạnh miệng. Sắc mặt bị dọa đến tái nhợt, thế mà còn không chịu cầu xin anh rủ lòng thương?
Có chút thú vị!!
Hạ gia, một mảnh đèn đuốc sáng trưng.
Vì để nghênh đón Phong Hành Lãng, chỉ thiếu chút nữa muốn giăng đèn kết hoa. Hạ Chính Dương cùng vợ và hai con gái đứng ở sân đợi Phong Hành Lãng đại giá quang lâm. Dùng cách nói của Hạ Chính Dương: Phong Hành Lãng chính là Thần Tài của Hạ gia sau này, nói gì thì nói cũng phải thu anh làm rể hiền của mình.
Còn tốt, xếp hành nghênh đón không có Hạ Dĩ Kỳ. Quả thực để Tuyết Lạc đỡ phải lúng túng.
''Cậu hai Phong gia đại giá quang lâm, vẻ vang cho kẻ hèn này.'' Hạ Chính Dương tiến lên đón, hết sức khách khí hàn huyên với anh.
2: Phiền anh đừng ngạo kiều như vậy được không?
Mà thông tuệ như đại thiên kim Hạ gia Hạ Dĩ Cầm tiến đến khoác lên tay Tuyết Lạc, giống như một dáng vẻ chị em tốt vừa cười vừa nói đi vào phòng khách Hạ gia. Hạ Dĩ Cầm biết: Muốn gả vào Hạ gia, gả cho Phong Hành Lãng, chắc chắn Tuyết Lạc là đá kê chân tốt nhất.
Tuyết Lạc là vợ Phong Lập Hân, Phong Lập Hân là anh trai Phong Hành Lãng; mà Phong Hành Lãng lại kính trọng anh trai Phong Lập Hân, vậy nhất định sẽ để ý đến cảm thụ của chị dâu mình! Nhiệt tình với Tuyết Lạc chút, cũng sẽ lót đường cho quan hệ chị em dâu sau này của mình.
Nhưng Hạ Dĩ Cầm làm sao biết: Lúc trước Phong gia lấy danh nghĩa Phong Lập Hân tìm bạn trăm năm, nhưng phải gả cho người, lại là Cậu hai Phong gia Phong Hành Lãng! Chính là người đàn ông trước mắt phong thần đẹp trai làm cô ngày đêm tơ tưởng này!
Không thấy Hạ Dĩ Kỳ ở trong phòng khách, Tuyết Lạc liền giải thích với Hạ Dĩ Cầm: ''Chị Dĩ Cầm, Dĩ Kỳ cô ấy còn tốt đi? Tôi thật sự không có ý lừa các người, là Phong Hành Lãng anh ấy cố ý...''
''Tuyết Lạc, em không cần phải giải thích! Tôi hiểu.'' Hạ Dĩ Cầm cười thục nữ: ''Chắc chắn Dĩ Kỳ đã nói lời không nên nói, hoặc làm chuyện gì đó không nên làm mới chọc đến Cậu hai Phong gia chán ghét! Em cũng biết, Dĩ Kỳ hay tùy hứng điêu ngoa, khó tránh khỏi sẽ mạo phạm Cậu hai.''
Không nghĩ tới lời nói của mình lại được hiểu, trong lòng Tuyết Lạc hơi cảm động. ít nhất mình không cần phải quá tốn sức để giải thích.
''Dĩ Kỳ đâu? Cô ấy sao không ở nhà?'' Tuyết Lạc vẫn lo lắng cho Hạ Dĩ Kỳ sau khi bị Phong Hành Lãng đối xử thô bạo. Phải biết rằng từ trước đến nay Hạ Dĩ Kỳ ở Hạ gia đều đi ngang.
''Em ấy nói thấy người không thoải mái nên không muốn xuống. Tuyết Lạc, em không cần xen vào, tới phòng bếp giúp tôi bày bàn đi. Cũng không biết Cậu hai thích đồ ăn khẩu bị gì nữa.'' Hạ Dĩ Cầm lôi kéo Tuyết Lạc vào phòng bếp.
Trước bàn ăn, ngồi cạnh Hạ Chính Dương và Ôn Mỹ Quyên là con gái thứ ba 17 tuổi Hạ Dĩ Thư.
Cô cảm nhận được cho dù Phong Hành Lãng có thở, hay nói ra lời nào, từng động tác của anh nhìn thế nào cũng thấy vô cùng hoàn mỹ. Trên đời này lại thật sự có người tài hoa như vậy, người đàn ông vừa đẹp trai tao nhã.
Mà người đàn ông này đang ở ngay trước mặt Hạ Dĩ Thư, anh tên là Phong Hành Lãng. Lòng thiếu nữ ngây thơ đang hoài xuân bị vén lên, cả người Hạ Dĩ Thư nhộn nhạo không thể kiềm chế được.
''Đến, Cậu hai, trước uống bát canh bào ngư đi. Dĩ Cầm nhà tôi đã cho hầm từ sáng sớm đấy.'' Ý cười Ôn Mỹ Quyên tràn đầy mặt, một bên vững vàng bê bát canh bào như cho Phong Hành Lãng, một bên đề cử Hạ Dĩ Cầm.
Nhưng Phong Hành Lãng lại hơi nhíu mày. Ngước mắt nhìn xung quanh không tìm thấy người phụ nữ Tuyết Lạc kia đâu, gương mặt đẹp trai càng đen hơn.
''Tuyết Lạc... Lâm Tuyết Lạc.'' Anh hướng phòng bếp gọi thẳng đại danh của Tuyết Lạc.
Bị Phong Hành Lãng trắng trợn gọi như vậy, cả người Tuyết Lạc đều không ổn. Phải biết rằng đây là Hạ gia, không phải chỗ để Phong Hành Lãng anh tùy ý làm bậy. Nhưng anh lại thực sự làm vậy.
Khi người đàn ông gọi đến lần thứ ba, Tuyết Lạc vội vàng chạy từ phòng bếp ra. Thật không biết người đàn ông này muốn lăn lộn cô thế nào nữa.
''Ngồi đây giúp tôi gắp thức ăn.'' Phong Hành Lãng lạnh lùng, so với ông lớn càng giống ông lớn hơn.
Ngài tự phụ thì tự phụ, nhưng phiền ngài đừng ngạo kiều như vậy có được không? Nhị công tử Phong gia, ngài bao nhiêu tuổi rồi, ăn cơm còn muốn người khác hầu hạ à?
Cái giá của sự tùy hứng, cô không trả nổi! (1)
 
Phong Hành Lãng một bộ dáng phong phạm của vương giả tự phụ, nhưng Tuyết Lạc lại quẫn bách không thôi. Ngay trước mặt người nhà họ Hạ, kêu một chị dâu như cô chia thức ăn, hình ảnh này có phải có chút không thích hợp không?
 
⬅ Trước Tiếp ➡