⬅ Trước Tiếp ➡
Vì thế, Tuyết Lạc quay lại, cầm hộp bánh xoài kia đi ra cửa phòng khách.
Vừa mới đưa tay vào thùng rác, nhưng Tuyết Lạc lại cầm hộp rụt về. Nghĩ vứt đồ ăn mỹ vị thủ công như vậy thật đáng tiếc, cô vừa quay đầu lại, liền thấy con Đại Hắc chạy ra từ chuồng chó.
Đại Hắc, là Husky ngu ngốc đáng yêu Phong gia nuôi. Tuyết Lạc rất thích.
Vì thế, Tuyết Lạc và Đại Hắc ngồi ở bậc thang Phong gia chia sẻ hộp bánh xoài kia.
Một màn này, rơi vào mắt Hạ Dĩ Kỳ cách đó không xa: Lâm Tuyết Lạc, con tiện nhân này! Rõ ràng Phong Hành Lãng không thích ăn bánh ngọt vị xoài, cô ta còn dám lừa mình để mình khó xử!! Bây giờ còn mang bánh xoài cô ta cực khổ đến đưa Phong Hành Lãng cho con chó ăn?
Hạ Dĩ Kỳ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi! Hận không thể xông tới hung hăng đánh Tuyết Lạc một trận cho hả giận!
Chỉ là sợ trong biệt thự Phong Hành Lãng, Hạ Dĩ Kỳ đành phải cắn răng rời Phong gia, xám xịt về Hạ gia.
Đứng ở cửa sổ sát đất, nhìn Đại Hắc và Tuyết Lạc cùng nhau ăn bánh xoài, đôi mắt Phong Hành Lãng chứa đầy sự dịu dàng.
''Đại Hắc, mày khát không? Nếu khát thì đi uống nước trước rồi đến ăn tiếp.'' Một tay Tuyết Lạc cho Đại Hắc ăn, một tay đưa miếng bánh xoài vào miệng mình, khung cảnh ấm áp hài hòa của người và chó thật làm người ta say lòng.
''Khụ khụ...'' Đại Hắc ăn miếng bánh xoài rồi nhổ ra. Sau đó nó ăn lại miếng bánh vừa nhổ ra, không ghét bỏ chút nào.
''Bảo mày ăn chậm một chút, giờ thì nghẹn rồi!'' Tuyết Lạc vỗ đầu Husky: ''Mày đi uống chút nước đi. Ăn chậm một chút, tao không tranh với mày đâu.''
Ý cười Phong Hành Lãng dần hiện trên khóe môi, ít nhất lúc này, anh thấy được một cảnh sinh hoạt đẹp đẽ dưới anh mặt trời!
Người phụ nữ này, giống như một tia nắng ấm chiếu vào làm tan đi khói mù trong linh hồn anh, trong chớp mắt này, linh hồn thù hận của anh như được an ủi, lộ ra ánh sáng mặt trời!
Nhưng nhìn Hạ Dĩ Kỳ cách đó không xa vội vàng rời đi, trán Phong Hành Lãng nhăn lại.
Không nghĩ đến Phong Hành Lãng còn ở phòng khách.
Tuyết Lạc chột dạ lau miệng mình, theo bản năng lau luôn miệng dính bánh của Đại Hắc.
Trong tay Phong Hành Lãng cầm một ly nước blueberry Tuyết Lạc yêu thích nhất. Anh bưng lên uống một ngụm lại từ từ bỏ xuống, dịu dàng nói: ''Tôi uống không hết, em uống nốt cho tôi đi! Không được lãng phí!''
Tuyết Lạc đang vô cùng khát nước, cầu còn không được, cầm ly nước blueberry Phong Hành Lãng vừa uống qua ực ừng ực một hơi hết luôn.
Sau khi uống xong Tuyết Lạc mới phát hiện: Thực ra thím An chuẩn bị hai ly nước blueberry, nhưng người đàn ông này cố ý chơi xấu muốn cô uống ly nước anh vừa uống kia.
Hôn gián tiếp sao?
1: Một mặt dịu dàng của người đàn ông
Giống như bao phụ nữ, Tuyết Lạc cũng khao khát được cất giữ thật tốt, đặt đúng chỗ, bảo vệ cẩn thận. Để cô không sợ hãi, để cô không đau khổ, để cô không sống lang thang khắp nơi, để cô không cành có thể dựa vào. Chờ một người đến kết tóc nắm tay đồng hành trên đoạn đường...
Đêm nay, trong mơ Tuyết Lạc mơ hồ xuất hiện gương mặt một kỵ sĩ, cô không nhìn rõ mặt, chỉ nhìn được cơ thể cao lớn khí phách của đàn ông. Cô muốn nhìn qua giáp người kỵ sĩ đã che chở cô rốt cuộc là ai, nhưng cuối cùng vẫn biến mất trong sương mờ.
Khi Tuyết Lạc tỉnh lại, phát hiện mình được ôm vào trong lòng, một cách tay mạnh mẽ tràn đầy sức mạnh vắt ngang trên eo cô, phủ lên bụng cô; có lẽ cảm nhận được lòng bàn tay dịu dàng mà bụng dưới luôn đau vì bà dì đến, đêm nay lại không đau như vậy. Chẳng lẽ là ảnh hưởng của tâm lý?
Đó là một cánh tay cường tráng khỏe mạnh có đường nét cơ bắp hoàn mỹ, trong lòng Tuyết Lạc không khỏi hoảng hốt: Bởi vì cánh tay khỏe mạnh này chắc chắn không phải của Phong Lập Hân bị lửa thiêu rụi!
Vậy người này là ai?
Phong Hành Lãng? Tuyết Lạc sợ đến mức không dám thở mạnh, ngay lập tức tỉnh lại từ giấc mơ đẹp đó.
Quay đầu lại nhìn, quả nhiên là người đàn ông này! Trời ạ, anh ngủ trên giường cô từ khi nào vậy? Không phải mình đã để lại phòng tân hôn trên tầng cho anh rồi sao? Anh làm sao cứ âm hồn bất tán dây dưa với cô? Tuyết Lạc nghẹn không nói lên lời.
Người đàn ông chìm vào giấc ngủ sâu, lông mi dài rũ xuống, đôi môi mỏng nhợt nhạt như nước, khuôn mặt cao quý tuấn tú, vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo ban ngày đã thay đổi, càng nhiều hơn một chút sự ấm áp của người đàn ông.
Tuyết Lạc không dám manh động vì sợ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ ngon của người đàn ông. Cô cẩn thận cầm cánh tay đang đặt trên eo mình ra, từ từ di chuyển nó ra khỏi eo mình...
Nhưng vừa mới dời cánh tay mạnh mẽ của người đàn ông ra khỏi một đoạn nhỏ thì người đàn ông đang ngủ say bất mãn nuốt nước bọt; Tuyết Lạc lập tức dừng lại, muốn đợi người đàn ông ngủ say rồi mới di chuyển tiếp; nhưng không nghĩ tới bàn tay của người đàn ông lại đi lên; trong nháy mắt, sự mềm mại của người phụ nữ bị bàn tay của người đàn ông bóp ra một bông hoa có hình dáng đẹp đẽ.
Tuyết Lạc buồn bực xấu hổ nghiến răng nghiến lợi: Động tác người đàn ông thành thục lưu loát như vậy, chắc chắn số phụ nữ bị anh khinh bạc qua chắc chắc không phải một mà là cả một xe tải! Thật là người đàn ông hư hỏng!
Lúc này, Tuyết Lạc hận không thể cầm đao chặt đứt cánh tay kia!
Tuyết Lạc tức giận đến mức hô hấp cũng không thông, nhưng cô vẫn phải chịu đựng không đánh thức người đàn ông này. Vì da mặt người đàn ông này dày đến mức có thể chạy xe lửa, người lúng túng sẽ chỉ có Lâm Tuyết Lạc cô. Cho dù cô nghĩ mình tranh cãi với anh, trong hoàn cảnh từ trên xuống dưới người ở Phong gia đều thiên vị Phong Hành Lãng, căn bản là không ai có thể làm chủ cho cô!
Tuyết Lạc nhịn không được suy nghĩ, nếu lần này không dời được cánh tay của người đàn ông này, vậy đừng trách hàm răng cô không có mắt. Lần trước đã cắn một cái ở ngực anh, chỉ để lại hai hàm răng; lần này bảo đảo cắn anh mất một miếng thịt, khiến anh nhớ rõ không thể tùy tiện khinh bạc Lâm Tuyết Lạc cô.
Lâm Tuyết Lạc cảm thấy ngoài ý muốn là lần này cánh tay của người đàn ông dễ như trở bàn tay bị cô di chuyển đi.
Vì thế một giây sau, Tuyết Lạc ngã lộn nhào từ trên giường xuống, vọt vào nhà tắm để bình ổn nỗi lòng đang không ngừng phập phồng.
Sau khi hít sâu vài hơi để thả lỏng, Tuyết Lạc mới cảm giác được chỗ vừa bị người đàn ông bóp có hơi tê tê đau. Thật là người đàn ông dã man thô lỗ!
Vì sao lại bị anh khinh bạc? Tuyết Lạc cảm thấy những ngày tháng mình sống ở Phong gia thật không có phép tắc.
2: Một mặt dịu dàng của người đàn ông
Tuyết Lạc lại lần nữa đi qua, nhìn người đàn ông đang ngủ say trên giường, chẳng qua tư thế càng thêm phóng khoáng mạnh mẽ. Chăn nhung hơi mỏng chỉ đắp đến eo người đàn ông, lộ ra một mảng cơ ngực khỏe đẹp. Tuyết Lạc chỉ dám liếc một cái rồi vội vàng đi ra phòng cho khách.
''Mợ chủ, uống ly nước một ong đi. Một lát nữa cô ra ăn bánh khoai là được.'' Thím An tận mắt nhìn thấy Phong Hành Lãng vào phòng Mợ chủ Tuyết Lạc, hơn nữa một buổi tối cũng chưa ra. Cho nên, sáng nay vẻ mặt tươi cười của bà ấy càng thêm hòa ái dễ gần.
''Thím An, thím có thể gọi người sửa khóa giúp tôi thay khóa phòng cho khách được không?'' Tuyết Lạc biết Phong Hành Lãng là ông lớn ở Phong gia, loại cáo trạng cấp thấp này không thể thực hiện được; cho nên Tuyết Lạc cảm thấy tự mình cố gắng thì hơn.
''Thay khóa? Vì sao muốn thay khóa?'' Thím An nghi hoặc khó hiểu hỏi. Hoặc là ''biết rõ còn cố hỏi'' mới chính xác hơn.
Tuyết Lạc xấu hổ không nói. Phải chịu hành vi không đứng đắn này của Phong Hành Lãng, cô cũng là bị buộc bất đắc dĩ. Lại không thể tố cáo với anh trai Phong Lập Hân. Đôi khi Tuyết Lạc rất khó hiểu: Nếu Phong Hành Lãng kính trong và quan tâm, anh trai Phong Lập Hân hy sinh sức khỏe của mình vì anh, vì sao anh lại không tôn trọng người ''chị dâu'' này? Chẳng lẽ anh không biết không tôn trọng chị dâu này là cũng có nghĩ là không tôn trọng anh trai anh sao? Vẫn là biết nhưng cố ý phạm sao? Đạo lý này nói không hiểu!
Hơn nữa, người đàn ông giống như loại cây cỏ chọc hoa, sao có thể thiếu phụ nữ! Chỉ cần anh bằng lòng, một cái vẫy tay thôi liền thành công có trăm phụ nữ trẻ già măng mọc ngã vào ngực anh, bò lên vị trí C trong lòng anh!
Tuyết Lạc thật sự nghĩ không ra: Vì sao Phong Hành Lãng cứ muốn khinh bạc cô? Không thể hiểu nổi!
''Cái kia... Hành Lãng anh ấy... Anh ấy không cẩn thận... Đi nhầm phòng. Tôi rõ ràng đã khóa cửa, nhưng không biết anh ấy mở ra thế nào. Thím An, thím giúp tôi một chút đi, mời thợ sửa khóa giúp tôi thay cái khóa.'' Tuyết Lạc mờ mịt nói.
Chạy sai phòng? Cậu hai không đi vào phòng cô, chẳng lẽ cô muốn anh đi vào phòng người phụ nữ khác? Thím An hơi thở dài một tiếng, thời cơ còn chưa đến, bà cũng không thể chủ trương vạch trần trò thăm dò của Cậu hai với Mợ chủ được. Bằng không chọc giận Cậu hai, kết cục của Mợ chủ Tuyết Lạc chỉ có thê thảm hơn.
''Được, một lát nữa tôi sẽ bảo quản gia Mạc thay khóa.'' Thím An đáp ứng rồi lui xuống.
''Cảm ơn thím An.'' Tuyết Lạc cười một tiếng.
***
Hạ gia.
⬅ Trước Tiếp ➡