⬅ Trước Tiếp ➡
Tối hôm qua khóc lóc thút thít rõ ràng như vậy, Tuyết Lạc rất muốn lãng quên, xem nó chỉ như một ác mộng, nhưng nhìn cảnh Phong gia hoàn toàn lạ lẫm, hết thảy đều nhắc nhở cô mọi thứ không phải mơ, nó đều là sự thật.
Haizz, Tuyết Lạc than nhẹ một tiếng: Dĩ nhiên tự mình lựa chọn gả cho Phong Lập Hân bị tàn tật, vì đâu không thể thản nhiên chấp nhận dung mạo của anh? Thế nhưng, thế nhưng bộ dáng của anh quả thật rất kinh khủng.
Nhập gia tùy tục. Chính mình phải đối mặt với cái sự thật tàn khốc này. Cho dù không muốn thân mật với anh ấy, cũng phải chăm sóc tốt cho anh, đó đều là những điều một người vợ phải làm.
Sau khi rửa mặt, Tuyết Lạc muốn đến phòng bếp tìm thím An, xem có cái gì mình có thể làm.
Nhưng lại nhìn thấy trước bàn ăn rộng lớn, có duy nhất một người ngồi. Một người đàn ông đang một mình thưởng thức bữa sáng phong phú.
Bởi vì phải chuẩn bị da cho anh trai Phong Lập Hân làm  phẫu thuật cấy da, nên Phong Hành Lãng gần đây rất chú trọng dinh dưỡng từ thức ăn. Dinh dưỡng toàn diện, hơn nữa còn có lợi cho việc bảo dưỡng da. Tuyết Lạc không tự chủ được mà đến gần bàn ăn: phía sau lưng người đàn ông rất mạnh mẽ, có được cơ thể dáng dấp to lớn;mái tóc ngắn bướng bỉnh đen bóng khỏe mạnh, còn có cánh tay với làn da màu lúa mạch kia, khỏe khoắn mà  cường tráng, tràn đầy vẻ đẹp sức mạnh của một người đàn ông...
Mê mẩn... Động tâm?
Người đàn ông này là ai?
Nhìn từ cánh tay lộ ra của người đàn ông và tấm lưng mạnh mẽ, có thể thấy anh là một người đàn ông khỏe mạnh, anh không phải là Phong Lập Hân.
Người giúp việc nhà họ Phong sao?
Càng không phải vậy! Nào có người giúp việc nào dám chễm chệ ngồi ăn một mình trên bàn ăn? Tựa một người chiếm cả bàn vậy? Hơn nữa bữa sáng còn tương đối phong phú!
Vậy thì đây là ai?
Trong mơ hồ, Tuyết Lạc dường như nhớ tới: Ba tháng trước, Phong Lập Hân hình như là vì cứu em trai của mình mà bị lửa lớn thiêu đốt bỏng cả người.
Em trai anh ấy tên là... Phong Hành Lãng!
Một người thần bí, rất kín tiếng mảng truyền thông những lại khiến mọi người kinh ngạc về mảng tài chính. Hơn nữa còn thoát ly nhà Liễu Phong tự lập môn hộ riêng.
Tuyết Lạc đi vòng tới trước mặt bàn ăn đi xem người đàn ông này đến tột cùng dáng dấp ra sao, lại nghe được lời nói lạnh lùng mỉa mai không mấy tốt đẹp.
“Vừa mới sáng sớm, sao cô lại động tâm mê mẩn, không biết ý tứ nhìn tôi chằm chằm vậy... Cũng không cần căng thẳng thế chứ!"
Mê mẩn... Động tâm? Tôi không biết ý tứ? Lâm Tuyết Lạc bị người đàn ông nói mà không phản bác được: Không phải chỉ muốn nhìn một chút xem anh ta rốt cuộc có hình dạng thế nào sao! Người đàn ông này thật giống khổng tước, vô cùng kiêu ngạo, tự luyến!
Theo tiếng nói, người đàn ông xoay đầu lại cùng lúc, Tuyết Lạc biểu cảm chán nản, đến hô hấp cũng chậm nửa nhịp trong lúc hô hấp: Được ha, không thể không thừa nhận, người đàn ông này thật sự rất đẹp trai! Có phần kiêu ngạo và tự luyến!
Gặp cảnh đôi vợ chồng mới cưới lại chí chóe nhau, Quản gia Mạc vội vàng tiến lên hoà giải.
“Mợ chủ, vị này là cậu hai Phong gia, Phong Hành Lãng.” Quản gia Mạc không dám nhiều lời những thứ khác. Bởi vì Phong Hành Lãng vẫn đang giữ nguyên ánh mắt sắc bén răn đe.
Vốn dĩ thực sự là do Phong Lập Hân muốn một mực bảo vệ tốt em trai Phong Hành Lãng! Bản thân mình dù sao cũng là chị dâu của anh ta, anh thậm chí còn không gọi cô một tiếng chị dâu. Thật không có lễ phép! Xem ra anh ta đã bị Phong Lập Hân chiều hư rồi!
“Mợ chủ, đây là bữa sáng của cô.”  Thím An đem bữa sáng lên cho Tuyết Lạc.
Tuyết Lạc lại  bưng khay đồ ăn sáng đi về phía phòng bếp.
“Mợ chủ, bàn ăn lớn như vậy, sao cô không ngồi đó ăn?” Thím An khổ tâm, bà đã muốn tạo điều kiện bồi dưỡng cảm tình cho đôi phu thê này lắm mà.
“Cháu không muốn ngồi ăn cùng người không có lễ phép!” Tuyết Lạc lạnh nhạt hừ một tiếng.
Không chỉ có bất lễ phép mà còn là khinh thường. Nào có em rể nào lần đầu gặp mặt chị dâu đã nói chị dâu mê mẩn mình... Động tâm? Mình có chỗ nào không biết ý tứ!
Không có lễ phép? Người phụ nữ này dám cả gan nói mình không có lễ phép? Muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt với Phong Hành Lãng tôi sao? Cô còn non lắm!
Xem ra tối hôm qua cô bị hù dọa quá nhẹ rồi! Vậy mà người phụ nữ này vẫn chưa sợ chạy mất dép khỏi nhà họ Phong!
"Thím An, bữa sáng của anh tôi đâu?” Phong Hành Lãng hỏi.
“À, tôi làm xong rồi đây. Cậu bưng lên cho cậu ấy ngay đi.” Thím An lập tức xoay người trở lại phòng bếp, mang một khay thức ăn chuẩn bị riêng đưa cho Phong Hành Lãng. " Bên trong đựng một chút thức ăn lỏng dành riêng cho Phong Lập Hân.
Vừa nghe nói những thức ăn này là chuẩn bị cho 'chồng mình' Phong Lập Hân, Tuyết Lạc ngay lập tức hạ chén đũa rồi đứng dậy.
“Để cháu bưng cho.” Cô cảm thấy so với việc ngồi đây tranh vãi với em rể Phong Hành Lãng thì mình nên đi chăm sóc tốt cho Phong Lập Hân.
“Cô bưng?” Ánh mắt Phong Hành Lãng tương đối lạnh lùng, “Sao thế, lại bắt đầu giả bộ hiền thục lương thiện rồi à? Tối hôm qua cô còn hớt hải chạy ra ngoài như vậy cơ mà... Khiến anh trai tôi vô cùng tức giận!"
Chuyện tối ngày hôm qua, Phong Lập Hân chắc chắn rất tức giận: Nhưng người khiến anh phải tức giận lại là Phong Hành Lãng. Mà không phải Lâm Tuyết Lạc vô tội “...” Tuyết Lạc bị nghẹn lời một hồi lâu, khuôn mặt nhỏ cũng cảm thấy đỏ lên: Chuyện tối ngày hôm qua, sao anh ta cũng biết vậy chứ?
Xin hãy gọi tôi là chị dâu!
“Đêm nay nếu cô còn dám chạy, cẩn thận tôi đánh gãy chân của cô!” Phong Hành Lãng lạnh nhạt nói một tiếng, sau đó bưng bữa sáng của Phong Lập Hân lên lầu.
Đưa mắt nhìn bóng lưng cao ngất của người đàn ông, Tuyết Lạc khóc không ra nước mắt: Thật là một người đàn ông vừa lỗ mãng vừa thô bạo!
Kỳ thật tối hôm qua cô đã chạy trốn khỏi phòng cưới của mình. Tuyết Lạc vẫn còn có chút áy náy. Nhưng cô thật sự không làm được chuyện vợ chồng với 'Phong Lập Hân'. Thứ duy nhất cô có thể làm đó chính là động viên chính mình chăm sóc tốt cho anh.
Trong phòng bếp, Tuyết Lạc giúp đỡ thím An lau chùi máy xay sinh tố.
"Mợ chủ, có phải cô cũng có nỗi khổ riêng trong lòng hay không? Cậu hai nhà tôi trông thì xấu tính vậy thôi nhưng thật ra cậu ấy tốt lắm. Mỗi ngày đều đút cơm với thuốc cho Cậu cả nhà tôi, quả là một người em trai trọng tình nghĩa." Thím An nói đỡ mấy lời tốt giúp Phong Hành Lãng.
Kỳ thật Tuyết Lạc cũng đã nhìn ra: Phong Hành Lãng đối xử với anh trai mình Phong Lập Hân rất tốt. Hai anh em rất thâm tình.
“Thím An, cháu muốn hỏi: Phong Lập Hân tại sao anh ấy không đi làm phẫu thuật chỉnh sửa khuôn mặt?” Tuyết Lạc nhịn không được, hỏi. Bởi vì với khối tài sản của Phong gia tài lực, chuyện này cũng không thành vấn đề.
Thím An lại thở dài một tiếng, còn không nhịn được lau nước mắt, “Cậu cả nhà tôi bị thương quá nặng. Bây giờ đang cố gắng hết sức để giữ lại tính mạng cho cậu ấy. Nào còn hơi sức đâu mà lo nghĩ đến chuyện làm phẫu thuật cấy da chỉnh sửa khuôn mặt nữa." Thím An khó có thể tự kiềm chế cảm xúc. Tuyết Lạc lại cảm thấy  hơi nghi ngờ: Bởi vì Phong Lập Hân tối qua, nhìn thế nào cũng không giống bị thương quá nặng. Bởi vì anh có thể đứng dậy, có thể đi lại, lúc nắm lấy cổ tay cô, cảm thấy cũng khá đau. Dường như thím An đã ý thức được sự mất kiềm chế của chính mình, thím An vội vàng lau nước mắt dặn dò Tuyết Lạc, “mợ chủ à, chuyện về bệnh tình của Cậu cả nhà tôi cô tuyệt đối đừng nói trước mặt cậu hai. Cậu hai sẽ tức điên mất! Vì Cậu cả bị thương nặng là do cứu cậu hai."
Tuyết Lạc gật đầu một cái, “Cháu biết rồi.”
“mợ chủ, cô phải hết sức bao dung với cậu hai nhà tôi. Kể từ khi Cậu cả xảy ra chuyên, tính tình của cậu ấy trở nên không tốt, cô nhất định phải quan tâm cậu ấy nhiều hơn!" Thím An tích cực đẩy thuyền.
Bởi vì...  Cậu cả Phong Lập Hân ép buộc Phong Hành Lãng cưới vợ vì anh muốn khiến cho tinh thần em trai phấn chấn hơn. Tuyết Lạc chỉ yên lặng gật đầu một cái, lại không thể đáp lại thím An câu nào. Bởi vì người đàn ông Phong Hành Lãng kia, thật sự là quá ghê tởm. Lần đầu gặp mặt đã nói chị dâu mình mê mẩn em rể, đây là lời một người em rể có thể nói ra sao? Không hề có chút tôn trọng chị dâu nào cả!
Hôm nay là ngày tân nương về lại nhà.
Đối với gia đình hào môn, lễ tiết là không thể thiếu. Thím An chuẩn bị cho Tuyết Lạc rất nhiều thuốc bổ, còn có một số đồ trang sức quý giá, xinh đẹp, được chế tác kỳ công.
Bên trong căn phòng chứa quần áo rộng rãi dưới lầu.  Quản gia Mạc đang hầu hạ Phong Hành Lãng mặc vest. Bộ đồ của anh được làm thủ công và là ủi rất phẳng phiu,  góp phần khiến cơ thể vốn đã to lớn của Phong Hành Lãng nay càng trở nên cường tráng. Cộng thêm khuôn mặt phong thần tuấn tú và đôi mắt có hơn trầm xuống như đang chiêm ngưỡng dáng vẻ của bản thân.
“Cậu hai, hôm nay là ngày mợ chủ trở về nhà, cậu hãy bớt chút thời gian để đưa tiễn cô ấy đi.” Quản gia Mạc rất uyển chuyển nhắc nhở Phong Hành Lãng.
Ông và thím An đều chịu sự giao phó của Phong Lập Hân: Muốn dùng hết khả năng tác hợp Phong Hành Lãng và Lâm Tuyết Lạc. Để hai người họ sớm ngày yêu thương nhau.
Đột nhiên, lông mày sắc như kiếm của Phong Hành Lãng khẽ nhếch, không nóng không lạnh kêu một tiếng: “Ông cảm thấy tôi sẽ phí thời gian đến đưa tiễn cô ta ư?"
⬅ Trước Tiếp ➡